Tiếng chuông vang lên thành Sa Châu tức thì sôi trào.
Người Tây Hạ từ cửa hiệu, quân doanh, thậm chí từ trên lưng lạc đà cũng mừng rỡ nhảy xuống, chạy về phía Lôi Âm tự.
Một đội tăng nhân bước nhanh từ Lôi Âm tự ra, giày gai dẫm trên mảnh đất toàn đá vụn và băng, bước chân vững vàng, hai tay chắp lại, áo đơn mong mảnh giữa trời lạnh mà mặt mang nụ cười hạnh phúc, cảm tạ tin đồ tới chúc mừng.
Thành chủ Đô La Nhiên Nhiên mang tới lễ vật cực phong phú.
Mảnh đất trống trước Lôi Âm tự chớp mắt bị thảm dầy che kín.
Mỗi một vị tăng nhân đều được Đô La Nhiên Nhiên dùng lụa vàng quấn lên người.
Tổng cộng có mười một vị.
Phương trượng chắp tay nói:” Phật tổ thành đạo, phổ độ chúng sinh, một ngũ cốc, chúng sinh tỉnh ngộ.”
Đô La Nhiên Nhiên chắp tay:” Tục nhân làm sao tỉnh ngộ, làm sao giải thoát?”
“ Ngựa hoang chạy về tây chẳng thể truy, bản tâm lập địa chẳng thể đoạt.”
Mặt Đô La Nhiên Nhiên co giật quay đầu nhìn, chỉ thấy người Tây Hạ vẫn tràn từ trong thành ra, mỗi người đều mang theo lễ vật, kính hiến trên thảm.
Phương trượng chỉ đống lễ vật cao như núi:” Phật tổ từ bi độ hóa thế nhân, thế nhân tri ân đáp lại trăm lần, một bát ngũ cốc, chớ có khinh rẻ. Hôm nay trời trong xanh, sẽ có phật đà giảng kinh, chúng sinh nghe rõ, khổ nạn thiện ác đều trong ý niệm.”
Lời phương trượng có người hiểu, có người không, sau khi nghe người thiện tâm hiểu ra mới biết, thần tăng hôm qua ăn cháo tịch bát do chúng sinh kính hiến mới khai ngộ thành Phật.
Nay phương trượng nhân từ đem số cháo còn lại thêm nước nấu lên, mỗi người ở đây được một bát.
Tiếng reo hò vang dội, phật ấm truyền xa mười dặm.
Chuông Lôi Âm tự lại vang lên, tăng nhân trong chùa nối nhau đi ra, cho mỗi vị tín đồ một bát cháo gần như trong thấy đáy.
Đô La Nhiên Nhiên được một bát cháo đặc, ông ta húp cạn ngay trước mặt phương trượng.
Thiết Tâm Nguyên lần này ngủ liền một lèo tới khi mặt trời ngả về phía tây mới bị cơn đói đánh thức, bò dậy ra nhà ăn, nhưng chẳng có cái ăn, cũng chẳng thấy hỏa kế chưởng quầy đầu.
Phía tây thành Sa Châu, ánh lửa chiếu đỏ không trung, các loại tiếng nhạc vang lên không dứt, hình như người Tây Hạ đang chúc mừng gì đó.
Hai kỵ sĩ đứng gác cửa không thấy đâu, Thiết Tâm Nguyên tới viện tử của Mục Tân không thấy người Ả Rập nào, chỉ có Hứa Đông Thăng uống rượu một mình, bên cạnh có mấy chục đại hán đang bận rộn gói ghém hành trang, xem ra không thể ở lại nơi này nữa.
“ Lôi Âm tự có mười hai vị cao tăng tỉnh ngộ, người Tây Hạ mừng phát cuồng rồi, kế hoạch của trưởng lão thất bại.” Hứa Đông Thăng ngửa cổ uống cạn chén rượu:” Ta hành tẩu sa mạc ba mươi năm, đã chán ngán chuyện bôn ba vô tận này, nghĩ tới sắp lần nữa vào sa mạc chẳng thể vui nổi.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Ta mới bắt đầu mà đã ghét rồi cực ghét, là sĩ tử, ta thích hưởng thụ ca vũ êm đềm, thích nhàn hạ đánh xe trâu đi giữa đồng ruộng. Thích đàm luận học vấn với người ta, thích cùng thê tử sinh đống con, sau đó dạy bảo chúng nên người, nhân gian hữu tình mới là nhân gian.”
Hứa Đông Thăng rót cho y chén rượu:” Mong rằng đây là lần cuối cùng huynh đệ ta vào sa mạc.”
