Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 54
DẦU ĐÈN

❊ ❊ ❊

logo

Jack cất kiếm chạy lại giúp Miyuki nhấc lồng, nhưng dù đã cố hết sức vẫn không thể, “Cứng quá!”

Saburo và Yori cũng giúp sức. Nhưng ba đứa hợp lực mà cái lồng vẫn cứ trơ ra.

“Bị khóa từ trên cao rồi,” Akiko nhận định.

Miyuki nhìn lên tìm lối thoát thân, nhưng phần lưới sắt thông thẳng với tường, hoàn toàn không có điểm tựa để leo lên. Bị nhốt bên trong, cô chẳng khác gì một con chuột mắc bẫy.

Đám võ sĩ bắt đầu xuất hiện từng tên một từ phía bên kia. Dẫn đầu là một gã ronin râu xồm cầm katana sứt mẻ. Hắn di chuyển khá từ tốn vì biết rõ con mồi không thể thoát ra ngoài.

“NANBAN!” Benkei la thất thanh khi nhận thấy không có ai theo mình. “Chúng ta có khách. Rất nhiều khách!”

Jack ngoái đầu lại thì thấy đám võ sĩ của đợt thứ hai đã đi vòng ra đằng sau hồ. Muốn thoát, bọn chúng chỉ có thể chạy theo hướng ngược lại. Và phải thật nhanh.

“Đi đi,” Miyuki nói. “Tự cứu mình khi còn có thể.”

“Không, tớ không bỏ cậu lại đâu,” Jack vẫn cố nhấc khung sắt.

“Cậu không còn lựa chọn nào cả, Jack à.”

Saburo và Akiko cố chặn đường đám võ sĩ, nhưng không mấy khả thi. Trong con hẻm, gã ronin râu xồm đã tiếp cận Miyuki.

Miyuki nhìn thẳng vào mắt Jack, cặp mắt đen thể hiện rõ sự quyết tâm. “Tớ vẫn nói sẽ hi sinh tất cả vì cậu. Và đây chính là thời điểm để thực hiện điều đó.”

Cô nắm tay nó từ biệt rồi quay đầu đối mặt với kẻ địch.

“KHÔNG!” Jack hét lớn. “Tớ không muốn bất kì ai phải hi sinh vì mình. Nhất định sẽ có cách khác mà!”

“Nhanh lên!” Benkei chạy vòng qua mặt hồ hướng về phía kho gạo và cánh đồng. Jack cảm nhận được Yori đang kéo lấy tay mình. Nó nhất định kháng cự.

“Đừng để cậu ấy phải hi sinh vô ích,” Yori nói bằng giọng run run khi phải đưa ra quyết định quá khó khăn. Cũng như Miyuki, cậu nhận ra cứ mỗi giây trôi qua, tính mạng của tất cả mọi người sẽ càng thêm nguy hiểm. Và, nếu không còn hi vọng cứu người, chí ít cũng nên tôn trọng quyết định cuối cùng của họ.

Bị Yori kéo đi, mỗi bước chân lại như một con dao cứa vào lồng ngực Jack. Nhìn bóng Miyuki khuất dần sau tấm lưới sắt, nó cảm thấy như mình đã phản bội nữ sát thủ, bỏ mặc cô đương đầu với tử thần.

“NHANH! NHANH!” Akiko hối thúc từ phía sau.

“Saburo đâu?” Yori hỏi.

“Ở lại chặn quân địch,” nữ võ sĩ thở dốc đáp.

Jack nhìn về phía hồ nước thấy Saburo một mình chống lại tám tên ronin, Mặc dù liên tục bị tấn công, anh chàng vẫn đứng vững không chịu lùi bước.

“Tụi mình không thể để Saburo làm vậy!” Jack phản đối.

“Saburo nói... tỉ lệ này rất tốt,” Akiko đáp, nhưng ánh mắt buồn bã của cô lại cho thấy tâm sự khác. “Khi nào tụi mình ra đến kho thóc, cậu ấy sẽ đuổi theo.”

