
Bốn samurai vận giáp phục màu vàng và đen đứng xung quanh thi thể bất động của Miyuki. Dấu vết dẫn từ nhiều cái xác khác tới con hẻm, nơi nữ ninja thất thủ trong trận chiến. Jack và những đứa bạn còn lại nấp bên trong cánh cửa nhà trọ.
“Lẽ ra chúng ta phải quay lại cứu cô ấy,” Jack nói, mắt nó nhoè nước.
“Làm sao kịp quay lại được?” Saburo lên tiếng. “Lúc đó chúng ta cũng đang phải đối mặt giữa sự sống và cái chết.”
“Nếu không nhờ sự dũng cảm đó của Miyuki,” Akiko nói thêm, “thì bây giờ chúng ta đã chết hết rồi.”
“Hoa có thể rơi rụng, nhưng cây vẫn còn sinh sôi,” nhà sư nhí Yori đặt cây quyền trượng vào giữa bọn chúng.
Jack, Akiko, Saburo và Benkei cùng nắm cây quyền trượng, lặng lẽ cúi đầu cầu nguyện cho người bạn đã khuất.
Tiếng vó ngựa đập trên mặt đất kéo chúng trở lại với thực tại.
“Phải đi thôi,” Akiko nói khi có thêm một samurai nữa cưỡi ngựa tiến lại chỗ cây cầu bị cháy rụi.
Buồn bã nhìn về hướng Miyuki lần cuối. Jack theo nhóm bạn vào trong khu nhà trọ rồi băng qua khu vườn. Khi bọn nó tới được cửa sau, Jack bắt gặp một cái mũ rơm che nắng của người làm vườn và ngay lập tức tận dụng món đồ này.
“Cứ chạy thoả thích, nhưng mày không còn chỗ nào để trốn nữa đâu, ngoại quốc,” Kazuki gầm gừ đe doạ, ánh mắt hắn loé lên sự nham hiểm.
“Ngậm miệng lại mà lo cho cái mạng của mình đi,” Jack đáp trả rồi đóng cánh cửa sau của khu nhà trọ, để mặc Kazuki bị trói chặt vào cây bách cùng Nobu.
Cả bọn thận trọng tránh khỏi tầm ngắm của bất cứ ronin nào đang đi tuần rồi lẻn ra khỏi ngôi làng chết chóc. Sau khi đã tạo được khoảng cách an toàn, Akiko huýt gió hai lần, Bóng Tuyết liền phi nước đại từ trong cánh đồng tới chỗ bọn nó.
Jack thở phào nhẹ nhõm khi túi hành lí và đồ đạc bên trong vẫn nằm nguyên trên yên ngựa.
Dù đã kiệt sức và trên mình đầy thương tích tơi tả, cả nhóm vẫn quyết định tăng tốc trên con đường dẫn đến Nagasaki với hi vọng có thể tới kịp bến cảng trước khi bị các võ sĩ của Shogun bắt kịp.
“Còn bao lâu nữa vậy?” Jack vừa hỏi vừa thở dốc trên đường chạy mịt mù cát bụi.
“Nếu không nhầm, thì đường lớn dẫn tới Fukuoka ở bên kia đồi,” Benkei hổn hển chạy cà nhắc do vết thương từ mũi tên. “Từ đó chỉ phải đi thêm đoạn đường không xa nữa.”
Jack giữ chặt chiếc mũ rơm trên đầu nó; rõ ràng chiếc mũ này quá nhỏ so với nó và có khả năng rơi ra ngoài bất kì lúc nào. Nó nhăn nhó khi phải hạ tay cầm kiếm xuống. Vết thương từ trận chiến ban nãy tuy nhỏ nhưng vẫn khá đau và không ngừng rỉ máu.
Yori phải khó nhọc dùng gậy chống đỡ cho đôi bàn chân bị thương. Mỗi bước đi là một bước đau đớn khiến nhà sư nhí phải nhăn mặt, dù vậy vẫn không một lời kêu than. Akiko, do bị thương nặng nhất, ngồi trên lưng Bóng Tuyết theo sau. Saburo chạy cuối cùng, anh chàng liên tục đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm dấu hiệu của bất kì bóng dáng truy đuổi nào. Kể từ khi rời khỏi nhà trọ, chúng chỉ dừng chân một lần để thay băng mới cho vết thương trên vai Akiko, tranh thủ ăn nốt phần còn lại của lương thực mang theo và uống nước từ một khe suối. Bộ dạng tả tơi, thân hình bê bết máu, trong bọn chúng chẳng khác nào những người đi lánh nạn do chiến tranh. Chúng đi đến đâu, mọi người xung quanh cũng đều ngạc nhiên sửng sốt.
Nhưng điều đó không còn là mối bận tâm lớn nhất đối với cả nhóm lúc này. Chúng chỉ muốn chạy thật nhanh. Đến con đường chính dẫn về Nagasaki, chúng bắt gặp nhiều dấu chân trên đường, nhất là đoạn uốn quanh nút thắt lưng đồi và thung lũng hướng về phía biển. Akiko đi trước dẫn đường. Với vị thế là một võ sĩ, hơn nữa lại cưỡi ngựa nên lữ khách và nông dân trên đường đều tránh sang hai bên nhường đường cho cả nhóm. Hai bên đường là những phòng trà mọc lên ở những cột mốc đánh dấu, có cả những hàng quán bán thức án nhỏ phục vụ món ăn nóng hổi cho các lữ khách mệt mỏi trên con đường dài. Trên cao, mặt trời không ngừng chiếu ánh nắng chói chang thiêu đốt, dưới đất, các vụ mua bán thương mại diễn ra tấp nập. Dù vậy, nhóm Jack không hề dám dừng lại để ăn hay nghỉ dù chỉ một giây. Lo lắng trước việc không đánh giá được lực lượng samurai đang đuổi theo, cả nhóm đều cố gắng đi tiếp.
Đến khi cả bọn leo lên đến đỉnh đồi, cảnh tượng mở ra trước mắt là một vùng vịnh dài và hẹp. Bến cảng tự nhiên được bao quanh bởi hai dãy đồi dốc xanh rì. Nắng buổi xế chiều hắt xuống mặt nước lấp lánh như những dải bạc. Một bến cảng tấp nập người bốc dỡ hàng hoá từ những con tàu lớn trước khi chúng toả vào những nếp gấp của dãy đồi xung quanh.
“Nagasaki!” Jack thốt lên, không tin vào mắt mình khi cuối cùng cũng tới được đích đến.
Vùng vịnh này chính là thiên đường để tàu thuyền tránh bão và những cơn sóng lớn - từ tàu hàng, tàu cá, tàu buôn của Nhật, Trung Quốc, và... phương Tây. Số lượng tàu thuyền nhiều đến mức Jack có cảm tưởng như đang có cả một hạm đội tàu neo đậu ở đây vậy. Chỉ có số ít là tàu cỡ lớn - loại dùng để vượt đại dương, hẳn phải có một con tàu Anh nào đó trong số này.
Jack bước đi vội vã. Nhưng Akiko đã cầm cương ra hiệu Bóng Tuyết dừng lại.
“Đằng kia có một chốt kiểm tra,” cô nói.
Phía cuối con đường, một cánh cổng gỗ sừng sững đánh dấu địa phận của bến cảng. Nhóm lính canh chăm chú kiểm tra từng tờ giấy thông hành.
“Làm sao để qua được bây giờ?” Yori lên tiếng.
Jack nhìn về phía lưng đồi, nhưng lối đi đó không giải quyết được vấn đề bởi chúng sẽ không qua được cặp mắt sắc sảo của những tên lính canh. Hơn nữa còn có dãy tường cao rào xung quanh đồi. Cơ hội duy nhất của chúng là chờ đến khi trời tối, nhưng nhóm samurai của Tướng Quân cũng đang hướng về Nagasaki để truy bắt bọn chúng trước khi hoàng hôn buông xuống.
“Hay là chúng ta khiêng Jack qua cho đúng điệu?” Benkei gợi ý và chỉ vào một chiếc kiệu đặt bên ngoài phòng trà gần đó.
Chiếc kiệu được làm bằng gỗ, chân lắp hai cột gỗ lớn dành cho bốn người khiêng, bên ngoài kiệu trang trí khá lộng lẫy và phô trương. Bốn bên tường gỗ được sơn đen bóng, khảm hình hoa và chim, chiếc kiệu này rõ ràng dành cho người quý tộc hoặc có chức vụ. Bên trong kiệu lắp rèm mỏng nhưng không có ai ngồi, chủ nhân của nó hẳn đang thưởng thức bữa tối trong phòng trà. Bốn phu khênh kiệu tranh thủ ngồi ngủ dưới bóng cây do đã mệt mỏi khi phải khênh cả ngày đường dưới ánh nắng chói chang. Trên mình chỉ quấn mảnh khố, toàn thân mồ hôi đầm đìa.
“Nhưng kiệu chỉ dành cho quan chức cấp cao trong triều đình thôi,” Akiko nhắc nhở.
“Chính xác,” Benkei đáp lại bằng nụ cười ranh mãnh. “Và họ thì chẳng cần giấy thông hành bao giờ.”
Jack và nhóm bạn lập tức hiểu ra kế hoạch của Benkei.
“Dù vậy chúng ta cũng không thể lấy cắp chiếc kiệu của quan chức cấp cao đó được,” Yori thốt lên.
“Thật ra thì không phải lấy cắp,” Benkei nháy mắt với nhà sư nhí. “Mà chỉ mượn tạm thôi.”
“Nhưng làm sao khênh nó được? Chúng ta bị nhận diện hết rồi,” Saburo lên tiếng.
“Cần giúp gì không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nhóm Jack quay lại và phát hiện ra đó chính là Takumi, người nông dân lúc trước. Đi cùng anh ta còn có bốn thanh niên trẻ đến từ ngôi làng Ki-tô giáo mà chúng đã cứu.
“Mọi người làm gì ở đây thế?” Jack ngạc nhiên thốt lên.
Takumi cúi đầu thi lễ. “Chúng tôi cầu nguyện như cậu nói, và Chúa đã trả lời. Ông ấy bảo chúng tôi đi theo các cậu.”
“Một vị thánh thần có thể thấy trước được tương lai thì quả là đấng quyền năng,” Yori trầm trồ.
“Lời cầu nguyện của chúng tôi đã được đáp lại khi các cậu xuất hiện để cứu giúp ngôi làng.” Takumi mỉm cười. “Có niềm tin là có tất cả.”
“Chà, thế thì niềm tin đó có giúp khênh kiệu được không?” Benkei vội vàng ra hiệu về phía phòng trà.
Nhanh như cắt, Jack chui vào trong kiệu rồi đóng sập cửa lại. Bốn người nông dân cởi áo xuống đến tận thắt lưng, nhanh chóng nâng kiệu lên khênh về phía con đường trước khi các phu khuân vác tỉnh dậy. Akiko nhảy lên lưng ngựa dẫn đường, bộ giáp samurai của cô và con ngựa giúp tăng thêm phần thuyết phục cho đoàn người hộ tống chiếc kiệu. Yori, Saburo, Benkei và Takumi lần lượt theo sau như những thuộc hạ trung thành.
Giấu mình trong chiếc kiệu lắc lư theo từng nhịp bước, Jack hé mắt nhìn qua khe cửa. Chúng sắp tiến đến cánh cổng của chốt canh. Tất cả chỉ còn phụ thuộc vào việc chúng thể hiện được người ở trong kiệu thuộc quan chức cấp cao hay không.
Một tên lính giơ tay ra hiệu để bốn người nông dân dừng kiệu.
“Sao lại chỉ có mấy người này? Đoàn hộ tống nữa đâu?” Tên lính dò hỏi, đoạn lén nhìn về phía chiếc kiệu một cách hoài nghi.
“Chúng ta bị sơn tặc tấn công,” Akiko chỉ vào vết thương trên vai để giải thích. “Nhiều người đã phải bỏ mạng, may mà chủ nhân vẫn an toàn.”
Tên lính gật đầu ra vẻ cảm thông trước sự hi sinh và mất mát lớn lao.
“Còn chờ gì nữa?” Akiko lên tiếng. “Lập tức cử ngay một đội quân quét sạch bọn thảo khấu!” Cô ra lệnh bằng giọng nói đầy quyền lực khiến tên lính lập tức đứng thẳng người.
“Và hãy nhớ,” cô nói thêm, “chúng cải trang thành những samurai phục vụ cho Tướng Quân.”
Tên lính canh mở to mắt sửng sốt trước thông tin vừa nghe được. Hán cúi người nhận lệnh rồi vẫy tay ra hiệu đoàn kiệu đi tiếp. Bốn người nông dân khuân kiệu qua cổng, tiến thẳng về bến cảng.