“ Ta thề đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng đi vào sa mạc.” Thiết Tâm Nguyên uống hết chén rượu:” Trưởng lão đi đâu rồi?”
“ Khi trăng cong lên giữa trời thì là lúc loan đao của thiên thần tàn phá thành Sa Châu.”
Không ngờ Lão Hứa có tâm tình nói ra một câu đầy ý thơ như vậy, Thiết Tâm Nguyên thấy lạnh gáy rồi. Dương Hoài Ngọc lần nào trở về sinh con cũng kể rất nhiều chuyện đáng sợ liên quan tới kỵ binh Tây Hạ, thế nên Thiết Tâm Nguyên cực kỳ không muốn đứng ở phía đối lập với bọn họ:” Lão Hứa, lần này ta không muốn cưỡi lạc đà nữa, có thể cho ta một con ngựa, không, hai con ngựa, huynh đệ cảm kích bất tận.”
Hứa Đông Thăng mắt xoay tròn, bất kể luận kinh nghiệm hay sự nhạy bén ông ta đều không thua Thiết Tâm Nguyên, chỉ là nhiều năm quen nghe lời người ta, chưa từng một lần có ý phản kháng, giờ nghe Thiết Tâm Nguyên nói vậy, nhanh chóng quyết định, nhỏ giọng nói:” Huynh đệ chúng ta mang theo sáu con ngựa sữa, hai con ngựa cưỡi, một lạc đà chở hàng, sau khi vào sa mạc mới đổi lạc đà, chứ cưỡi ngựa tới Ba Tư, ngươi sẽ chết rất thảm đấy.”
“ Lão ca, ta đi trước một bước được không?” Thiết Tâm Nguyên cẩn thận hỏi:
“ Lần sau nói loại lời này phải thêm vào hai chữ cùng nhau.”
Thiết Tâm Nguyên rất tán đồng.
Hành lý của y rất ít, chỉ có lều bạt và thức ăn, nước uống.
Kiểm tra tỉ mỉ móng ngựa, yên cương, thêm thật nhiều nước vào túi da, buộc sát bụng ngựa, để nhiệt độ ngựa khiến nước không đóng băng được. Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy Hứa Đông Thăng dùng dây thừng nhỏ buộc ống quần và y phục vào nhau, chẳng hỏi nguyên nhân cứ vậy học theo.
Lấy lý do dẫn đội đi mở đường, Hứa Đông Thăng cùng Thiết Tâm Nguyên dẫn theo Hứa Kinh, Hứa Vĩ cùng mười lăm phó dịch vũ trang tận răng, hẹn với đầu lĩnh người Ả Rập tới dẫn đường gặp nhau ở phong hỏa đại cách đây ba mươi dặm, sau đó nhanh chóng rời khách sạn.
Đầu lĩnh vui vẻ để họ đi trước, không bị quấn chân, nói không chừng mình có thể tham gia vào thánh chiến của trưởng lão.
Khác với loại hai lòng ba ý kia, bọn họ một lòng với thiên thần, khi hai người này tính đường trốn chiến tranh sắp tới thì họ chỉ nghĩ làm sao đem vinh quang của thiên thần tỉa khắp muôn nơi.
Rời khỏi Sa Châu, đoàn người Hứa Đông Thăng chạy hết tốc lực trên Dương Quan lộ không chút do dự, đội lạc đà của Lão Hứa giờ mới đang chuẩn bị, không theo kịp thì là ý trời.
Hoang mạc vào buổi sáng không có lấy một áng mây, trời xanh thăm thẳm như cái gương màu ngọc bích, nếu không có cái lạnh thấu xương, Thiết Tâm Nguyên muốn an nghỉ dưới bầu trời xanh này.
Mặt đất bằng phẳng chỉ có đá và sỏi, nhìn đâu đâu cũng giống nhau cho tới khi thấy được mấy tòa phong hỏa đài đứng sừng sững nhô lên.
Lịch sử của chúng có thể truy tới tận thời Hán, trải qua nghìn năm mưa gió, nay đã như ông già gần đất xa trời, Thiết Tâm Nguyên phóng ngựa lướt qua dưới mỗi phong hỏa đài, giống như đi qua một đoạn lịch sử tang thương.
Hoắc Khứ Bệnh từng truy sát Hung Nô qua đây, hùng sư Đại Đường chinh phạt Đột Quyết của Đại Đường cũng từng qua đây.
Nay mình qua đây lại là để bỏ chạy.