
Năm người này có vẻ là dân thường xuyên di chuyển đường dài. Họ mặc áo quần đã sờn, râu ria lâu ngày không cạo. Đến vũ khí cũng rỉ sét đầy vết mẻ và máu khô do những trận chiến trước đó để lại. Không thấy họ mang gia huy ở bất kì đâu. Như vậy họ đều là ronin, samurai vô chủ.
Nhóm Jack không có cách nào vượt qua. Phòng trà nằm ngay rìa cao nguyên, một bên là vực dốc, một bên là rừng sâu. Muốn đi tiếp bắt buộc phải xử lí năm gã cản đường phía trước.
“Chúng ta đợi ngươi đã lâu, Benkei!” Tên thủ lĩnh, một chiến binh cơ bắp cuồn cuộn, ngực nở săn chắc lên tiếng.
“Đợi tôi á?” Benkei ngơ ngác.
“Hình như anh còn giấu chúng tôi điều gì phải không, Benkei?” Akiko vừa nói vừa đưa tay lấy cung.
“Tôi xin thề là chưa từng gặp mấy người này bao giờ hết!” Anh chàng ảo thuật gia phản đối.
Saburo nhíu mày nghi hoặc. “Nhưng họ gọi đích danh luôn kìa.”
“Nhiều người biết tên tôi lắm.”
“Hay họ là nạn nhân trước đây bị cậu lừa?” Jack hỏi dưới lớp mũ ngụy trang.
Benkei nhìn kĩ lại một lượt. Bên cạnh tên thủ lĩnh còn có một võ sĩ gầy gò mặt thẹo; một chiến binh râu ria xồm xoàm nắm tay to như đá tảng cầm dùi cui; và hai tên nữa có vẻ như là anh em, với cùng chung cái mũi gãy và đôi môi mỏng dính. Khác biệt duy nhất là tên bên trái chỉ có một lỗ tai.
“Không đâu,” Benkei lắc đầu. “Chắc chắn tui phải nhớ mấy người xấu đặc biệt như vậy chứ.”
“Mày không biết, nhưng bọn tao biết!” Tên ronin râu ria xồm xoàm hung hăng tuyên bố. “Và mày sẽ phải trả giá cho câu sỉ nhục đó... bằng máu tươi!”
Benkei lập tức chui ra sau lưng Jack.
“Và hình như thằng kia chính là tên võ sĩ ngoại quốc!” Một trong hai gã anh em chỉ vào Jack. “Cặp daishō của nó có phần chuôi màu đỏ!”
Jack ngẩng đầu, danh tính của nó đã bị lộ.
“Đúng là nó!” Tên một tai xoa tay xác nhận. “Phen này phát tài rồi tụi bây ơi.”
“Nhưng tao tưởng chỉ có hai, sao bây giờ lại tới sáu?” Tên võ sĩ gầy nhẳng lên tiếng, lúc nói chuyện, vết sẹo trên má hắn di chuyển như thể rắn đang bò.
“Không thành vấn đề,” tên đầu lĩnh nhổ nước bọt đánh toẹt. “Chỉ là đám nhãi ranh.”
Hắn liền rút kiếm, một thanh đại đao nodachi uy mãnh dài gấp đôi trường kiếm katana thông thường, hắn lao tới tấn công. Những gã còn lại cũng chia làm hai hướng tiến lên. Jack và nhóm bạn không hề nao núng. Akiko chọn một mũi tên nhắm bắn vào gã không tai. Mũi tên cắm vào vai tên này mạnh đến mức làm hắn bị ném tung ngược ra phía sau ghim chặt vào tường và la lên đau đớn.
Điên tiết vì số phận của em mình, gã anh xông thẳng vào Akiko không cho cô có cơ hội bắn mũi tên tiếp theo. Hắn vung kiếm định chém Bóng Tuyết, nhưng Saburo đã dễ dàng gạt đỡ đòn này. Anh chàng tiếp tục tung một cú đá vào bụng khiến gã ronin này phải lùi ra sau mấy bước, nơi Yori đã chờ sẵn, dùng quyền trượng gạt chân cho hắn văng luôn xuống dốc.
Cùng thời điểm đó, chiến binh râu ria xấn tới tấn công Benkei. Hắn đưa dùi cui quật mạnh khiến Benkei phải nhảy nhót tránh né. Jack vội vàng ứng cứu, dùng cả katana và wakizashi đẩy lùi hắn về phía Miyuki. Nhanh như cắt, nữ sát thủ nhảy lên lưng gã ronin cắm ám khí dạng trâm cài tóc vào huyệt đạo trên cổ. Mắt chiến binh lập tức trợn ngược, sau đó bất tỉnh và đổ gục như một cái cây bị cưa.
Hoàn toàn bị bất ngờ bởi chiêu thức mà nhóm võ sĩ trẻ tuổi dễ dàng vô hiệu hóa ba tên đàn em, gã thủ lĩnh quyết định đánh thẳng vào Jack, hắn giơ cao đại đao nodachi định chém nó làm đôi. Akiko bắn ngay mũi tên thứ hai cắm thẳng vào ngực tên thủ lĩnh. Nhưng vốn khỏe như bò mộng, hắn chỉ rên lên một tiếng rồi tự tay bẻ gãy đầu mũi tên và tiếp tục sấn tới. Jack gạt đòn tấn công bằng đoản kiếm wakizashi rồi phản lại bằng chiêu chém chữ thập. Mũi trường kiếm katana đi sượt qua cổ gã thủ lĩnh chỉ trong gang tấc. Rõ ràng đại đao vẫn có lợi thế về tầm sát thương hơn.
Nhưng lợi thế này không áp dụng được với Miyuki. Cô ném ra một chiếc phi tiêu shuriken cắm thẳng vào bắp tay bên phải của thủ lĩnh ronin khiến hắn gầm lên vì đau. Khoảnh khắc mất tập trung này là quá đủ để Jack tước vũ khí của hắn bằng đòn Thu Diệp Thức. Gã ronin gầm lên giận dữ cắm đầu lao tới. Akiko thúc nhẹ Bóng Tuyết. Nhận được lệnh, con ngựa xoay người tung chân đá hậu. Cú đá trúng vào ngay giữa ngực tên thủ lĩnh xấu số, và hắn cũng chịu chung số phận bị đánh văng xuống dốc cùng với đám đàn em.
Năm tên lúc đầu giờ chỉ còn lại một mình tên mặt sẹo. Hắn cố nốt cú đánh sau chót hòng giết Jack. Nhưng rõ ràng hắn không phải là đối thủ của Jack. Chỉ bằng một chiêu gạt-chém đơn giản, Jack đẩy kiếm của hắn sang bên rồi để lại trên má trái của tên võ sĩ một đường máu dài màu đỏ.
“Giờ thì đều rồi nhé,” Jack tuyên bố trong tư thế đứng tấn đặc trưng của tuyệt kĩ Nhị Thiên, với một kiếm giơ lên cao, một kiếm để dưới thấp. Nó cố tình cho đối phương một cơ hội nghĩ lại.
Bị áp đảo cả về số lượng lẫn đẳng cấp võ nghệ, gã ronin buông kiếm quay đầu chạy thẳng.
Hắn chạy nhanh tới mức bụi tung mịt mù ở phía sau.
“Giờ thì tụi mình sẽ phải tăng tốc dời đi trước khi tất cả dân trong vùng đều biết chúng mình tới đây,” Akiko vừa cất cung tên vừa nói.
Jack gật đầu tra kiếm vào vỏ định đi ngay. Nhưng Miyuki đã nhặt một hòn đá ném về phía gã ronin bỏ chạy. Hòn đá vẽ thành một đường vòng cắm thẳng vào gáy gã đàn ông khiến hắn chỉ lết thêm được một bước rồi ngã sấp mặt xuống đất.
“Có thêm thời gian rồi đó,” Miyuki nhướn mày với Akiko.
Nữ võ sĩ miễn cưỡng gật đầu, còn những người khác thì sững sờ nhìn nữ sát thủ.
“Sao cậu làm được hay vậy?” Saburo không khép nổi miệng lại.
“Ninja” Miyuki nói như thể đó là điều đương nhiên.
Đúng lúc này thì Yori la thất thanh, “Benkei đâu?”
Jack và những người còn lại nhìn quanh, nhưng chẳng thấy bóng dáng Benkei đâu - đường chính không, phòng trà không, mà sườn dốc cũng không. Thế rồi bỗng nhiên anh chàng ảo thuật nhảy ra từ sau một gốc cây. “Tôi ra ngoài được chưa?”
Jack mỉm cười gật đầu.
“Can đảm thật đấy!” Saburo móc mỉa.
“Cái chính là tôi không muốn cản trở,” Benkei không hề tỏ ra xấu hổ. “Hơn nữa, nhìn mấy người chiến đấu tốt như vậy, cần gì Benkei Vĩ Đại phải ra mặt.”
“Tớ chỉ đang lo không biết tại sao hành tung của tụi mình lại bị họ phát hiện,” Jack nói.
“Hỏi trực tiếp là được thôi,” Akiko chỉ tên ronin vẫn đang bị cắm vào vách phòng trà.
“Làm ơn... thả tôi ra!” Gã đàn ông rên rỉ đau đớn.
“Trước tiên phải khai tại sao các người lại ở đây chờ Benkei và Jack đã,” Miyuki tuyên bố.
“Một võ sĩ... thuê chúng tôi,” hắn thở dốc. “Bảo là... tìm một người mặc kimono đủ màu... và một võ sĩ đội mũ rơm mang cặp kiếm chuôi đỏ...”
“Trông võ sĩ đó như thế nào?” Jack hỏi, mặc dù đã đoán ra câu trả lời.
“Áo giáp đen... mũ vàng... gia huy mặt trời đỏ...”
“Kazuki!” Saburo thốt lên.
“Dám cá hắn đã đi chiêu mộ ronin khắp từ đây cho đến Nagasaki rồi,” Miyuki nguyền rủa.
“Nghĩa là sẽ chẳng còn nơi nào an toàn nữa,” Yori nói lúc cả bọn chuẩn bị quay lại đường.
“Khoan đã... mũi tên...,” gã ronin hốt hoảng rên. “Làm ơn... các vị đã hứa...”
“Được thôi,” Akiko nói rồi giật mạnh mũi tên ra khỏi vai tên đàn ông bằng một động tác cực kì gọn ghẽ. Gã ronin la hét chói tai vì bị phần đầu có ngạnh của mũi tên cứa rách thịt.
“Tôi cũng chẳng muốn phí phạm không cần thiết,” cô nói trong lúc hắn ngất đi vì sốc.