Cách Thanh Hương cốc hơn nghìn dặm đường cũng có người rất vui vẻ, tân thành chủ Mễ Trùng của thành Cáp Tư Nhi lại đưa nữ nhân lên tường thành, hơn nữa ngày sau đẹp hơn ngày trước.
Mạnh Nguyên Trực thi thoảng tiếp nhận hảo ý của Mễ Trùng, giữ lại một hai nữ nhân vừa mắt, cùng hắn ngủ ở trong đống da ấm áp.
Hôm nay Mễ Trúng đưa tới một tiểu mỹ nữ, Mạnh Nguyên Trực cực kỳ cao hứng.
Nhất là phát hiện tiểu mỹ nữ này ăn mặc hơi lạ mắt một chút, nhưng chắc chắn là kiểu Hán gia nữ, lại biết nói tiếng Đại Tống, thân thể sinh ra ngọn lửa lan hết toàn thân, vì thế thậm chí chẳng nghe thấy tiểu mỹ nữ nói cái gì.
“ Ngươi là viện quân tới từ Đại Tống à?” Úy Trì Chước Chước thấy người này bất thường, lớn giọng hỏi lại:
“ Viện quân gì, cứu viện ai? Ha ha ha, tiểu nương tử, hôm nay xuân ấm chan hòa, chớ để lỡ dở ...”
“ Ngươi là viện quân tới từ Đại Tống à?” Úy Trì Chước Chước liên tục lùi lại, mắt đã hiện sát khí, nhìn lá cờ viết chữ Đại Tống hỏi lại lần cuối, nếu hắn không trả lời, nàng sẽ giết người rồi nhanh chóng rời khỏi đây:
Mạnh Nguyên Trực thấy tiểu mỹ nhân này không giống nữ nhân khác lên tường thành là chủ động nhào vào lòng hắn, kiềm chế lửa dục trong lòng lại, nghe kỹ câu hỏi của tiểu mỹ nhân, vừa mừng rỡ lại có chút thất vọng nho nhỏ:” Cô là Úy Trì Chước Chước phải không, nếu đúng thì ta chính là viện quân của cô.”
Úy Trì Chước Chước rất cẩn thận:” Ngươi có gì làm bằng chứng?”
Mạnh Nguyên Trực lấy sáo Khương trong lòng ra ném cho nàng:” Thiết Tâm Nguyên nhờ ta tới đón mọi người đến Cáp Mật, y vừa đứng vững chân ở đó, cần người mình tới trấn thủ, người của cô đâu, gọi tới cả đi, mai chúng ta xuất phát.”
Nghe thấy tên Thiết Tâm Nguyên, Úy Trì Chước Chước liền tin tưởng thêm mấy phần, cho dù cái tên râu ria này vừa rồi tỏ ra cực kỳ không đáng tin, chỉ là nhìn quanh một vòng, không thấy ai khác, thắc mắc:” Người của ngươi đâu, không phải quân Tống đã phá thành Cáp Tư Nhi sao, ngươi có bao nhiêu quân?”
Mạnh Nguyên Trực không vui:” Cần gì có ai nữa, thành Cáp Tư Nhi do chính lão tử công hạ.”
“ Một mình ngươi á?” Cái miệng nhỏ của Úy Trì Chước Chước mở ra rõ to, dáng vẻ đánh chết không tin:
Vẻ mặt nàng làm lòng hư vinh của Mạnh Nguyên thỏa mãn tột độ, đứng lên vỗ cán cờ cười lớn:” Không sai, chính lão tử một mình công thành, với ta, Cáp Tư Nhi chỉ là cái trại thổ phỉ, đợi sau này tới Đại Tống sẽ cho cô thấy thế nào là thành trì chân chính.”
Sắc mặt Úy Trì Chước Chước trở nên âm u, giọng mang theo vẻ trào phúng vô tận:” Gia tộc Úy Trì vì Hán gia mà thủ tiết hai trăm năm, kết quả phái tới hai viện binh?”
