
Jack huơ bút trên mặt giấy, không biết phải bắt đầu từ đâu. Hôm nay, sư phụ Shiryu yêu cầu nó phải học hai chữ khó và phức tạp nhất từ trước đến giờ:


Hai chữ Hán này có nghĩa là do dự, mô tả đúng trạng thái của Jack lúc này.
Ông cụ nhẹ nhàng cầm tay Jack điều chỉnh lại động tác.
“Trong thư đạo, tinh thần biểu hiện qua cơ thể,” ông nói bằng giọng êm như suối. “Run tay cầm bút không chỉ khiến cho chữ viết mất cân bằng, mà còn thể hiện trạng thái hồi hộp. Khi chuẩn bị viết, đầu bút luôn phải tĩnh.”
Rồi ông buông tay Jack ra. “Áp dụng vào kiếm thuật, một khi nhìn thấy mũi kiếm đối phương run lên thì đó cũng chính là lúc con nên tấn công.”
Jack trấn tĩnh hít một hơi thật sâu. Sau hai tuần liên tục rèn luyện, bây giờ bút cũng thân thuộc với nó như là kiếm. Nó hô vang một tiếng rồi bắt đầu viết. Từng nét chữ bay nhảy trên mặt giấy một cách uyển chuyển, dứt khoát. Jack cảm thấy khí truyền qua thân bút xuống tới nét mực. Khoảng khắc ấy dường như nó đã đạt đến trình độ hợp nhất mà ông Shiryu đề cập. Jack thở nhẹ sau khi hoàn thành nét cuối cùng.
Vị nghệ nhân thư pháp khuỵu gối trầm trồ.
“Động mà tĩnh!” Ông thốt lên.
Jack cúi đầu thi lễ. “Trò giỏi là nhờ thầy,” nó khiêm tốn. Ông Shiryu phá lên cười.
“Không hẳn,” ông chỉnh lại. “Ta đã truyền thụ hết tất cả những gì có thể cho con rồi, phần còn lại phải nhờ đến thời gian và luyện tập.”
“Tuyệt vời!” Benkei vừa nói vừa bước qua cầu, dáng đi chỉ còn hơi tập tễnh. “Ông đừng giận, nhưng thật sự là chán quá. Cháu không phải loại chim có thể suốt ngày ở trong lồng.”
“Nhìn bộ lông công đó ta cũng đoán được một phần,” ông Shiryu nhìn bộ áo kimono sặc sỡ của Benkei dí dỏm đáp.
“Chim không thể bay xa nếu thiếu gió,” Benkei làm bộ đập cánh. “Và nhờ ông cháu mới bay trở lại được.”
“Benkei nói đúng,” Jack lên tiếng. “Dù rất cảm kích, nhưng đã đến lúc chúng cháu phải đi. Không chỉ vì sự an toàn của ông, mà còn vì quãng đường dài trước mắt nữa.”
Ông Shiryu gật đầu. “Chim non rồi cũng đến ngày xa tổ.
Jack và Benkei quay lại nhìn cánh cổng đã từng bất ngờ mở ra cứu mạng mình hai tuần trước. Cũng tại nơi này, giờ đây hai đứa lại nói lời chia tay ông Shiryu. Nghệ nhân thư pháp đã chuẩn bị sẵn một túi đồ dự trữ, đồng thời cho Jack một cái mũ rơm mới để ngụy trang. Ông còn đưa nó một cuộn giấy nhỏ.
“Một món quà kỉ niệm,” ông nói, “và cũng để nhắc nhở con khi cần tìm cảm hứng.”
Jack cẩn thận mở ra xem. Phía trên bức họa là một vòng enso tròn như mặt trời ban trưa. Phía dưới viết bài thơ về Địa và Không của ông Shiryu. Jack mỉm cười cất cuộn giấy vào túi hành lí trước khi cúi đầu thi lễ với vị ân nhân, đồng thời cũng là sư phụ.
“Cha cháu từng nói, bạn tốt rất khó tìm, khó chia tay, và cũng khó quên. Cháu sẽ không bao giờ quên lòng tốt của ông, ông Shiryu.”
Jack lại cúi đầu thêm lần nữa rồi cùng Benkei bước vào rừng. Ông Shiryu vẫn đứng ở cổng cho đến khi chúng đi khuất.
Hai đứa đi về phía nam, dưới ánh mặt trời buổi sớm. Từng cơn gió nhẹ lùa qua hàng cây kêu xào xạc như thể đang hít thở, chim chóc bay lượn chuyền cành, líu lo thành giai điệu.
“Thật dễ chịu khi được đi trở lại!” Benkei nhảy chân sáo trên đường.
Jack cũng thấy hào hứng. Mỗi bước đi nó lại gần hơn với Nagasaki, cũng như cơ hội trở về nhà. Mặc dù vậy, nó vẫn rất cảnh giác trông chừng sự xuất hiện của lính canh, bất chấp ông Shiryu khẳng định đám võ sĩ đã bỏ đi nhiều ngày trước. Dù có thể Kazuki đã mất dấu Jack, nhưng với cá tính ngoan cố của hắn thì việc gặp lại sớm muộn cũng sẽ xảy ra.
