Tốn bao nhiêu công sức vẫn không hoàn toàn giành được sự tín nhiệm của Mục Tân, nhưng Thiết Tâm Nguyên không ý kiến gì, có niềm vui to lớn đang phinh lên trong lồng ngực y, giống như có quả bóng bay cơm căng. Hiện y đang cực lực khống chế bản thân khỏi nhảy cẫng lên, đây là đột phá lớn, y kiếm được cách cho nấm vào canh của Mục Tân rồi.
Rời phòng, Thiết Tâm Nguyên bất ngờ nhảy lên lưng A Lạp Đinh, hét lên:” Ta là vạn sơn chi vương.”
Sự thân thiết vô cớ của Thiết Tâm Nguyên này A Lạp Đinh bất ngờ, song cố nhịn cõng y chạy một vòng quanh sân, Thiết Tâm Nguyên mới nhảy xuống.
Thiết Tâm Nguyên mặt đỏ bừng bừng, hồ hởi khoe:” A Lạp Đinh, ta vừa phát hiện ra một loại thảo dược cực kỳ tốt cho người bị thương, giúp vết thương nhanh chóng khôi phục.”
A Lạp Đinh tròn mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên lên cơn, y còn mở cửa lều của thương binh, hô to:” Thuốc của ta có tác dụng không? Các ngươi hãy lớn tiếng nói với A Lạp Đinh ngốc nghếch biết.”
“ Tốt lắm.”
Đám thương binh rảnh việc rất nể mặt Thiết Tâm Nguyên, đồng thanh hô lớn, Mã Hi Mỗ lắm mổm còn thò đầu ra nói:” Tháp lợi ban, ngươi sẽ thành A Duy nổi tiếng nhất trên sa mạc, ta thề với thần thánh.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Để thưởng cho sự thành thật của ngươi, trưa nay ngươi có thêm một con gà.”
“ Tháp lợi ban vạn năng, ta cũng tin ngươi.”
“ Ngươi là tuyệt vời nhất.”
Trong tiếng nịnh bợ như thủy triều, Thiết Tâm Nguyên nghênh ngang đi qua A Lạp Đinh vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác, đẩy Hứa Đông Thăng đang tròn mắt ngậm xương gà, đi vào phòng của mình, hít sâu mấy hơi để trấn tĩnh lại. Thiết Tâm Nguyên cần suy tính thật kỹ khi nào cho bột nấm vào canh của Mục Tân sẽ có hiệu quả tốt nhất.
Liên tiếp năm ngày sau đó Mục Tân nổi hứng dạy học chỉ bảo cho Thiết Tâm Nguyên các loại điển chương tông giáo, cùng lúc đó trải qua một thời gian ủ mầm, cuối cùng làn sóng tìm vàng cũng hình thành.
Một người Khiết Đan dùng đĩnh vàng rất cổ đổi lấy năm con lạc đà, mười hai con ngựa, làm ví dụ phát tài trong đêm, toàn bộ người ở Cáp Mật đã động lòng, kéo nhau mang lương thực nước uống đi tìm tòa thành vàng trong truyền thuyết.
Tin đồn lan đi càng lúc càng hoang đường, mới đầu chỉ là chút vàng, thế mà lại thành một tòa thành cả tường cũng làm bằng vàng.
Trấn thủ sứ Hậu Thông đưa thông báo giải thích mà không ai tin, Hậu Thông nổi giận chặn đường, không cho ai vào hẻm núi tìm vàng, trái lệnh đánh ba mươi roi.
Càng đánh người ta càng kiên định rằng có tòa thành vàng đang đợi, quan phủ chỉ muốn độc chiếm mà thôi, hoang mạc bao la, không có đường mà đâu cũng là đường, sự phong tỏa của Hậu Thông không có nghĩa gì.
Nhất là với nam nhân sa mạc mà nói, tìm kiếm tòa thành vàng trên sa mạc, sau đó hưởng thụ mỹ tửu giai nhân, để tên tuổi của mình xuất hiện trong bài hát trên sa mạc là sự nghiệp vĩ đại nhất.
Vô số anh hùng ở sa mạc, hoang mạc đều quật khởi như thế, truyền thuyết về tòa thành vàng lại xuất hiện, chính là lúc hảo nam nhi lập nghiệp.