Cả bọn dốc sức chạy, ai nấy đều hiểu rõ mỗi một giây đều ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống hay cái chết. Bên kia bờ, đám võ sĩ bắt đầu sốt ruột. Lúc Benkei tới được kho gạo thì Saburo trúng đòn la lớn. Một gã ronin vượt được qua lớp phòng vệ huých anh chàng ngã xuống đất. Một gã khác định dùng tanto xuyên tim võ sĩ trẻ, nhưng không ngờ bị cậu lôi ngã xuống lòng hồ tạo thành thành chấn động lớn.

Jack chờ Saburo nổi lên - nhưng chẳng thấy gì ngoài một vũng máu. “Không! Không!” Yori run lên bên cạnh Jack.

“Đã... quá muộn rồi,” Jack nói. Lần này đến lượt nó kéo tay Yori chạy. Không phải vì đã vượt qua được nỗi đau, mà chẳng qua việc mất thêm một người bạn nữa đã để lại vết thương lòng quá lớn - lớn đến mức khiến cho nó sực tỉnh.

Họ định di chuyển về phía cánh đồng. Nhưng đám võ sĩ đã kịp tới đó trước.

“Giờ tính sao?” Benkei hoang mang khi thấy càng lúc vòng vây càng xiết chặt.

“Vào kho gạo,” Jack đề nghị. “Kiểu gì cũng phải có cửa sau.”

Bên trong, gạo đâu chẳng thấy, mà chỉ toàn rơm rạ.

“Đằng kia!” Akiko chỉ cánh cửa nằm cạnh góc tường.

Jack thử mở, nhưng không được.

“Tại sao họ không đuổi theo nữa nhỉ?” Yori nhận thấy đám võ sĩ chỉ đứng thành vòng tròn bao quanh cửa chính.

Jack bỏ tay nắm ra, bàn tay nó vừa nhớt lại vừa trơn.

Dầu đèn.

Đến giờ nó mới nhận ra toàn bộ căn phòng đều được tẩm thứ chất ấy - từ tường, rơm rạ, cho đến sàn nhà. Nhưng Jack chưa kịp cảnh báo thì một ngọn đuốc đã được thảy vào trong. Lửa nhanh chóng lan ra biến nhà kho thành một biển lửa.

“Tụi mình bị nướng chín mất!” Benkei định chạy ra phía cửa chính. Akiko nắm tay anh chàng kéo ngược lại. “Ra ngoài thì chúng chém chết ngay!”

“Còn đỡ hơn chết cháy!”

Nhưng Benkei vẫn ở lại, còn Jack điên tiết đá cánh cửa hậu trong vô vọng.

Khói bắt đầu lan tỏa khắp xung quanh thay chỗ cho dưỡng khí. Jack thậm chí có thể ngửi được mùi tóc khét, còn da thì đỏ lừ.

Đến lúc này thì Akiko cũng tham gia cùng Jack. Bất chấp hai đứa hết đá xoay lại đến đá hậu, mà cánh cửa vẫn cứ trơ ra.

Benkei và Yori đứng giữa kho thóc, cố tránh càng xa tường càng tốt.

Jack đã định đầu hàng, song nó phát hiện thấy trên cửa có vết rạn nứt, và rồi vỡ toang một góc sau cú đá bồi của Akiko.

“RA NGOÀI!” Jack hô hào.

Nó đẩy Akiko ra trước. Benkei phóng tới vừa kịp. Đến phiên Yori thì trần nhà bắt đầu rơi xuống từng mảng khiến nhà sư nhí phải liên tục né tránh. Thanh xà trên đầu Jack cũng lao thẳng vào chân khiến nó bắt buộc phải nhảy ra.

Ho sặc sụa, Jack lập tức đứng dậy nhìn vào trong tìm Yori. Nó nhận ra cái bóng mờ của cậu ngồi xếp bằng giữa nhà kho, hai mắt khép kín, tay chắp lại theo tư thế cầu kinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang