
Jack trèo lên đứng ngay cạnh Độc Nhãn Long. Thân thể hắn loang lổ trong vũng máu lớn vẫn đang chảy xuống bên dưới. Cơn ác mộng cuối cùng cũng chấm dứt.
Thế rồi con mắt duy nhất của hắn lại bật mở khiến tim Jack như đóng băng.
“Không, không thể nào!”
Tên ninja bật cười khanh khách. Jack khuỵu gối nắm lấy cơ thể hắn rung lắc dữ dội.
“Tại sao ngươi lại không chết?” Nó bật khóc, nỗi đau thương và phẫn uất bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tay ninja bị Jack quăng quật như thể một con búp bê. Hắn thậm chí còn không thể thở, chứ đừng nói tới trả lời. Rõ ràng Độc Nhãn Long đang hấp hối. Jack đặt tên sát thủ trở về vị trí cũ sững sờ nhìn hắn.
Chính vì bị rung lắc mà khăn trùm đầu của Độc Nhãn Long bị kéo xuống một phần để lộ ra con mắt thứ hai.
Jack kéo nốt phần còn lại thì đập vào mắt nó là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Trong trận chiến Osaka, nó đã phát hiện thân phận thật sự của Độc Nhãn Long chính là lãnh chúa bị ruồng rẫy Hattori Tatsuo. Còn người này chắc chắn không phải hắn. Ngoài việc có hai mắt, mặt tên này cũng thiếu đi những vết rỗ đặc trưng của người bị thủy đậu. Còn lại thì từ vóc dáng, hình dạng cằm, cho đến giọng nói đều tương tự.
“Ngươi là AI?” Jack chất vấn.
“Độc Nhãn... Long,” tên ninja yếu ớt trả lời.
Jack lắc đầu, “Không, ngươi không phải hắn. Ta đã nhìn thấy mặt Hattori Tatsuo bằng chính cặp mắt của mình. Ngươi chỉ là một kẻ giả mạo mà thôi.”
Gã đàn ông cuối cùng cũng chịu thừa nhận, “Ta là một kagemusa... hình nhân thế mạng... Và đó chính là lí do mà... Độc Nhãn Long sẽ không bao giờ chết!”
“Nhưng thầy Masamoto đã giết chết kagemusa của hắn ở trận Nakasendo rồi.”
“Một màn kịch khéo léo!” Tên ninja khoái trá. “Và giờ đây Hắc Vân sẽ lại thuộc về tay chủ mới... tiếp tục duy trì huyền thoại Độc Nhãn Long!”
Phải đến lúc này Jack mới thật sự hiểu ý nghĩa câu: Kẻ thù cũ nhất định sẽ quay lại.
Bất thình lình nó bị túm cổ, tên nhẫn giả dốc hết phần sức tàn phun nước bọt vào mặt Jack, “Tao sẽ theo ám mày... xuống tận mồ, ngoại quốc ạ!”
Nói đoạn hắn đổ gục xuống nằm im, cặp mắt vô hồn trừng trừng nhìn lên bầu trời xám xịt khói.
Jack hổn hển lấy hơi rồi bật khóc nức nở.
“Jack!” Miyuki chạy đến quỳ bên cạnh. “Cậu vẫn ổn chứ?”
Yori và Saburo cũng xuất hiện, cả hai sửng sốt nhìn gã ninja đã bị lột mặt nạ.
“Sao cậu lại khóc?” Saburo thắc mắc. “Lần này hắn chết thật rồi cơ mà?”
Jack lắc đầu. Ngọn lửa hi vọng cuối cùng trong tim nó đã hoàn toàn bị dập tắt. “Tớ khóc... vì Yamato không thể trở lại.” Một lần nữa nó lại thương tiếc người bạn, người anh em. Trong tim nó, nỗi đau năm nào vẫn cuồn cuộn như trước.
Yori đặt một tay lên vai Jack, “Yamato vẫn sống thông qua cậu, thông qua những hành động của cậu. Linh hồn cậu ấy hòa vào với cậu. Mãi mãi bên nhau.”
Jack dụi mắt, nhà sư nhí rõ ràng rất biết cách an ủi.
Miyuki lên tiếng, “Tớ không thể mang bạn của cậu trở lại, nhưng ít ra cũng còn thứ này.” Cô trao cho nó cặp song kiếm Shizu. “Chẳng phải chúng chính là linh hồn của một võ sĩ sao?”
Jack mỉm cười cảm kích rồi dứng dậy tra cặp daisho vào vỏ. Có vũ khí trong tay, nó thấy mình mạnh mẽ hơn, nhất là khi bên cạnh còn có cả sự giúp đỡ của những người bạn trung thành.
“Mình đi thôi,” nó chỉ cửa hang động nói. “Kẻo lỡ mất chuyến tàu.”