Thành chủ chết rồi, đám bách tính trốn trong nhà nhìn trộm qua khe cửa không thấy gì hết, chỉ thấy quân binh bỏ chạy, thấy có kẻ đập vỡ đầu thành chủ, cho rằng sa đạo cường hãn tới, thế là cũng đạp cửa gào khóc chạy theo quân binh về phía đông ..
Thoáng cái thành không còn ai.
Thế là xong rồi sao, đến chính Mạnh Nguyên Trực cũng không dám tin vào chiến tích của mình, đứng giữa đường phố vắng tanh vắng ngắt cười, cười như kẻ điên, cười gập bụng, cười rơi luôn chùy xích mà không biết.
Cả đời hắn chưa bao giờ gặp chuyện hoang đường hài hước nào hơn thế.
Trên tường thành có tiếng thét, Mạnh Nguyên Trực quay ngoắt lại, thì ra là tên lính cầm cờ của mình đã leo lên tường thành rồi, lá cờ lớn tung bay giữa trời xanh, uy phong vô hạn.
Một người đoạt thành, Mễ Trùng còn tưởng mình đang nằm mơ.
Hắn xuất thân từ Mễ quốc trong chín họ Chiêu Vũ, tới nay tộc nhân còn lưu truyền câu chuyện trước thời Đường, như rất lâu rất lâu trước kia có một vị chiến thần qua năm thành chém sáu tướng, không ngờ hôm nay mình được chứng kiến kỳ tích tương tự.
Tòa thành này thuộc về chủ nhân rồi, cái bọn bỏ chạy trước khi lâm trận chắc hối hận bằng chết.
Chiếm thành rồi, sau đó làm gì nữa? Mạnh Nguyên Trực có chút hoang mang đi trên con đường không một bóng người, sáng nay hắn tới đây còn người qua kẻ lại náo nhiệt, giờ chỉ thấy vài con chó gầy còm.
Đi qua một cái hiệu thịt dê, trên bếp vẫn còn đang nấu thịt, lửa rất lớn, thịt dê quay cuồng trong nồi bốc mùi thơn lừng.
Mạnh Nguyên Trực như về nhà, lấy hai cánh bát lớn, múc đầy canh thịt vào, vẫy tay gọi Mễ Trùng đang dắt chiến mã qua cổng thành.
“ Ta đợi ở đây vài ngày, nếu người ta đợi tới thì tòa thành này thuộc về ngươi.” Mạnh Nguyên Trực vừa ăn vừa nói:
Mễ Trung không ăn, đứng bên bàn khao khát nói:” Thuộc hạ muốn đi theo chủ nhân.”
“ Ha ha ha, ta là kẻ lưu lãng, ngươi theo ta ngoài khổ cực gì thì chẳng có gì hết.”
“ Ngài là quý nhân đầu tiên cho Mễ Trùng cái ăn.”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Vì miếng ăn mà bán mình thì không đáng, trước kia ta cũng thế, kết quả không tốt tí nào.”
Mễ Trùng hẳn là không nghe thấy rồi, hắn vẫn chìm đắm trong hạnh phúc bất ngờ:” Từ nhỏ, từ rất nhỏ Mễ Trùng đã thấy thủ chủ thành Đáp Lạt Hãn, hắn có vô số bò dê, có món ngon ăn không hết, khi đó mộng tưởng của Mễ Trùng là làm một thành chủ, để không ai dám chỉ vào mặt mình quát, cút đi, tên người Mễ quốc bẩn thỉu.”
Mạnh Nguyên Trực vỗ vai thanh niên đơn thuần:” Vậy hãy đi làm chức trách của ngươi, tuần tra thành, tới mỗi nơi hãy cắm cờ của ta lên, ta tới thành lâu phía tây nghỉ ngơi, xem người ta đợi có tới không?”
Mễ Trùng hưng phấn nhảy lên, hắn phải làm một lá cờ, không, phải làm ba lá cờ thật lớn nữa.
Khi Mạnh Nguyên Trực lên thành lâu, cổng thành phía dưới mở rộng, đám người chạy khỏi thành vẫn có một ít đứng ngoài thành nghe ngóng tình hình, thấy hắn vừa lên tường thành là co chân chạy vội vào hoang mạc.
Mễ Trùng rất nhiệt tình với công tác, cắm lá cờ cực lớn lên thành tây, mặc dù chữ viết vì mô phỏng theo hơi khó đọc, nhưng Mạnh Nguyên Trực không phàn nàn còn khen ngợi hắn dọn một góc phòng sạch sẽ, không còn chút mùi hôi nào.
