Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
MÓN NỢ CŨ

❊ ❊ ❊

logo

Jack lại nghe thấy tiếng đào bới. Bây giờ nó mới nhận ra âm thanh ấy chẳng phải từ con chó nào, mà chính là Benkei đang miệt mài dùng dao găm chọc thủng tường.

“Thử đạp xem!” Benkei kêu lên từ phía bên kia.

Vẫn ngồi trên sàn, Jack đá mạnh gót chân về phía vết nứt khiến khu vực xung quanh vỡ ra tạo thành một cái lỗ trên bức tường đất đá. Cái lỗ này không quá lớn, nhưng nhờ sự trợ giúp của Benkei nên rất nhanh sau đó Jack đã thoát được ra ngoài sân.

“Tay cậu làm sao vậy?” Benkei thắc mắc khi thấy cái băng đẫm máu của Jack.

“Đụng phải ông thầy cũ,” Jack vừa nói vừa dùng bên tay lành lặn phủi cát khỏi tấm áo kimono. “Thế anh làm sao mà thoát được?”

“Thay đồ,” Benkei giải thích, lúc này anh chàng vận một bộ kimono màu nâu hết sức bình thường. Benkei liền kéo áo ra để lộ mặt trong với ba màu sặc sỡ. “Tôi đơn giản chỉ lộn ngược áo rồi trốn chỗ đống rơm chờ trời tối. Chiếc kunai này cũng là nhặt được từ đó.”

Benkei giơ cao công cụ đào đất của nông dân - một con dao lưỡi rộng có chuôi quấn bằng vải để cầm nắm.

“Nên giữ lại thì hơn,” Jack nhận xét. “Có thể dùng tạm làm vũ khí.”

“Của cậu đó,” Benkei vừa nói vừa đưa chiếc kunai cho Jack. “Tôi không phải chiến binh.”

Jack gật đầu rồi cất món nông cụ vào đai lưng.

Bên ngoài vọng tới tiếng cười nói và ca hát say xỉn.

“Đám doshin đang ăn mừng chiến tích bắt được cậu đó,” Benkei khinh bỉ. Anh chàng nhặt một cái túi lớn rồi nói. “Đi thôi! Lương thực chuẩn bị rồi.”

Jack lắc đầu. “Tôi phải lấy lại cặp kiếm và hành lí đã.”

Benkei nhìn nó vẻ không thể hiểu nổi. “Bộ muốn mất thêm vài cái ngón tay nữa hay sao vậy?”

“Tôi tuyệt đối không thể rời khỏi đây mà thiếu chúng,” Jack nhấn mạnh.

Biết không thể thay đổi ý định của Jack nên Benkei bèn rút lui. “Tôi chỉ chờ được... tới sáng thôi.”

“Tôi hiểu mà,” Jack nắm vai Benkei đáp. “Anh đã giúp tôi quá nhiều rồi.”

“Và tất cả sẽ trở thành công cốc nếu ai đó lại để bị bắt nữa đấy nhé!” Benkei nói nửa đùa nửa thực trước khi khuất dần vào con hẻm.

Jack lẻn đi trong sân, triệt để lợi dụng bóng tối, và tuyệt đối tránh xa các đám đông. Đến khu vườn, nó thoáng thấy bóng con chó săn của quan bugyo ngoài hiên. Con cẩu thuộc giống Akita này nằm gác đầu lên hai chân, có vẻ đang ngủ. Jack chợt cảm thấy buồn nôn khi nghĩ tới cảnh ngón tay của mình bị con chó ngấu nghiến ăn hồi chiều.

Bằng kĩ năng di chuyển êm ái của ninja, Jack từ từ băng qua con đường rải sỏi, cố gắng hết sức để tiếp cận mái hiên mà không gây ra tiếng động nào. Ánh trăng lờ mờ vừa đủ để Jack nhận thấy nơi này hoàn toàn vắng vẻ. Cánh cửa dẫn vào phòng làm việc của quan thẩm phán nằm ngay phía trước. Jack cẩn thận kiểm tra con chó rồi cúi người nhón chân lên rìa mái hiên. Nó cố tình tránh khu vực sàn gỗ vì sợ sẽ gây ra tiếng kẽo kẹt. Vừa đưa tay kéo cửa, Jack vừa cầu nguyện sẽ tìm được hành lí của mình ở bên trong.

