“ Làm việc phải như thế, đã ra tay là đánh vào chỗ đau của địch, mới tối đa hóa lợi ích.” Mạnh Nguyên Trực tán thưởng:
Hứa Đông Thăng có vẻ thực sự ý kiến với Mạnh Nguyên Trực rồi, vừa nghe hắn lên tiếng là cười khẩy mỉa mai:” Đó là cái nhìn của người Đông Kinh, ngươi bảo chúng dùng mồm nói thì chẳng ai địch được, bảo chúng đi làm việc thì đụng chuyện nào hỏng chuyện đó, không đái ra quần đã là hảo hán.”
Mạnh Nguyên Trực tức tím mặt, nhưng người ta chẳng chỉ đích danh mình, nên chỉ hừ một tiếng.
Thiết Tâm Nguyên không tham gia tham gia cuộc tranh luận này, buộc chặt áo da trên người, dẫn đám Thiết Nhất xuống ba trát có phần tiêu điều hơn thường ngày, người mua bán ít đi, người tụ tập thì thầm kích động nhiều hơn.
Mục Tân đang ở ba trát, áo trắng phất phơ mang theo khí phái thần tiên, tựa hồ rất hứng thú với hàng hóa ở ba trát, thi thoảng cầm những món hàng lên trò chuyện với chủ hàng.
Thiết Tâm Nguyên học theo, cũng hỏi han rồi mua vài món, chẳng mấy chốc y và Mục Tân thành hai người được hoan nghênh nhất ở ba trát.
Cho dù xảy ra chuyện lớn như thế, Hậu Thông cũng không thể ngăn cản giao dịch ở ba trát, các bộ tộc nơi này đã quen với cuộc chém giết vô cớ trên sa mạc, cùng đủ loại âm mưu quỷ kế rồi, chỉ cần không phải mình gặp họa, cuộc sống vẫn tiếp tục. Thế nên Thiết Tâm Nguyên tiêu tới đồng ngân tệ cuối cùng mới vui vẻ dẫn đám Thiết Nhất về.
Tới doanh trại gặp Mục Tân cũng mang theo hai xe hàng lớn, hai sư đồ nhìn nhau cười không nói gì, ai về chỗ nấy.
Hứa Đông Thăng cảm giác có chuyện mình không biết rồi, nhưng vì mỉa mai Mạnh Nguyên Trực nên người ta không thèm nói gì với hắn. Dựa vào quan sát hành vi của Thiết Tâm Nguyên và Mục Tân, Hứa Đông Thăng cũng bắt đầu ra sức mua sắm quy mô lớn những món hàng mình cần, hai người đó đều là người trí tuệ, bám sát gọt chân họ sẽ không phạm sai lầm lớn.
Hôm nay Thiết Tâm Nguyên làm cho Mục Tân một nồi mỳ nước nóng hổi ngon lành, vì hôm nay y mua rất nhiều lương thực, đại đa số là lương thực có thể lưu trữ lâu, chỉ có số ít món đồ để che mắt.
Chẳng biết từ bao giờ, hai sư đồ bọn họ đã cùng ăn cơm từ một nồi, quá trình diễn ra lặng lẽ, cả hai đều không cố tình thúc đẩy.
Hành vi của Mục Tân tất nhiên không chỉ đánh động Hứa Đông Thăng mà còn cả những người khác, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi các bộ tộc lớn vung tiền ra càn quét lương thực đang tắc giá vùn vụt.
Lúc này Hậu Thống sau khi giết hơn hai trăm người Tây Hạ xong, tịch thu tài sản của họ liền bắt đầu gặp khó rồi, bình thường hắn có thể lệnh cho các bộ tộc giao lương thực của mình ra, nhưng với tình hình hiện giở ở Cáp Mật, nếu cưỡng chế các bộ tộc giao lương thực họ mua với giá cao ra thì chắc chắn họ sẽ không chịu.
Mạnh Nguyên Trực tới quân doanh thăm dò mấy lần không phát hiện ra mấy người Khiết Đan, còn thương hộ ba trát sau khi phát tài lớn, bắt đầu nhíu mày tới các ngươi thu về các loại vật tư, nhất là lương thực.
