Hứa Đông Thăng nhìn Mạnh Nguyên Trực ngẩng cao đầu cưỡi ngựa đi phía trước, hắn rất chướng mắt với hành vi của cao thủ, càng không hiểu nổi loại người như thế này.
Mất giấc ngủ ngon cay cú mỉa mai Thiết Tâm Nguyên:” Lương thực của chúng ta mang theo tuy không đủ cho tất cả mọi người, nhưng cũng giúp bọn họ khỏi chết đói trước khi tới được Y Ngô Châu, đã vỗ mông Mạnh Nguyên Trực sao không vỗ mông tất cả mọi người ở đây đi?”
Thiết Tâm Nguyên nhe răng cười:” Nếu lão ca ngươi không tiếc thì ta làm nhé!?”
“ Í, tiểu tử ngươi định làm thật à, Mục Tân có cho ngươi ngang nhiên mua chuộc lòng người như thế không?” Hứa Đông Thăng ngạc nhiên:
“ Khảo nghiệm triển khai ngay từ lúc bắt đầu cơ, ta rất nghi từ đám Thiết Nhất cho tới hoàn cảnh của chúng ta bây giờ đều do Mục Tân cố ý làm ra.” Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm:” Ta mạo hiểm mua chuộc đám Thiết Nhất, Mục Tân không nói gì, ai cũng hiểu đám Thiết Nhất dù vô dụng đến mấy ít ra còn dùng được hai năm nữa, sức chiến đấu của họ vẫn hơn tuyệt đại đa số mọi người, không thể tùy ý vứt bỏ.”
“ Từ thái độ đó mà xét ta sẽ có khoảng hai năm thư thái, hoặc giả nói là hai năm hữu dụng nữa.”
Hứa Đông Thăng vỗ Vai Thiết Tâm Nguyên:” Còn tưởng ngươi chưa nhìn ra, ngươi quả thật hơn ca ca nghĩ nhiều, ta giúp ngươi chỉ hai năm thôi, bất kể thế nào, ta sẽ là người cuối cùng rời khỏi ngươi.”
Lão Hứa quả nhiên biết rất nhiều nhưng thích giả ngốc để mình tự đưa ra quyết định, cũng không trách người ta, có sự đảm bảo này là hiếm có lắm rồi, con người sinh ra trên đời chẳng ai nợ ai hết, đều phải tự nỗ lực mà thôi không nên than trách người ta.
Đi trong sa mạc nhìn cảnh mặt trời mọc luôn chấn động lòng người.
Mặt trời đỏ rừng rực như lòng đỏ trứng gà cực lớn từ từ dưới đất trồi lên, cảnh tượng đó khiến người ta khó mà không liên tưởng tới sức mạnh của thần linh, mỗi người trong đội lạc đà như từ trong mặt trời đi ra.
Lần này Mục Tân không lễ bái, mà ngồi trên lưng chiến mã hát những bài ca dao thê lương, giọng kéo dài, như tụng kinh, lại như ca hát.
Cưỡi trên ngựa chẳng thể thoải mái bằng nằm trong giỏ, Thiết Tâm Nguyên cuốn mình thật kín, lúc rời Đông Kinh đã hứa với mẹ giữ gìn sức khỏe, y chấp hành rất triệt để.
Có kỵ sĩ cao hứng quay về báo, nói người Tây Hạ đã rút lui rồi, không còn truy đuổi đội lạc đà không còn lạc đà này nữa.
Vì thế Mục Tân hạ lệnh nghỉ ngơi, đi hơn nửa đêm, dù người hay chiến mã đều đã mệt mỏi.
Thiết Tâm Nguyên vẫn nấu cháo gạo, lần này thậm chí cho thêm thịt dê mặn.
Đây tuyệt đối là hưởng thụ xa xỉ, y không để ý tới đám người Ba Tư không chỉ không có nước uống mà còn có chẳng có lương thực ăn, vẫn mang cháo cho Mục Tân, cho Mạnh Nguyên Trực, còn "thừa" mới vét nồi ăn, không hề có ý cho ai khác, Hứa Đông Thăng ngầm trao cho y quyền quyết định.
Hứa Đông Thăng đưa mắt nhìn quanh, vừa húp cháo vừa nói:” Đám người đó chuẩn bị cướp rồi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên kệ đám người đang từ từ vây quanh, cười:” Không phải chúng đã cắt da chiến mã uống máu rồi à, sao còn đói như thế, mới một đêm thôi mà.”
Một tên tráng hán tựa hồ là thủ lĩnh lâm thời của đám đông, thô bạo đẩy Hứa Vĩ đang đợi lấy thức ăn, đưa hai tay thô bạo bê nồi cháo.
Chưa kịp nhấc nồi cháo lên thì loan đao của Thiết Nhất đã đặt lên cỏ, vệt máu dài hiện ra.