Quân doanh của người Khiết Đan không có bất kỳ động tĩnh gì, Hậu Thông vô cùng trấn tĩnh, cứ mỗi khoảng thời gian lại có truyền thuyết về tòa thành vàng xuất hiện, thường là gắn với mưu đồ nào đó, nhưng lần này chuyện hoang đường lại có thật, hắn tận mắt thấy vàng rồi, không chỉ một lần, nhiều người khác nhau chứng thực sự tồn tại đó..
Trong quân doanh có chút náo động, thủ hạ của hắn còn liên hợp lại xin hắn cho vào hoang mạc tìm vàng, Hậu Thông từ chối, hạ lệnh toàn bộ quân đội dưới quyền, không được hành động tùy tiện, bảo vệ lương thực mới là nhiệm vụ quan trọng nhất. Nhưng hắn không biết mình có thể giữ thuộc hạ trong doanh bao lâu, hắn có thể cảm thụ rõ ràng những ánh mắt bất mãn mỗi lần mình đi qua.
Khiết Đan thống trị Y Ngô Châu giống Đại Tống thống trị ky mi châu, bọn họ chỉ khống chế đại tộc, sau đó thông qua đại tộc kiểm soát địa phương.
Thủ lĩnh bộ tộc có quyền thu thuế, thậm chí có quân đội riêng, sau đó nộp thuế lên cho người phụ trách địa phương của Khiết Đan, khi tác chiến thì tham gia làm quân phó tòng.
Đó là sách lược của nữ hoàng Khiết Đan Tiêu Yến Yến hùng tài đại lược, bà ta nhận ra chinh phục một dị tộc rất khó quản lý, bách tính bị dị tộc thống trị sẽ luôn cho rằng mình bị áp bách, cho nên bọn họ không để cho bách tính tầng thấp biết người thống trị bọn họ là Khiết Đan, chỉ cần thủ lĩnh bộ tộc biết là được.
Khi bị người đồng tộc ức hiếp thì bọn họ chịu đựng tốt hơn nhiều.
Biện pháp này giúp người Khiết Đan nô dịch tuyệt đại đa số các bộ tộc phương bắc hơn trăm năm.
Hiện giờ trong doanh trại Thiết Tâm Nguyên là sứ giả hòa bình, nơi nào y xuất hiện là nơi đó có tiếng cười vui vẻ, không chỉ có thương binh, cả võ sĩ Ba Tư cũng thế cứ gặp y là lớn tiếng chào hỏi.
A Lạp Đinh u sầu phát hiện, có rất nhiều người muốn thân thiết với Thiết Tâm Nguyên, đến khi y viết thư giúp người khác thì hắn chỉ muốn xé toang.
“ A Lạp Đinh, ngươi có mẹ già và thê nhi đợi ngươi về không? Ngươi không định gửi cho họ một lá thư hay ít ngân tệ để họ kiên trì đợi ngươi về à? Thương đội của Mộc Tát Nhĩ sắp về rồi, trưởng lão nói ông ta là thương nhân thành thật.” Thiết Tâm Nguyên sắp xếp thư, còn Mã Hi Mỗ cho tiền của mỗi người vào những cái túi nhỏ được dán tên, như thế tiện phân phát.
A Lạp Đinh lạnh lùng nói:” Ta không cần, ở nhà có sáu huynh đệ, họ đều rất giàu có, sẽ chiếu cố tốt cho người nhà.”
Nói xong quay ngoắt người bỏ đi.
Thiết Tâm Nguyên cụng đầu vào tường "ồ" một tiếng, tiếp tục viết tên lên túi.
Mã Hi Mỗ đợi A Lạp Đinh đi xa mới an ủi:” Tháp lợi ban không nên hỏi hắn, hắn xuất thân nhà giàu, khác với đám nhà nghèo ăn bữa nay lo bữa mai bọn ta. Nghe nói nhà hắn ở Lạp Y có sáu mươi nô lệ, còn có vô số nữ nô, hắn đi theo trưởng lão không phải vì tiền mà muốn thành nhà thượng lưu ở Lạp Y.”
( A Duy Sâm Nạp - Avicenna là nhà hiền triết, thầy thuốc người Thổ, về sau người ta tôn vinh ông gọi thầy thuốc là A Duy)