Thời gian trôi qua có vẻ đã lâu rồi, chờ đợi trong bóng tối rất khó đoán định, Thiết Tâm Nguyên chẳng buồn ngủ chút nào, chỉ hô hấp ngày càng gấp rút.
Mục Tân mỉm cười, dù sao vẫn là hài tử, thông tuệ tới mấy vẫn cần thời gian trưởng thành.
Chân trời bỗng nhiên sáng rực, không phải ánh mặt trời quang minh chính đại, mà là ánh sáng đỏ yêu dị.
Mục Tân lên tiếng:” Kế hoạch thành công rồi, đi ngủ đi, mai là ngày vất vả đó.”
“ Lão sư, chúng ta không phải đi mua lương thực sao?”
“ Không cần, A Lạp Đinh đã chuẩn bị lâu rồi, từ khi chúng ta ở Sa Châu thì hắn đã tới Cáp Mật mua lương thực tích trữ. Con của ta, không cần lo lắng gì cả, chúng ta sẽ ở lại nơi này tới qua mùa đông.”
“ Lão sư cũng nên nghỉ sớm, đêm khuya rồi.”
Thiết Tâm Nguyên lần mò bóng tối tìm cửa, ra ngoài rồi cẩn thận khép lại, bên ngoài có không ít người phát hiện đám cháy đứng đó chỉ trỏ, nhưng không dám làm ồn.
Thiết Tâm Nguyên nóng lòng đợi Mạnh Nguyên Trực về để hỏi quá trình tập kích thế nào, càng muốn biết Mục Tân dùng cách gì để khiến người Khiết Đan không kiếm chuyện với mình.
Đặt bản thân vào địa vị trưởng quan tối cao, nếu lương thực bị đốt, y sẽ gán tội danh lên lực lượng mạnh nhất trong vùng, tiêu diệt trừ hậu họa, sau đó thong thả tìm hung thủ.
Trong đêm đông giá rét, chẳng có gì làm lòng người ấm áp hơn bát cháo nóng.
Mạnh Nguyên Trực mang một thân máu tanh vào lều thiết Tâm Nguyên, đang định nói thì Thiết Tâm Nguyên chỉ cái thùng gỗ bốc khói nghi ngút, đành nhún vai cởi sạch y phục nhảy vào.
Tiểu dã nhân đứng trên cái ghế cao, cầm bàn chải chải lông ngựa, chuẩn bị cho kẻ này nếm đau khổ mà nó từng chịu.
Mím môi mím lợi chà lông cứng lên người Mạnh Nguyên Trực, người ta chẳng những không khó chịu còn chỉ chỗ này chỗ kia, nó tức giận bỏ đi không làm nữa.
Tắm rửa thay y phục xong, Mạnh Nguyên Trực tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, múc cháo nóng, húp liền ba bát rồi đợi y hỏi.
“ Các ngươi giả mạo ai?”
“ Người Tây Hạ, thi thể vứt ở đó có người Tây Hạ thật, còn vài người Hồi Hột và bốn năm người Hán.”
Thiết Tâm Nguyên hơi nhíu mày, không truy cứu:” Chủ trì là ai?”
“ A Hồ Lạp, cái tên râu rậm, người Khiết Đan trông kho lương không ít, nhưng yếu, so với người Tây Hạ thì yếu hơn nhiều, tên A Hồ Lạp đó là cao thủ chỉ huy tác chiến, thật không biết trong tay lão già còn bao nhiêu nhân vật như vậy.”
“ Hắn đi rồi phải không?”
“ Đúng thế, hắn dẫn người chạy về phía Hắc Sơn, đó là địa bàn của Tây Hạ Hắc Sơn Uy Phúc quân ti.”
“ Chuyện này Lão Hứa có biết không?”
“ Không biết, sau lần ta giết nhầm người, hắn rất có ý kiến với ta, cho rằng ta làm hỏng rất nhiều chuyện, bọn ta còn cãi nhau một trận to, sau đó không nói chuyện với nhau nữa.” Mạnh Nguyên Trực thở dài, mục thêm bát cháo nữa, cầm mãi không húp, ảo não hỏi:” Có phải ta ngốc lắm không?”