Nghe tin tức giá cả ở ba trát leo thang một cách chóng mặt Hứa Đông Thăng phát ra tràng cười lớn hiếm hoi trong những ngày qua, kéo Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực tới cuồng hoan.
Khi say ngất, trong giấc mơ rồi vẫn truyền ra tiếng cười rợn người.
Có lẽ tâm trạng tốt nên thấy thời tiết mùa đông ở Cáp Mật cũng rất tốt, ít khi thấy gió, trời cứ xanh ngắt, chẳng thấy bóng mây, ít nhất Thiết Tâm Nguyên từ khi tới Cáp Mật không thấy.
Toàn bộ biến hóa nơi này nắm trong sự khống chế của Mục Tân, giá lương thực cứ tăng mãi, ngay cả thịt dê bò thường ngày không ai hỏi tới, chỉ mỗi đội lạc đà đi xa cần thịt khô, giờ thì trong một đêm biến mất khỏi ba trát.
Ba trát vì thế mà trở nên vô cùng tấp nập, nhiều bộ tộc nhân cơ hội tốt này lùa bò dê của mình tới, chuẩn bị đợt giao dịch tiếp theo.
Người vào hoang mạc tìm vàng cũng liên tục có tin tức tốt truyền tới, vàng có ở khắp nơi, dù chưa tìm được tòa thành vàng đã có người nhặt được vàng từ cát, vàng trong đá, tin đồn càng lúc càng lan xa.
Thế là lại một đợt người nữa kéo nhau đi, mà Cáp Mật là nơi tụ cư lớn nhất gần tòa thành vàng trong truyền thuyết, lượng người đổ về mỗi lúc một đông, hoa chân múa tay chuẩn bị phát tài.
Vàng làm người ta mờ mắt rồi.
Còn với Thiết Tâm Nguyên, ăn no mới là hạnh phúc, y lười nhác nằm trên đống lông cừu thượng hạng tắm nắng, nghe tiểu dã nhân ợ liên tục vì ăn quá no, rất là hài lòng.
Món dê non nướng của Mã Hi Mỗ đúng là món ăn hiếm có, rải lên hồi hương đặc biệt của sa mạc, thơm vô cùng, nếu có ớt, Thiết Tâm Nguyên sẽ không còn bất kỳ than vãn nào với cuộc sống nữa.
Trên không bỗng nhiên có tiếng kỳ quái, giống như máy bay bay qua.
Mọi người đều dừng tay ngó nghiêng chưa hiểu chuyện gì, chỉ có người bản địa là lập tức quỳ rạp xuống đất hướng về phía Thiên Sơn, vẻ mặt vừa nghiêm trang vừa sợ hãi.
Thiết Tâm Nguyên cũng quay đầu nhìn phía Thiên Sơn, mặt biến sắc, chỉ thấy tuyết trắng trên đỉnh Thiên Sơn bay lên cao, tiếp ngay đó là đám mây đen kịt chùm qua cả tuyết trắng.
Thiên uy kinh người.
Có câu trên đời này chuyện không như ý thì mười hết chín.
Mục Tân làm rất nhiều việc, trong mắt trời cao hoàn toàn thành trò cười.
Nghe thấy tiếng cửa sổ đập sầm sập khắp nơi, tiếng la hét quát tháo lẫn lộn, rồi cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có lan đi, Thiết Tâm Nguyên không biết nên cười, nên khóc hay là nên chỉ trời chửi bới.
Một trận đại cuồng phong nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người bất ngờ kéo tới.
Đây chính là cơn bão đen trứ danh nhất sa mạc. Cáp Mật sở dĩ tương đối trù phú là nhờ lớp đất đen do cơn bão sa mạc này đem tới, cuồng phong mang đất đen va vào Thiên Sơn, sau đó ném đất xuống mặt đón gió của Thiên Sơn, tạo nên bình nguyên Cáp Mật.
Cơn bão này không phải năm nào cũng có, cứ khoảng tám mười năm thế nào cũng có một trận bão lớn, dùng đất đen bao phủ lên đất đai cằn cỗi của Cáp Mật, khiến nó lần nữa trở nên màu mỡ.
Đây là nguồn sống của Cáp Mật cũng là tai họa lớn nhất ở nơi này.
(*) Ở sa mạc, chẳng có gì đoán trước được.