
Ánh sáng buổi sớm quả là cứu cánh sau một đêm dài lạnh lẽo ở nơi rừng núi. Hơi ấm đẩy lùi cơn nhức mỏi trong lúc Jack lục lọi các bụi rậm tìm thức ăn. Với các kĩ năng sinh tồn học được của ninja, nó biết cần phải đi đâu, tìm gì, và nhờ vậy chỉ mất một lúc đã mang về kha khá hạt, dâu dại, rễ cây, trước khi trở lại khu thác nước, nơi Benkei vẫn đang say giấc nồng. Tấm áo kimono chắp vá khiến anh chàng trông chẳng khác gì một chú hề. Jack hoàn toàn mờ tịt về thân phận của người bạn đồng hành mới - kể cả việc tại sao anh ta lại bị chôn sống trên bờ biển, mặc dù phần lớn việc này nó được biết có liên quan đến chính sách của triều đình Kamakura. Trước khi tìm hiểu được nhiều hơn, Jack vẫn sẽ phải cảnh giác với Benkei. Đương nhiên, nó cũng rất cảm kích việc anh chàng tự nguyện xung phong làm người dẫn đường.
Jack đánh động Benkei. “Trời sáng rồi!”
“Trời đất, nanban...” Benkei dụi mắt rên rỉ. “Tự nhiên đánh thức người ta làm gì vậy? Đang mơ đến đoạn được geisha phục vụ...”. Benkei ngáp ngắn ngáp dài.
“Thế để tôi phục vụ bù vậy,” Jack vừa nói vừa trải thức ăn ra bề mặt một hòn đá tương đối nhẵn.
“Thế mà cứ tưởng giấc mơ không bao giờ có thực chứ!” Benkei nhoẻn miệng cười rồi đứng dậy vươn vai, cúi xuống hồ uống nước, rửa mặt. Sau cùng, anh chàng ngồi xuống bên cạnh Jack và cùng dùng bữa sáng đạm bạc.
“Cảm ơn,” Benkei nói trong lúc nhai hạt. “Nhưng chúng ta không thể sống như sóc từ đây cho tới Nagasaki được. Cậu có tiền trong người không?”
Jack lắc đầu.
Benkei im lặng một lúc rồi tiếp tục, “Không sao, chúng ta có thể kiếm”.
Jack cảnh giác. “Anh không định ăn cắp đấy chứ? Tốt hơn hết đừng gây ra quá nhiều chú ý.”
Benkei khó chịu ra mặt. “Này, tôi không phải kẻ cắp nhé!”
Anh chàng liền lấy ra ba chiếc vỏ sò từ trong áo xếp thành hàng trên hòn đá. Tiếp theo anh ta lấy hạt dẻ từ trong khẩu phần ăn sáng bỏ vào vỏ sò ở giữa.
“Quan sát nhé,” Benkei hướng dẫn Jack.
Anh ta bắt đầu nhấc ba cái vỏ sò qua lại chuyển đổi vị trí cho nhau. Jack dán chặt mắt vào vỏ sò có hạt dẻ bên trong. Benkei thực hiện động tác thêm vài lần rồi hỏi. “Hạt dẻ ở đâu?”
Jack mỉm cười. Trò này quá dễ. Nó chỉ vào chiếc vỏ sò bên trái.
“Cậu chắc chưa?”, Benkei nhếch miệng cười. “Dám đặt cược hay không?”
Jack gật đầu.
“Thế thì cậu thua rồi,” Benkei nói rồi nhấc chiếc vỏ sò bên phải ra để lộ hạt dẻ bên trong.
“Không thể nào!” Jack thốt lên. “Tôi đã quan sát rất kĩ mà.”
“Thử lại xem. Tiền cược sẽ là quả dâu chín mọng cuối cùng nhé.”
Jack đồng tình quan sát thật kĩ Benkei chụp vỏ sò lên rồi lại bắt đầu đảo tay. Có một vài động tác đánh lạc hướng, nhưng không quá khó để theo dõi. Jack tự tin chỉ vào vỏ sò ở giữa.
“Lại sai rồi,” Benkei mở chiếc vỏ sò có hạt dẻ bên trong ra rồi khoan khoái bỏ phần thưởng của mình vào miệng.
Jack thật sự hoang mang. Nó không thể tin mình lại phạm sai lầm, bởi mắt vẫn theo sát vỏ sò có hạt dẻ.
“Quá tam ba bận. Lần này đặt cặp kiếm nhé?” Benkei khích.
Jack lắc đầu. Nó sẽ không bao giờ đem vũ khí ra đặt cược. Cặp song kiếm này là tuyệt tác của Shizu, một trong những thợ rèn vĩ đại nhất trong lịch sử. Hơn nữa chúng còn là kỉ vật của cha Akiko, mối liên hệ cuối cùng của Jack với cô bé. Jack trân trọng cặp kiếm này cũng như tình bạn giữa hai đứa vậy.
“Quyết định sáng suốt đấy,” Benkei tặc lưỡi. “Cậu thấy rồi đấy, trò chơi này chính là cần câu cơm của chúng ta. Đám võ sĩ và lái buôn rất thích mấy trò đỏ đen này!”
“Nhưng nếu thua thì sao?” Jack không tin Benkei có thể may mắn mãi.
“Không bao giờ.”
“Tôi không phải dân cờ bạc bình thường, mà là một tay ảo thuật!” Benkei nói giọng tự hào. “Thế nên người khác mới gọi tôi là Benkei Vĩ Đại”. Anh chàng đứng dậy làm động tác cúi chào trong bộ kimono sặc sỡ của mình. “Kẻ lừa đảo xuất sắc nhất đảo Kyushu.”
Jack bắt đầu thấy lưỡng lự.
“Đừng lo, nanban. Sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến lòng tự trọng quý tộc của cậu đâu. Đối tượng của chúng ta là những kẻ giàu có - ít ra còn khá hơn võ sĩ và lãnh chúa, chuyên bóc lột từ người nghèo.”
Benkei nhặt ba chiếc vỏ sò và hạt dẻ lên. “Điểm dừng chân tiếp theo, Yufuin. Ngôi làng nghỉ dưỡng gần nhất. Ở đó có rất đông lái buôn và võ sĩ đang cần giảm cân nặng cho hành lí.”