Một thương cổ lại có thể thoải mái tung hoành ở nước khác, khó mà không phục, thế nên khi Hứa Đông Thăng xuất hiện, Thiết Tâm Nguyên cực kỳ chú ý người này.
Khác hẳn với thương nhân béo trắng béo tròn ở Đại Tống, Hứa Đông Thăng tuổi trên bốn mươi, hắn cao lớn, béo mà không có cảm giác sồ sề chậm chạp, da đen xì, lại còn rất nhiều vết xẹo, trông như con lợn rừng to lớn, hung dữ khó thuần. Mỗi khi nói chuyện là răng nanh trắng ởn nhe ra, nên dù là cười ấm áp vẫn giống muốn nhào vào ăn thịt người.
Vương Mạn sửa sang trang phục chuẩn bị đi tới, Thiết Tâm Nguyên giữ lại, y không muốn biểu tỷ của mình tiếp xúc với đám người này, đồng thời cảm khác sức mạnh đồng tiền. Trước kia biểu tỷ là tiểu thư yếu nhược ít ra ngoài, vậy mà sau khi cùng Nhu Nhi kinh doanh kiếm được tiền, con người thay đổi hẳn, phóng khoáng hơn, thậm chí cũng khỏe mạnh hơn nhiều.
“ Cũng tốt, tỷ tỷ là nữ nhân không tiện tới, đệ đi nói đi, để hắn ta nhập nhiều hàng nhà ta một chút, tốt nhất là cung cấp hàng lâu dài, để hắn kiếm nhiều chút không sao.”
“ Tỷ ngồi nguyên đây, tỷ là khổng tước sao lại chen lấn vào đàn lợn, hắn không tìm tỷ là tổn thất của hắn, tiết y nhà ta định sẵn sẽ dương danh thế giới. Vả lại nhìn con người này, tỷ thấy đó có phải là loại người vài lời có thể thay đổi chú ý sao? Đó là người dám lấy cả mạng ra làm ăn.”
Vương Mạn nghe vậy biểu đệ hình dung thú vị như vậy không nhịn được cười, càng nhìn đám người này càng thấy đệ đệ nói đúng, Vương gia là nhà thi lễ truyền gia, không cần đi lấy lòng thương cổ, thần thái vì thế thêm vài phần kiêu ngạo.
Âm nhạc đã dừng lại từ lúc Hứa Đông Thăng đi vào, hắn lập tức thành tâm điểm đám đông, cả đống lợn béo vây quanh.
Gạt bỏ chuyện kinh doanh, Vương Mạn cùng Thiết Tâm Nguyên tán gẫu, dần dà đề tài lại chuyển tới Đường Đường.
“ Đường Đường về Thục lần này e không bao giờ quay lại, đệ trốn ở Trần Lưu ngay cả tiễn chân cũng không đi, làm nó tổn thương đấy.”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ:” Không cần tới, Đường Đường ghét nhất là người ta thương hại mình.”
“ Tỷ cũng không cần, nữ nhân đâu phải thiếu nam nhân thì không sống nổi, tỷ rất muốn học di di ...” Vương Mạn cầm chén rượu cụng với biểu đệ một cái:
“ Ái dà dà, Vương phu nhân, thật thất lễ quá.” Một giọng nói hơi khàn rất có sức hút, đột ngột xen vào cuộc đàm thoại của hai tỷ đệ Vương gia:” Chà, thiếu niên tuấn mỹ hơn người này là vị công tử nào của Vương gia?”
Vương Mạn đứng lên thi lễ:” Vừa rồi đang giáo huấn xá đệ không tới bái kiến Hứa đô úy.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đứng dậy, mập mờ nói:” Vương gia Thập Cửu lang bái kiến Hứa tiên sinh.”
Hứa Đông Thăng đỡ tay Thiết Tâm Nguyên, tấm tắc khen:” Đã nói mà, trừ nhi lang Vương gia thì làm gì ai có được phong thái này.”
Vương Mạn vốn đang đợi biểu đệ báo danh là Kim Thành huyện nam để tăng thêm vốn cho cuộc đàm thoại sau đó, không ngờ Thiết Tâm Nguyên thuận theo lời mình nhận là con cháu Vương gia, điều gia gia nàng luôn ao ước, giờ làm nàng tức giận.
Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Tiểu tử lần này mặt dày tới đo theo gia tỷ không phải vì chút sinh ý nho nhỏ kia, mà có chuyện ở Hà Trung thỉnh giáo Hứa tiên sinh.”
“ Ồ, thiếu huynh muốn biết gì?”
“ Có phải Hồi Hột bị Hoa Lạt Tử Mô vứt bỏ rồi không?”
Dù Hứa Đông Thăng lão luyện từng trải thế nào, gặp câu hỏi bất ngờ như vậy nụ cười cứng lại trên môi, phất tay bảo Tạ Lạp Nhĩ ngồi xuống, hỏi:” Thiếu huynh vì sao nói lời ấy?”
“ Ta nhìn ra từ lễ vật mà người Hồi Hột mang tới.”
Hứa Đông Thăng cười ha hả, dùng khẩu khí như nói chuyện với vãn bối:” Thập cửu lang nhìn ra gì thế?”
“ Nhiều lắm.”
“ Ví dụ?”
“ Ví như hàng hóa nhà ta ngài định mua bao nhiêu? Hai nghìn kiện?”
Nghe thế Hứa Đông Thăng ôm bụng cười:” Vương gia gia giáo nghiêm khắc, sao có con quỷ láu lỉnh thế này, vừa rồi còn nói không để ý tới chút hàng hóa, chớp mắt cái đã bắt chẹt lão phu rồi.”
Vương Mạn hơi ngượng ngùng:” Đây là đứa hỗn thế mà vương trong nhà, được lão tổ tông cưng chiều, thiếp thân cũng hết cách.”
Thiết Tâm Nguyên không khỏi tán thưởng biểu tỷ đúng là cao thủ làm ăn, khéo léo đưa cả lão tổ tông ra, để Hứa Đông Thăng không thể không tiếp tục chú ý tới lời của mình.
“ Câu vừa rồi đáng một nghìn kiện hàng, thiếu huynh cứ nói thoải mái, để lão phu xem cao luận của thiếu huynh.”
Thiết Tâm Nguyên đỡ Vương Mạn ngồi xuống, gõ bàn nói gọn:” Khế ước.”
Nụ cười ý vị chơi đùa trên mặt Hứa Đông Thăng tiêu tán rất nhiều, vỗ tay, lập tức có hán tử Tây Vực mắt xanh đi tới, trải một cuộc da dê lên bàn, xếp bình mực và bút lông ngỗng.
Biết Hứa Đông Thăng cố ý làm khó mình, Thiết Tâm Nguyên không yêu cầu đổi sang giấy bút lông, cầm bút lông ngỗng, chấm đẫm mực, dựa theo thói quen phương tây viết từ trái sang phải.
Văn nhân Đại Tống muốn dùng bút lông ngỗng phải luyện tập rất lâu, với thứ quái thai như Thiết Tâm Nguyên đương nhiên không thành vấn đề.
Viết khế ước xong, người Tây Vực bên cạnh đưa si đỏ tới, Thiết Tâm Nguyên lấy ấn chương của mình ra đóng lên, giao Hứa Đông Thăng.
Hứa Đông Thăng nhìn ấn chương, vội vàng bỏ khế ước xuống, chắp tay:” Phi kỵ đô úy Hứa Đông Thăng bái kiến tước gia, không biết tước gia quang lâm thật đáng trách, chuyện mua hàng cứ theo ý tước gia làm.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” So với uy nghiêm của tước vị, ta càng thích tính công chính của khế ước hơn. Nếu lúc nào cũng lấy tước vị ra bức bách người khác, chẳng bằng đi cướp cho đơn giản. Hứa tiên sinh, ký tên đi, sau đó chúng ta đàm luận chuyện Hà Trung.”
Hứa Đông Thăng cũng dùng bút lông ngỗng hết sức thuần thục, nhanh chóng ký tên, còn đám thương cổ sau khi biết tước vị Thiết Tâm Nguyên thì chuyển sang cảnh giác, một đám dê béo trước mặt sói đói, làm sao không cẩn thận.
Đám huân quý xưa nay có bao giờ biết tôn trọng khế ước đâu, bọn chúng miệng thì luôn mồm nói tuân theo khế ước, nhưng mỗi câu nói mỗi việc làm đều mang tước vị ra chèn ép, khế ước cũng viết theo y chúng thì tất nhiên muốn người ta tuân theo, đó là sự vô sỉ của huân quý.