
Từ sự vắng mặt bí ẩn của dân làng; cho đến tháp canh; hàng rào - và bây giờ là cầu cháy. Mọi thứ đã sáng tỏ, đây chính là một cái bẫy được sắp sẵn.
“Tính sao bây giờ?” Saburo lo lắng.
“Đánh thẳng ra,” Akiko cắn răng chịu đau tuốt kiếm sẵn sàng.
“Nhưng đánh ai mới được chứ?” Miyuki nhìn quanh khắp một lượt. “Bọn này ẩn nấp chẳng thua gì ninja!”
Mặt Jack tối sầm lại, nó biết hắn chính là người duy nhất có thể làm ra việc này.
Bỗng có tiếng động từ trên mái nhà. Cả bọn ngước lên thì thấy một tên cung thủ giương cung ngắm bắn Saburo. Tên này đang chắc mẩm bắt được con cá to thì bị ăn cả chiếc phi tiêu vào ngực, giật mình rơi xuống đất đập đầu chết tại chỗ.
“Nhặt cung cho tớ!” Akiko nói. “Nếu được thì cả tên nữa.”
Jack chạy tới, nhưng cây cung đã hỏng do cú va chạm. Thay vào đó nó rút phi tiêu ra khỏi người tay cung thủ đã chết. Nó hiểu rằng sẽ cần đến mọi nguồn lực có thể nếu muốn sống sót rời khỏi đây.
Jack kiểm tra áo kẻ địch tìm gia huy nhưng không thấy gì ngoài một con dao.
“Benkei đang làm gì thế kia?” Saburo thốt lên trong lúc nhìn sang bên kia đường.
Anh chàng ảo thuật gia đang đẩy thùng, tống hết nước ra ngoài rồi cùng Yori chui vào bên trong, định hướng chuẩn bị lăn về chỗ con hẻm bọn Jack đang trú ẩn. Quyền trượng của nhà sư nhí thậm chí còn chĩa ra ngoài một đoạn.
“Hai đứa này điên rồi!” Saburo nói trong lúc một loạt mũi tên bắn tới thùng gỗ từ mọi phía.
Tuy vậy thì Yori và Benkei vẫn được bảo vệ an toàn bởi cái thùng gỗ. Hay nói đúng hơn là Jack hi vọng như vậy. Một mũi tên cắm sâu ngập nửa thân, bên trong thùng phát ra tiếng kêu, rồi lại tăng tốc lăn. Qua khe nứt, Jack nhìn thấy hai cặp mắt sợ hãi tột cùng. Khi cái thùng đến được con hẻm thì tên đã cắm đầy rẫy xung quanh như thể một con nhím khổng lồ xù hết gai. Benkei và Yori chạy vội vào con hẻm.
Anh chàng ảo thuật gia nằm sấp xuống đất, hai tay xoa cái mông bị thương. “Lần tới tôi nghĩ ra ý tưởng kiểu này thì nhớ chặn họng ngay giùm nha, Yori!”
“Không cần phải nhắc đâu,” Yori đáp, cơ thể nhà sư nhí cũng lởm chởm vết cắt.
“Châm cứu dữ thật đó!” Saburo nhặt quyền trượng cho Yori.
Jack kéo Benkei đứng dậy, đưa con dao nhặt được từ người tay cung thủ. “Thế có ý tưởng nào kéo được cả bọn ra ngoài không?”
“Có đã tốt, nanban,” Benkei nuốt nước bọt nhìn qua vai Jack.
Nỗi sợ trong mắt anh chàng ảo thuật gia khiến Jack lập tức quay đầu. Con đường không còn trống trải, mà đã được lấp đầy bởi một toán võ sĩ chia làm năm cột, bốn hàng, tay lăm lăm vũ khí.
“Xem ra đám tên chỉ là để làm tiêu hao sinh lực tụi mình!” Saburo nhận định.
Miyuki thử tìm lối thoát, nhưng mọi cửa sổ quanh con hẻm đều đã bị đóng chặt từ phía trong. Cô ướm thử hàng rào phía sau, và lập tức la lên vì bị cắt trúng tay.
“Không được rồi!” Cô bật khóc. “Tụi mình chẳng khác gì chuột trong lỗ!”
“Sáu đấu hai mươi,” Jack nói. “Vẫn chưa bằng lần tụi mình đánh giặc cướp ở Tamagashi.”
“Nhưng lần đó còn có dân làng trợ giúp nữa,” Saburo hãi hùng. “Và đám ronin này đều đã qua trường lớp đào tạo hẳn hoi.”
“Tụi mình cũng vậy thôi,” Yori nhắc nhở. Nhà sư nhí cúi xuống nhặt một mũi tên khỏi bao của tên cung thủ bẻ làm đôi. “Một võ sĩ đơn độc ví như một mũi tên.” Cậu tiếp tục nhặt sáu mũi tên lên. “Nhưng đoàn kết cùng nhau, thì không gì có thể đánh bại.”
Hình ảnh của Yori khiến Jack nhớ tới bài khích lệ sĩ khí của thầy Yamada tại thành Osaka. Nhưng bàn tay hơi run của nhà sư nhí đã để lộ nỗi sợ hãi của cậu. Nghĩ vậy, nó bèn nắm bàn tay của Yori cùng sáu mũi tên bên trong.
“Còn bạn bè, tức là còn hi vọng,” nó lặp lại câu nói đã từng dùng để an ủi Yori trong trận Tenno-ji năm xưa.
Yori can đảm nở nụ cười. Jack thật sự khâm phục nhà sư nhí. Cậu bạn nhỏ này là người không phù hợp với chiến trường nhất trong cả nhóm, nhưng lại thu đủ dũng khí để đương đầu trước tiên.
Akiko cũng nắm lấy nắm tên, im lặng nhìn vào mắt Jack, ngầm trao đổi lời thề nguyện với nó.
Mãi mãi bên nhau.
Đến lượt Saburo nhập bọn. “Hai mươi chứ gì? Chấp luôn!”
Miyuki bước đến nắm phần tên ngay dưới tay Jack. “Đánh tới chết!”
Benkei là người cuối cùng tham gia. “Tôi ghét cảm giác bị bỏ rơi lắm,” anh chàng thậm chí còn nhoẻn được miệng cười.
Mọi người đều hiểu mình cần phải làm gì. Họ cùng nhau vứt đám tên lên trời hô lên một tiếng thật lớn rồi rút vũ khí lao về phía bên kia đường.