
Junjun la lên khi lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng về phía bụng cô bé. Máu tuôn ra bắn vào mặt Jack. Cơ thể Jack căng lên, nó chờ đợi lưỡi kiếm xuyên thủng qua người mình.
Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Thay vào đấy, nó nghe thấy tiếng rên rỉ giật cục của tên cướp. Phía trên Jack, Junjun khóc nức nở vì sợ, nhưng tính mạng không việc gì, lưỡi kiếm Shizu vẫn chưa kịp chạm tới người cô.
Sự việc diễn ra nhanh đến nỗi đám cướp chỉ biết đứng há hốc mồm. Phải đến khi một loạt mũi tên mới vun vút lao tới, bọn chúng mới tỉnh ra và chạy tán loạn tông cả vào người nhau. Tên gầy gò định chui vào cây ẩn nấp, nhưng chưa kịp tới nơi đã bị dính tên bắn vào lưng.
Tên bụng mỡ vấp lên người tên gầy gò nên bị đập đầu vào đá bất tỉnh nhân sự, sau đó bị đồng bọn giẫm đạp không thương tiếc.
“Đại bàng rụng lông rồi!” Benkei kêu lên sau khi liếc nhìn tên tướng cướp vừa nãy còn uy phong lẫm liệt mà giờ đây đã nằm gục trên đất.
Nhân lúc lộn xộn, Jack tranh thủ cởi trói nốt cho tay trái. Bị đè bên dưới nên nó không thể quan sát được toàn cục. Nhưng rất có thể đây là một cuộc tập kích của võ sĩ. Và sẽ thật nguy hiểm nếu nó vẫn còn ở lại đây sau khi họ tiễu trừ xong băng cướp.
Thế rồi nó thoáng thấy một võ sĩ cưỡi ngựa trắng xông tới. Người này mặc giáp trụ màu xanh ngọc, đeo mặt nạ bằng đồng, tay cầm cung cỡ đại, liên tục ngắm bắn với độ chuẩn xác đáng sợ. Jack, Benkei và Junjun ngây người nhìn chiến binh bí ẩn tung hoành giữa băng cướp.
“Gượm đã, kẻ địch chỉ có một đứa thôi!” Tên cướp miệng móm hô hào.
Hắn tập trung được vài tên đồng bọn kéo đến bao vây võ sĩ nọ. Hai tên trúng mũi tên trước khi lên tới nơi. Nhưng ba tên còn lại đã kịp thời tiếp cận. Phải đánh giáp lá cà, chiến binh bí ẩn chuyển từ cung sang kiếm, liên tục gạt đỡ phản đòn bằng tốc độ chóng mặt.
Thấy không thể thắng đối thủ, bọn cướp lẻn ra sau đánh lén, nhưng con tuấn mã - được đánh động bởi cái thúc nhẹ của chủ nhân - đã co giò chuẩn bị đá. Không kịp tháo chạy, một tên ăn trọn cú đá vào ngực, tên khác bị giẫm mạnh dưới móng sắt.
Riêng tên cướp miệng móm vẫn giữ khoảng cách tấn công từ xa. Hắn tung một đòn đâm giáo khá hiểm, nhưng dễ dàng bị võ sĩ bí ẩn dùng kiếm chặt giáo làm hai mảnh rồi đạp mạnh vào giữa mũi. Tên cướp kêu lên đau đớn và lùi ra sau mấy bước. Nhìn vũ khí bị vô hiệu, cộng với máu đang chảy trên tay, hắn liền quay đầu bỏ chạy.
Với việc hầu hết kẻ địch đều đã bị tiêu diệt, bị thương, hoặc bỏ chạy, chiến binh bí ẩn xuống ngựa bước tới chỗ Jack và những người khác, vẫn bị trói chặt tay chân, ba đứa chỉ biết phó mặc cho số phận.
“Mong là không phải tới thử kiếm!” Benkei thì thầm.
Jack cố với tay lấy thanh katana nằm cạnh xác tên tướng cướp... nhưng không tới.
Võ sĩ nọ nhìn Jack rồi nhặt thanh katana Shizu giơ lên cao, vung kiếm chém hai nhát, chặt đứt toàn bộ dây trói. Jack, Benkei và Junjun thở hắt lăn ra đất.
Trong lúc Benkei đỡ Junjun đang run cầm cập đứng dậy. Jack từ từ tiếp cận vị ân nhân bí ẩn.
“Cảm ơn,” nó cúi đầu, nhưng vẫn quan sát từng chuyển động. “Không biết nên xưng hô thế nào?”
Chiến binh bí ẩn cởi bỏ mũ và mặt nạ, để lộ mái tóc dài đen láy xõa ngang vai, khuôn mặt thanh tú nữ tính, mắt đen như mắt bồ câu, làn da phớt hồng anh đào, cùng nụ cười mà suốt đời Jack không thể nào quên.
“AKIKO!” Nó thốt lên.
Rồi quên sạch phép tắc Á Đông, nó lao tới ôm chặt cô bé. “Đúng là cậu rồi!”
Akiko cũng ôm nó, nói bằng giọng nhẹ nhàng, “Mãi mãi bên nhau.”