Không phải ngốc thì là cái gì, nếu không e ngại cõ công của hắn thì Thiết Tâm Nguyên đánh gãy chân cho tên này khỏi gây họa rồi, nhưng y vẫn cần người này nên dùng cách uyển chuyển hơn để biểu đạt:” Ngươi là võ nhân, chơi đùa tâm kế không phải là sở trường của ngươi. Ngươi có cảm giác này chẳng qua là thực lực của ngươi chưa đủ, tin ta đi, đối diện với thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế là trò hề thôi.”
Mạnh Nguyên Trực suy tư:” Thật sao?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ bản thân:” Ta không phải minh chứng sao, ta luôn tự cho rằng mình thông minh hơn người, nhưng những kẻ kia muốn ép ta tới chỗ ta không muốn tới, làm chuyện không muốn làm, thậm chí ta có trăm ngàn mưu kế cũng chẳng phản kháng nổi.”
Mạnh Nguyên Trực ngẫm nghĩ đột nhiên nói một điều chẳng liên quan:” Ngươi có điều kiện để thành trưởng lão trí tuệ rồi.”
“ Vì sao?”
“ Trong lòng ta vốn có rất nhiều ủy khuất, nói chuyện với ngươi, đột nhiên không thấy ủy khuất nữa, ngươi rất biết an ủi người khác.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Ta không phải người giỏi an ủi, ta chỉ nói thật thôi, chúng ta là người tội nghiệp bị người ta hãm hại thì phải nương tựa cổ vũ cho nhau.”
Mạnh Nguyên Trực gật mạnh đầu, nói nhỏ:” Ta biết ngươi không cam tâm, Lão Hứa cũng nói ngươi là người làm việc lớn, nếu ngươi thực sự muốn làm đại sự, hãy mang ta theo cùng. Nói đi, giờ ta phải làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vai hắn:” Đi ngủ, lúc nào cũng phải giữ tinh lực đầy đủ, ngươi là hi vọng giữ mạng cuối cùng của ta, khi nào chuyện không xong, ta mới cần ngươi mang ta theo bỏ chạy ...”
Đang ở tuổi ngủ bao nhiêu cũng không đủ, Thiết Tâm Nguyên không kháng cự nổi cơn buồn ngủ nữa, kệ đại sự với tiểu sự, về giường ngủ bất tỉnh nhân sự.
Giấc ngủ với người già như Mục Tân không còn quá quan trọng, cả đêm chợp mắt hơn một canh giờ, vậy mà sáng sớm chỉ cần dùng khăn nóng lau mặt là thần thái ngời ngời rồi.
Mới sáng sớm ra đã mặc chiếc trường bào trắng muốt, mang theo vẻ mặt thần thánh rời doanh trại.
Hậu Thông bây giờ là con dã thú khiêu vũ trên chảo nóng, trút lửa giận lên người Tây Hạ, quyết tìm ra cho được tên nội ứng Tây Hạ, hắn không nghi ngờ Mục Tân, một đám người vừa giết người phóng hỏa ở Tây Hạ trốn tới đây tìm nơi nương tựa, không lý nào đi chọc giận họ.
Người Tây Hạ bị tổn thất, đốt lương thực của mình để cân bằng lại lực lượng ở bên cảnh là bình thường huống hồ đại chiến hai nước sắp nổ ra.
Thế là thương cổ Tây Hạ gặp họa.
Mấy trăm người bị lột trần treo lên cột cao, thân thể đống cứng bị roi quất vào, đau thấu tận tim.
Đến gần trưa Hứa Đông Thăng kéo con sâu ngủ Thiết Tâm Nguyên dậy, đưa y tới tửu quán người Khiết Đan, kiếm chỗ tốt nhất xem thế giới bi thảm của người Tây Hạ.
“ Nguyên ca nhi, ngươi xem tên kia bị đánh tới phọt cứt ra rồi, ài dá, đòn đó thật ác.”
“ Mau xem xem, tên kia bị quất tới gãy cả hàng hóa rồi, thành thái giám rồi, ha ha ha.”
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không nhìn.
Lão Hứa gần đây sống gian nan, nên tâm lý biến thái vô cùng, chỉ thích nhìn người ta gặp chuyện đau khổ, Thiết Tâm Nguyên tiếp tục ngáp ngắn ngáp dài uống rượu sữa ngựa hâm nóng.
Chẳng cần nhìn cũng biết người Tây Hạ chết chắc.
Truy lùng hung thủ là thứ yếu, hiện giờ sứ mệnh quan trọng nhất của Hậu Thông là nhanh chóng kiếm được lương thực, nếu không dù có tìm ra hung thủ thì hậu quả cũng rất không tốt.