“Vẫn cứng đầu như xưa nhỉ, ngoại quốc!”

Jack giật mình quay lại thì thấy thầy Kyuzo bước ra từ một góc khuất.

“Bảy lần ngã xuống, tám lần đứng lên!” Vị võ sư mỉa mai lặp lại câu châm ngôn đã từng giúp Jack chiến thắng trong kì Tha Lưu Tỉ Thí ba năm trước. “Rất tiếc là lần này ngươi không đứng dậy nổi nữa rồi.”

Nói đoạn ông ta tăng tốc bước về phía nó.

Jack giơ bàn tay bị thương của mình ra hiệu đình chiến. “Ông là sư phụ, đâu phải kẻ thù của tôi. Tại sao lại nhẫn tâm ra tay với môn đồ của mình như vậy? Chẳng lẽ ông đã quên tinh thần võ sĩ đạo rồi ư?”

Thầy Kyuzo gắt. “Thế là còn may đấy. Lẽ ra ta đã chặt cả ngón rồi kia!”

Vị võ sư thể thuật căm thù trừng mắt nhìn Jack.

“Từ ngày chiến tranh kết thúc ta liên tục phải lẩn trốn. Danh dự bị mất hết chỉ vì những tên ngoại quốc chết tiệt như ngươi. Đến nỗi bây giờ ta phải chịu làm một tên doshin hạ đẳng!” Ông giật mạnh bộ đồng phục ra chiều khinh miệt. “Ngày ngày nghe lệnh từ tên mặt lợn bugyo đó. Hắn thậm chí còn chả phải samurai mà chỉ là một tên mọt sách tự cho mình là chiến binh! Tên đó còn chưa từng đến gần chiến trường bao giờ chứ đừng nói tới cầm kiếm đánh nhau! Thế mà Kyuzo này lại phải răm rắp phục tùng hắn!”

“Nếu đã căm ghét bugyo như vậy, tại sao ông còn bắt tôi?” Jack thắc mắc. “Chẳng lẽ chỉ vì khoản tiền thưởng mười đồng vàng của Tướng Quân?”

“Tiền chả là cái thá gì đối với ta!” Thầy Kyuzo nạt, có vẻ rất tức tối trước câu hỏi của Jack. “Chẳng qua ngươi chính là chìa khóa để ta lấy lại những thứ đáng ra thuộc về mình. Một lần nữa được người ta nể nang, trọng vọng.”

Jack thở hắt ra một tiếng. Thì ra động cơ của ông ta đều nằm ở sĩ diện. “Ông là samurai, ấy vậy mà lại tự tay phá nát những nguyên tắc cơ bản nhất của tinh thần võ sĩ - ngay thẳng, danh dự, trung thành. Ông làm như vậy là đã phản bội lại thầy Masamoto, cha nuôi tôi, và cũng là người bạn chiến đấu của ông!”

Mặt thầy Kyuzo nhăn nhúm với hàng loạt cảm xúc - tội lỗi, đau buồn, thù hằn, giận dữ - cuối cùng chuyển sang thành căm ghét. “Ta chẳng nợ ai cái gì cả. Chính ông ta là kẻ đã đầu hàng. Tại sao không tự sát để chết trong danh dự?”

“Thầy Masamoto chưa bao giờ đầu hàng!” Jack phản ứng. “Và nếu thất bại với ông khó nuốt trôi đến vậy, thì tại sao ông không mổ bụng đi?”

Vị võ sư thể thuật đứng lại trừng mắt nhìn Jack. “Vì ta vẫn còn một món nợ phải giải quyết,” ông ta vừa nói vừa bẻ tay răng rắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »