
“Nhân danh Tướng Quân, ngươi bị bắt vì tội mưu phản,” tên võ sĩ thủ lĩnh tuyên bố.
“Gì cơ?” Benkei trợn tròn mắt. “Cùng lắm chỉ là gây rối trật tự công cộng thôi chứ?”
“Là nó chứ không phải mày, thằng ngu. Có điều lần này mày cũng dính tội đồng lõa rồi con ạ.”
“Chuẩn bị tinh thần đi, Benkei,” Jack vừa rút kiếm vừa khuyên.
“Cậu mang kiếm thì đi mà đánh,” Benkei lập tức quay đầu. “Mẹ tôi đã dặn, ba mươi sáu kế... kế chuồn mới là thượng sách!”
Chỉ còn lại một mình với kẻ địch đông hơn gấp mười lần, Jack bắt đầu tin rằng mẹ Benkei quả là một người phụ nữ thông minh. Nó cắt dây thừng buộc chồng gỗ rồi dùng vai húc mạnh khiến từng khúc gỗ lăn long lóc xuống quật ngã những tên võ sĩ đằng trước. Nhân lúc đám võ sĩ hoảng loạn, Jack bỏ chạy theo hướng của Benkei.
Và tìm thấy anh chàng này ngoài rìa làng.
“Bọn chúng vẫn đang đuổi theo đấy!” Jack cảnh báo.
“Đương nhiên rồi!” Benkei trợn mắt. “Cậu là kẻ mang tội danh mưu phản bị đích thân Shogun truy nã cơ mà! Biết thế thà tôi cứ nằm im trong bãi cát còn hơn!”
“Nếu không vì ở lại cứu anh thì tôi đã chạy thoát từ lâu rồi!” Jack phản pháo.
Benkei thở dài. “Nói cũng phải. Nhưng đừng tưởng tôi sẽ mang ơn mà nhầm. Benkei này ghét nhất chính là mấy thứ lễ nghĩa võ sĩ vớ vẩn đó.”
“Chúng đây rồi!” Một tên võ sĩ tri hô.
“Nhanh vậy,” Benkei ngao ngán. “Kiểu này đành phải dùng tới Cửu Ngục Beppu thôi!”
“Cửu ngục?” Jack không lấy làm tin tưởng cái kiểu nói phét của anh bạn mới quen này cho lắm.
“Jigoku [2] , hi vọng cuối cùng của chúng ta,” Benkei nghiêm giọng đáp trước khi chuyển hướng sang khu rừng trên đồi. “Đó là nơi không người bình thường nào dám béng mảng lại gần, trừ phi bắt buộc phải làm vậy.”
Hai đứa chạy qua hàng loạt bụi rậm, cổng torii [3] . Càng vào sâu, cây cối xung quanh càng trở nên kì quặc, cành lá héo hon, thân lại trắng xám, tạo cảm giác ma quái ghê rợn. Jack cảm giác như mình vừa đặt chân vào một thế giới khác, thế giới của linh hồn, ma quỷ, và quái thú.
“Nhìn cho kĩ vào,” Benkei chỉ những lỗ hổng phả hơi trên mặt đất. “Chúng thừa sức nấu chín cậu như người ta nấu cơm đấy!”
Jack cố gắng di chuyển thật gần Benkei. Nó đặc biệt chú ý đến các hồ nước xung quanh. Có cái xanh thăm thảm, có cái lại trắng đục như sữa chua. Cái thứ ba thậm chí còn có màu như của vàng nấu chảy.
“Rơi xuống jigoku thì xác định đi là vừa!” Benkei vừa cảnh báo vừa dùng tay che miệng khỏi thứ không khí có mùi như trứng ung xung quanh.
Trong lúc hai đứa di chuyển qua các hồ nước thì bên ngoài đám võ sĩ bắt đầu tranh cãi dữ dội.
“Tao cóc cần biết trong đó có ma quỷ hay rồng rắn gì!” Do bị sặc khói nên giọng thủ lĩnh khác hẳn so với lúc bình thường. “Thằng ngoại quốc đó là tội phạm do đích thân Tướng Quân ra lệnh truy nã. Bây giờ hoặc tụi mày xông vào tìm nó - hoặc tao sẽ ném từng đứa vào!”
Lẩn khuất đằng sau đám khói mờ, Jack và Benkei lặng lẽ nhích từng bước trên con đường thoát thân. Hai đứa băng qua một cái hồ lổm ngổm bùn xám. Đúng lúc không khí vừa trở nên dễ thở hơn thì Benkei cũng phát hiện trước mặt mình là một tay võ sĩ đang trợn trừng mắt. Anh chàng thụp người xuống vừa kịp tránh được mũi kiếm đâm xuyên cổ. Jack rút gươm nhanh như chớp chặn đòn tấn công thứ hai hướng đến bụng Benkei, trước khi đẩy anh chàng ra khỏi vòng nguy hiểm.
Tay võ sĩ chuyển tập trung sang Jack. Dễ dàng gạt đỡ đòn tấn công của hắn, Jack phản lại bằng một cú cắt ngược từ dưới lên trên. Râu rụng tả tơi khỏi cằm tay võ sĩ, và lẽ ra hắn đã bị thương nếu không phải vì Jack bị cản trở từ phía sau. Một gã samurai to lớn dùng tay khống chế siết họng Jack. Chắc mẩm ngon ăn, gã võ sĩ ban nãy vung kiếm với ý định đâm xuyên bụng nó. Nhưng tay Jack vẫn tự do, và nó lại một lần nữa gạt được đòn tấn công. Gã võ sĩ tiếp tục kiên trì nhưng vẫn không sao kết liễu được mục tiêu. Vấn đề nằm ở chỗ Jack đã sắp ngộp thở.
Tầm nhìn của nó ngày một mờ, thời gian bây giờ là điều vô cùng xa xỉ.
Jack tự hỏi lúc mình cần thì Benkei đang ở đâu?
Tiếp tục gạt đỡ một cú đâm, Jack đá vào ngực tên võ sĩ đầu tiên khiến hắn ngã ngửa ra sau, đoạn thúc cùi chỏ vào bụng tên thứ hai khiến hắn phải đau đớn thả lỏng tay.
Khuỵu một bên gối, Jack tung đòn ippon seoinage [4] ném đối thủ qua vai khiến tên này văng ra xa trước khi tay võ sĩ đầu tiên lao tới với mũi kiếm hướng thẳng vào ngực Jack. Một vụ va chạm mạnh xảy ra, tay võ sĩ thứ hai bị lưỡi kiếm xuyên thủng, còn tay đầu tiên thì ngã lăn ra đất, ngay bên trên lòng hồ jigoku.
“Cứu với!” Hắn vừa kêu vừa loay hoay lấy thăng bằng.
Vừa mới thoát khỏi tình huống thập tử nhất sinh, Jack loạng choạng bò tới định giúp kẻ địch, nhưng không kịp. Một tiếng la khủng khiếp cất lên từ miệng võ sĩ trong lúc hắn bị tụt xuống. Hắn cố bám lại, nhưng nhanh chóng bị bãi bùn nuốt gọn.
Benkei chạy tới chỗ Jack quan sát tấn thảm kịch vừa xảy ra với tâm trạng nửa kinh sợ nửa hào hứng. “Giờ thì cậu biết vì sao người ta gọi nơi này là địa ngục rồi nhé!”