Thiết Tâm Nguyên không tham gia chuyện làm ván trượt, tới bên tiểu dã nhân đang ngồi trong thùng nước dần lạnh, cho nó một bộ y phục của mình, một đôi giày cũ.
Quần áo tất nhiên là rất rộng, không ngờ giày lại vừa chân, có lẽ nó lần đầu đi giày, hai chân cứ thay nhau đứng, còn chuyên môn né tránh chỗ có tuyết, quý đôi giày lắm.
Kiếm được sợi dây thừng giúp nó buộc gọn quần áo cho bớt lùng thùng rồi đứng lên đi giúp Hứa Đông Thăng, đây là chuyện quan trọng.
Tới hẻm núi mới biết vàng còn nhiều hơn cả mình tưởng tượng, vì số vàng này mà Hứa Đông Thăng phải vứt bỏ rất nhiều đồ đạc mới đủ chỗ chứa.
Đây là món đồ lựa chọn mãi mới giữ lại, nay vì vàng mà bị ném đi như rác.
Thiết Tâm Nguyên nhìn trà bánh bị vứt tứ tung, lấy vải thu thập lại, thứ này đôi khi còn quý hơn hoàng kim nhiều. Vàng thực sự khiến người ta đầu óc mê muội, ngay một người từng trải lão luyện như Hứa Đông Thăng mà còn không kháng cự nổi dụ hoặc của nó. Vốn định xem phản ứng của đám Hứa Đông Thăng ra sao sẽ quyết định nói bí mật ngọn núi vàng, nhưng giờ coi như không biết là tốt nhất, nói ra chỉ gây họa.
“ Chỉ cần ngươi cần thì cứ lấy hết đi, ca ca bây giờ chỉ cần ba thứ, vàng, nước và thức ăn thôi.” Hứa Đông Thăng gọi Thiết Tâm Nguyên:” Mau tới xem gỗ này thích hợp làm xe trượt không?”
Cây ở hoang mạc tuy không lớn nhưng chất gỗ cực tốt, là vật liệu làm xe trượt không thể tốt hơn.
Đến chập tối dưới sự giúp đỡ của Thiết Tâm Nguyên, bọn họ làm xong bốn chiếc xe trượt, đặt vàng lên, thử nghiệm qua, phát hiện quả nhiên xe trượt như bay, đám Hứa Đông Thăng vui mừng lắm.
Thiết Tâm Nguyên không vui nổi, đem chừng này vàng đi trên hoang mạc, giống như đứa bé ôm đĩnh vàng đi nghênh ngang giữa chợ, nhưng những người kia thì thề đồng sinh cộng tử cùng vàng rồi, nhìn ánh mắt đỏ ngầu của họ là biết rằng bất kỳ kẻ nào có mưu đồ với số vàng đó phải vượt qua xác họ.
Đã dã nhân hôm qua trốn được không ít, bọn họ không tự mình cướp lại được vàng thì liên kết với sa đạo là chuyện tất yếu.
Thiết Tâm Nguyên cũng có một xe trượt, do hai chiến mã kéo, rương vàng chia bảy phần cho bảy người, trông không còn quá lộ liễu nữa, tiểu dã nhân kia không ngờ chưa đi mất, nó cứ ôm lấy chân ngựa không rời chút nào, sợ Thiết Tâm Nguyên bỏ mình lại.
Đêm nay vạn dặm không mây, trăng chiếu lên tuyết sáng như ban ngày, Hứa Đông Thăng quyết định lên đường ngay trong đêm.
Thiết Tâm Nguyên muốn giữ khoảng cách với Hứa Đông Thăng, rốt cuộc không làm được, thở dài đặt tiểu dã nhân lên xe trượt, bản thân cưỡi chiến mã theo đội ngũ, xe trượt đi tới đâu để lại hai rãnh tuyết cực sâu, số vàng quá nhiều.
Chưa kể lưng mỗi con ngựa của đám phó dịch cũng chở vàng, không biết tải trọng lớn như vậy còn tác chiến được không.
Có thêm vàng, tính chất đội ngũ liền biến đổi, phiền toái lớn hơn gấp bội.
Cho dù là có thiên thần phù hộ qua được hoang mạc, tới Y Ngô Châu còn Mục Tân, Hứa Đông Thăng quyết định không nói với ông ta, nhưng nhiều người như thế làm sao bảo mật nổi? Đây căn bản là chuyện không thể làm được, tất cả đều làm Thiết Tâm Nguyên cực kỳ lo lắng.