“ Hai viện binh? “ Nha đầu này cứ thích dùng từ viện binh làm Mạnh Nguyên Trực thấy lạ:” Ha ha ha không sai, có hai thôi viện binh thôi, Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực, có điều tiểu nha đầu, có hai viện binh từ ngàn dặm xa xôi tới đây, cô còn gì bất mãn? Hừ, người hữu dụng tới một cũng có thể cứu mạng, thứ vô dụng đến vạn người cũng vô ích.”
Úy Trí Chước Chước bi thương nói:” Ngươi về đi, ta không muốn phục quốc nữa, gia tộc Úy Trì cũng đã làm trọn vẹn nghĩa tình với Hán gia rồi, không cần các ngươi giúp gì nữa.”
Mạnh Nguyên Trực biết mình mồm miệng vụng về, đưa thư Thiết Tâm Nguyên ra, đá cái thùng vàng dưới chân:” Xem đi, có đi với lão tử hay không cũng được, ta nhận lệnh tới đón các ngươi là vì muốn cho các ngươi một hoàn cảnh sinh tồn tốt hơn, chẳng thèm vào lực lượng nát của các ngươi. Nói một câu không khách khí, chút lực lượng của các ngươi là cái thá gì, nếu không đi, lão tử không ép.”
“ Rồi đi đi, lão tử đợi ở đây chán rồi, cho các ngươi một ngày suy nghĩ, bất kể có các ngươi hay không thì sáng mai lão tử cũng về Cáp Mật.”
Mạnh Nguyên Trực nói xong ngã mình xuống đống da dày, ngáp dài đổ bình rượu nho đỏ như máu vào miệng, chuẩn bị ngủ giấc thật say còn về.
Ở nơi này hơn mười ngày đã là cực hạn, Mễ Trùng đã trụ vững, lôi kéo được một nhóm võ sĩ, gây dựng quân đội cho riêng mình.
Trọng thời gian ngắn Mễ Trùng cung phụng mình như thần tiên không thành vấn đề, để lâu khi tên này quen với thân phận thành chủ làm sao có thể chấp nhận có người khác trên đầu mình, lúc bấy giờ thế nào cũng phải có một người chết.
Úy Trì Chước Chước ngồi dựa vào lan can thành lâu đọc thư của Thiết Tâm Nguyên, vẻ mặt lúc ngọt ngào, lúc yên tĩnh, nàng đọc đi đọc lại, tới khi mặt trời ngả về phía tây mới bỏ thư xuống, đi tìm Mễ Trùng nói chuyện, sau đó cưỡi chiến mã màu trắng rời Cáp Tư Nhi.
Mễ Trùng ngẩng đầu nhìn thành lâu, vẻ mặt biến hóa rất đặc sắc.
Nam nhân như ma quỷ từ địa ngục đó thà ở trên tường thành chứ không muốn ở trong phủ thành chủ của mình, Mễ Trùng liền hiểu, người đó không tin mình, chưa bao giờ.
Mễ Trùng không muốn từ bỏ vị trí này, mỹ tửu nữ nhân, kim ngân hàng hóa, vốn là thứ chỉ có trong giấc mơ của hắn, giờ đều xuất hiện trước mặt, vì những thứ đó, lấy mạng ra đổi cũng đáng.
May là hắn sắp đi rồi.
Những thứ mà nữ tử tóc đen kỳ quái kia muốn không nhiều lắm, nhưng số lượng rất khéo, vừa vặn trong phạm vi chấp nhận của mình, khiến mình đau lòng chưa tới mức trở mặt với nam nhân trên tường thành.
Quân đội mới thành lập tuy không phải là đối thủ của nam nhân đó, nhưng trong thành còn vài kỵ sĩ vừa lành vết thương có thể dùng được, nếu bỏ thêm thành ý, hẳn có thể khiến họ động lòng.
Ý nghĩ đó lướt qua đầu một tích tắc rồi biến mất, không có sự bảo vệ của nam nhân đó, lại tổn thất quân đội, những kẻ còn âm thầm bất mãn trong thành sẽ giết mình như giết chó.
Hắn đột nhiên nghĩ, nếu như dùng danh nghĩa Mạnh Nguyên Trực đòi đám người giàu đó cống nạp, không biết bọn họ có nổi giận không?
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.