Vì thế Mạnh Nguyên Trực nằm xuống cái ổ lót lông cừu êm ái, vươn tay là có thể lấy được bình gốm đựng rượu nho, lá cờ lớn bay đầy kiêu hãnh phấp phới tung bay ở sau lưng.
Trận chiến vừa rồi diễn ra trong thời gian ngắn, nhưng hiện giờ Mạnh Nguyên Trực toàn thân ê ẩm, nhất là ngực như có ngọn lửa đang đốt, thở mạnh một chút cũng đau.
Uống một ngụm rượu nho mát lạnh, cảm giác đau tức kia mới giảm đi một chút, mơ mơ hồ hồ ngủ hiếp đi.
Mễ Trùng là một người rất có năng lực.
Khi Mạnh Nguyên Trực tỉnh lại thì thành Cáp Tư Nhi đã khôi phục sự nhộn nhịp.
Lúc ngày mặt trời ngả về phía Tây, Mê Trùng nằm trên cái giường do bốn người khiêng, trên giường chất đống thức ăn và rượu đi xuyên qua phố xá, đi tới đâu có thương nhân hiến lễ vật lên, ném từng ngân tệ vào cái hộp trước giường.
Mễ Trùng ngạo mạn chỉ một nữ tử mỹ lệ, nữ tử đó vui sướng nhảy ngay lên giường, nép vào người hắn, dùng miệng mớm hoa quả.
Mạnh Nguyên Trực cứ há mồm nhìn rồi bật cười, nhìn lá cờ của mình vẫn bay trên tường thành thì nhún vai tiếp tục nằm trong cái ổ ấm áp. Rượu nho đã đổ đầy, bánh trái mới thêm vào, sức lực chưa khôi phục, hắn ăn thêm một chút rồi khép mắt lại.
Tiếc là Thiết Tâm Nguyên không có ở đây, nếu không Mạnh Nguyên Trực có nhiều lời nói với y.
Thật tiếc.
Thiết Tâm Nguyên lúc này bận lắm, y không biết Mạnh Nguyên Trực đang nhớ mình, biết cũng không quan tâm, mỗi ngày y thực sự có trăm công ngàn việc phải lo.
Quản lý tới hai nghìn người không phải là công việc đơn giản.
Tây Vực diện tích bao la, chủng tộc vô cùng phong phú.
Nào là Đột Quyết, Hồi Hột, Ba Tư những chủng tộc ngoại lai, hay Ô Tôn, Quy Tư, Yên Kỳ, Nhược Khương, Lâu Lan, Thả Mạt, Tiểu Uyển ... Thuộc về Tây Vực tam thập lục quốc, cùng vô vàn chủng tộc nhỏ, hàng ngàn năm qua đã thúc đẩy đóa hoa chiến tranh nở rực rỡ ở vùng đất này.
Nhiều chủng tộc dẫn tới nhiều tín ngưỡng, sinh ra nhiều ý kiến, ý kiến gây ra tranh luận, tranh luận thành va chạm, từ va chạm nhỏ thành xung đột quy mô, và chiến tranh sẽ không thể tránh khỏi.
Thế nên Tây Vực mới chiến loạn liên miên.
Thế phải làm sao để giải quyết vấn đề này?
Kỳ thực Tần Thủy Hoàng đã làm gương rồi, thống nhất chữ viết, thống nhất đo lường, thống nhất tiền tệ, thống nhất lễ nghi, thống nhất ngôn ngữ, chỉ cần có chung sự tương đồng, mọi va chạm xung đột sẽ giảm đi rất nhiều.
Thực tế thì trong tiểu sơn cốc này có quá nhiều chủng tộc, nhiều tới mức không phân ra nổi chủng tộc nữa, mỗi chủng tộc lại chỉ có vài chục người, không thể tạo thành thế lực riêng. Thiết Tâm Nguyên lại thực hiện chế độ quản lý độc tài quân sự cho nên đại dung hợp dân tộc vào lúc này là dễ nhất.
Đây là điểm quan trọng nhất, nếu không thống nhất, nói gì tới xưng hùng xưng bá.
Vân Sơ quyết rồi, sau này ở đây chỉ có một loại người, đó là Thanh Hương tộc.
(*) Tây Vực, mảnh đất cái quái gì cũng có thể xảy ra :V