Tráng hán không hề sợ hãi, đường hoàng nói:” Bọn ta rất đói mà các ngươi lại có nhiều lương thực, các ngươi dám giết ta không, dám giết tất cả bọn họ không?”
Thiết Nhất đúng là không dám, vì thế đá bay hắn đi, đám phó dịch dùng tốc độ nhanh nhất chia nhau hết số cháo.
Thiết Tâm Ngyên đặt bát xuống, chỉ về phía Mục Tân, nói với tráng hán vẫn đang gầm ghè:” Không có cái ăn thì ngươi đi tìm trưởng lão, nếu trưởng lão đồng ý thì ta cho các ngươi ăn.”
Tráng hán oán hận nhìn y một lúc, quay về đám huynh đệ đói khát của mình.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Mục Tân tích uy quá cao, đám người này tới việc xin miếng ăn cũng không dám.”
“ Đó là vì chúng chưa đủ đói, khi thực sự đói, đừng nói Mục Tân, cho dù là cha mẹ chúng thì chúng cũng cướp.”
“ Từ đây tới Y Ngô Châu tới mười lăm ngày lộ trình nữa, bọn chúng sẽ không chịu nổi đâu, sớm muộn cũng có chuyện.” Thiết Tâm Nguyên nhìn về phía lầu Mục Tân, đấm tay xuống đất:” Mục Tân chuẩn bị đi rồi, bỏ lại đống lộn xộn này cho ta dọn. Vừa rồi ta mang cháo cho ông ta, ông ta nói, ta phải giữ trái tim từ bi, còn nói thần từ là mặt trời, dù thiện hay ác thì mặt trời vẫn trải khắp nơi.”
“ Hứa Kinh, ngươi nói xem với số lương thực này của chúng ta nếu chia cho cả bọn chúng thì có đủ dùng tới Y Ngô Châu không?”
Hứa Kinh năm nay trên ba mươi, là người trầm tính, làm việc chắc chắn, ngay từ đầu được Hứa Đông Thăng giao quản lý đội lạc đà hai trăm người của mình, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:” Nếu chúng ta tiết kiệm, dọc đường không bị trì hoãn gì thì được.”
Nói vậy nếu có bất kỳ sự cố gì thì coi như chết đói trên hoang mạc, chưa kể nếu không giữ thể lực tốt nhất chẳng may gặp phải cường đạo hay đàn sói hoang coi như xong đời.
Mục Tân ý đồ gì khi để đám người này lại cho mình chứ? Bỏ hay không bỏ? Lấy lòng đám người đó chưa chắc ích gì, Mục Tân ho một tiếng là chúng cong đuôi chạy theo, công sức mình mất hết, nếu không, chắc chắn bị người ta oán hận.
“ Lão Hứa, theo lệ nơi làm thế nào?”
“ Một khi trong đội xuất hiện tình trạng thiếu lương thực thì phải chia làm nhiều nhóm xem có kiếm được lương thực hay không, đó là sách lược thường dùng.”
Trong sa mạc thì đi đâu mà kiếm lương thực, chỉ có một cách cướp thôi, Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, có lẽ đây là khảo nghiệm mới của Mục Tân, hay nói cách khác là triệt để kéo y xuống bùn:” Ta cũng không ngại làm sa đạo, nhưng mà đi đâu cướp? Nhìn đâu cũng chỉ thấy cát với đá.”
Hứa Đông Thăng cười lớn:” Ngươi cho rằng trên hoang mạc thì không có người à? Cho ngươi biết, con người nơi này còn kiên cường hơn cả lạc đà, yên tâm, chỉ cần ngươi chịu cướp thì sẽ có lương thực thôi.”
Thiết Tâm Nguyên ngồi trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi vác bao gạo tới chỗ Mục Tân.
Đã thu dọn hành trang xong, Mục Tân thấy Thiết Tâm Nguyên đưa gạo tới thì lắc đầu biểu thị không cần, ôm lấy đầu y hôn lên trán:” Con của ta, hãy bình an tới Y Ngô Châu, ta đợi ở đó.”
“ Lão sư, nếu vì sinh tồn, học sinh phải làm những chuyện không hợp với giáo nghĩa, trái với nhân tình thì thiên thần có tha thứ cho không?” Thiết Tâm Nguyên tay ôm ngực hỏi:
“ Thần sẽ nhìn thấy, thần ở trong tim chúng ta.” Mục Tân mỉm cười xoa đầu y rồi đứng dậy, lệnh cho huynh đệ Tái Nghĩa Đức lên đường:
Mạnh Nguyên Trực không được Mục Tân đưa đi cùng, hắn không hài lòng, may mà đội lạc đà bây giờ do Thiết Tâm Nguyên định đoạt.