“Cậu có biết mình đang đi đâu không?” Jack hỏi trong lúc hai đứa đi theo đường díc dắc xuống đồi.
Benkei gật đầu. “Ông Shiryu bảo tụi mình nên đi đến Ozu, rồi từ đó xuôi sông Shira đến pháo đài Kumamoto.”
“Nếu được thì đừng dây đến pháo đài,” Jack không thoải mái chút nào khi nghĩ đến viễn cảnh phải chui vào nơi cách vài bước lại có một samurai.
“Chẳng làm thế nào được,” Benkei nhảy qua một khúc gỗ đáp. “Kumamoto là địa điểm duy nhất có thể đón đò qua vịnh Shimabara. Tin vui là tính ra khoảng cách chỉ bằng nhảy lò cò, nhảy chân sáo, nhảy hàng rào thôi.”
Benkei trực tiếp mô tả lời nói của mình bằng hành động.
Thuốc của ông Shiryu quả thực rất công hiệu, Jack thầm nghĩ, nó không khỏi ngạc nhiên trước tốc độ hồi phục đáng kinh ngạc của Benkei.
“Sẽ cần bao nhiêu thời gian?”
“Khoảng một tuần là cùng.”
Phấn khởi với tin tức vừa nhận được, Jack cũng bắt đầu muốn tung tăng. Hai đứa di chuyển theo con đường đất băng qua rừng. Đường này xem chừng cũng vào loại thường xuyên có người qua lại, thành thử chúng phải chủ động đi sát sang bên đề phòng trường hợp cần ẩn nấp. Chuyển hướng sang phía tây. Jack và Benkei dừng lại tại một con suối để dùng bữa trưa với mì lạnh trước khi tiếp tục. Jack muốn tận dụng cơ hội vắng người đi thật nhanh, nhưng đến khoảng buổi chiều, chân Benkei có dấu hiệu thấm mệt nên đành phải giảm tốc độ.
“Ozu ở ngay phía trước thôi,” Benkei đứng lại nói.
Jack nhận thấy anh chàng liên tục xoa đùi nên đề nghị, “Tụi mình nghỉ ở đây m...”
Một tiếng thét chói tai cắt ngang nó.
“Rắc rối tới rồi,” Benkei than rồi nhanh chóng phóng luôn vào bụi rậm.
Jack cũng hành động tương tự trong lúc một tiếng la khác vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Tiếng la của một cô gái.
Chột dạ, Jack quyết định tiến về phía tiếng động. Nó áp dụng kĩ thuật di chuyển của ninja, dễ dàng len lỏi êm ái giữa đám lá khô và cành cây trên mặt đất. Có điều, Benkei, người mù tịt kĩ năng này đương nhiên không thể làm tương tự, trông anh chàng chẳng khác gì một con gà lôi đỏ. Jack ra hiệu giữ im lặng rồi nhìn qua tán cây thì phát hiện ba người đàn ông đang bao vây một cô gái bé nhỏ.
“Nào!” Tên to con có hàng chân mày rậm và bộ râu xồm xoàm gắt. “Nhảy cho bọn anh đi!”
Cô gái, trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, với đôi mắt nâu, mũi phấn hồng, mái tóc dài ngang vai sợ đến trào nước mắt. Cô mặc bộ kimono bằng lụa màu xanh bị rách để lộ vai trần, trên đầu có buộc một chuỗi tràng hạt làm bằng ngọc. Cố thu hết can đảm, cô gái bắt đầu nhảy theo điệu múa truyền thống, hai tay duyên dáng khép thành vòng, đầu lắc lắc khiến tràng hạt kêu lên.
Hai tên đàn ông còn lại, một béo tốt quấn khăn đỏ, một ốm o tóc cột đuôi gà cười phá lên. Hai gã cố tình trêu ghẹo bằng cách ném đá và gậy về phía cô gái khiến cô liên tục kêu lên vì đau.
“Nhanh nữa lên!” Tên râu ria ra lệnh.
Cô gái nức nở vừa nhảy vừa run như con bươm bướm bị thương.
“Đám sơn tặc!” Benkei căm phẫn.
Jack đặt tay lên chuôi kiếm. Quân cướp chính là khối ung nhọt của vùng quê - đám tội phạm hèn hạ sống bằng cách quấy phá dân làng, giết người vô tội. Là một võ sĩ, Jack tuyệt đối không thể chứng kiến cô gái tội nghiệp này bị bọn chúng lăng nhục. Nhưng một bàn tay đã kéo nó lại. Benkei liên tục lắc đầu phản đối.
“Cậu không thể can thiệp được,” anh chàng thì thầm.
“Ông Shiryu cũng chấp nhận nguy hiểm để cứu chúng ta,” Jack nhấn mạnh. “Và ân tình nên được trả lại bằng ân tình.”