Đội ngũ tiếp tục đi ba ngày, đó là ba ngày gian nan nhất mà Thiết Tâm Nguyên từng trải qua, bất kể vào thời điểm nào, bất kể ở đâu đều có những đám cường đạo nhào bổ tới, thậm chí có những tên đại đạo đơn độc nấp dưới cát chui ra, dém đứt dây thừng, ôm một rương vàng liều mạng bỏ chạy ...
Không cách nào cắt đuôi được bọn chúng, tốc độ thì chậm mà dấu vết thì quá rõ ràng, chỉ cần sa đạo có chút kinh nghiệm là đoán được bọn họ mang thứ gì.
Thiết Tâm Nguyên phờ phạc, đám Thiết Nhất, Thiết Nhị đủ thương tích lớn nhỏ, tiểu dã nhân cũng trúng tên vào mông chỉ có thể nằm sấp trên xe ...
Ba ngày rồi Thiết Tâm Nguyên không được ngủ một giấc trọn vẹn, lần nguy hiểm nhất nếu không phải có Thiết Nhất kéo lại thì đã rơi xuống vách đá tan xác.
Hứa Đông Thăng thậm chí còn tệ hơn, vẫn liên tục dùng giọng khàn đặc đánh thức đám thuộc hạ mệt mỏi thiếp đi, ngay cả Mạnh Nguyên Trực cũng bị nhiệt chảy máu miệng, chỉ cần mở miệng ra là có máu chảy, đầu tóc bù xù thê thảm như ăn mày, chả còn chút phong độ cao thủ nữa.
Đến trưa đội ngũ dừng lại.
Hứa Đông Thăng phát hiện ra nhiều dấu hiệu không tốt, tụ tập mọi người thương lượng.
“ Đám mã tặc tập kích đêm qua đã lên tới hơn năm mươi tên, đoán chừng bọn chúng đang tập kết, chỉ cần chưa tới hai ngày nữa là sẽ có đại đội mã tặc xuất hiện, khi đó chúng ta không cách nào chống lại được.”
Mạnh Nguyên Trực gầm gừ:” Tới bao nhiêu lão tử giết bấy nhiêu.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Lão Hứa nói đúng đấy, tiếp tục thế này rồi sẽ có lúc chúng ta thu hút hết toàn bộ sa đạo, mã tặc tới.”
Chỉ mấy bóng người đằng xa:” Nhìn xem chúng bám theo như sói đói vậy.”
Hứa Đông Thăng cầm đao lên, cuối cùng dằn lòng ngồi xuống, bất lực nói:” Nguyên ca nhi, ca ca hết cách rồi, ngươi định làm sao đây?”
“ Thích nghe nói thật hay nói dối?”
- Nói thật không dễ nghe, nhưng nói thật thì hơn.
Thiệt Tâm Nguyên nhạt giọng:” Buổi tối ăn cơm đánh thuốc mê hai người mang đi, trên người bảy người bọn ta mỗi người bọn ta chỉ mang ít vàng, không dễ phát hiện.”
Mạnh Nguyên Trực giật mình nhìn Thiết Tâm Nguyên chằm chằm đề phòng, Hứa Đông Thăng cười ha hả vỗ vai y:” Đúng là hảo huynh đệ, nhưng dù ta biết ngươi có ý tốt, lão tử tỉnh lại vẫn liều mạng với ngươi. Bà nó chứ, cả đời lão tử mới phát tài lớn như thế, nếu không còn thì lão tử cũng không thiết sống nữa.”
“ Đừng nói câu không còn mạng thì tiền làm gì, người phải chết thì nằm trên giường ngủ cũng chết, mạng lão tử sinh ra là vì tiền, vì tiền mất mạng là chuyện tự nhiên.”
Con người này cơ bản hết thuốc chữa, Thiết Tâm Nguyên nhìn Mạnh Nguyên Trực.
“ Người chết vì tiền, chim chết vì mồi, chuyện đó có gì lạ đâu, lão tử bảo vệ vàng tới chết, làm gì để chúng dễ dàng có được.”
Tới đây Thiết Tâm Nguyên lập tức ngậm miệng.
“ Tiểu tử cũng đừng tính đợi tới tối bỏ chạy, giờ chúng ta bị bao vây bốn phía rồi, ngươi tách ra bỏ trốn vừa vặn phù hợp để người ta mai phục, chết càng nhanh.” Hứa Đông Thăng ôm rương vàng vàng hít hà, mặt ngây ngất:” Đám văn nhân các ngươi nói tiền thối, lão tử lại thích mùi này, ngửi cả đời không chán.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài đứng dậy, y đã chính thức cảm thụ được ma lực ghê gớm của vàng rồi.