
Jack chui vào sâu hơn trong hang. Địa hình bên trong có kết cấu tựa như tổ ong chia làm nhiều ngóc ngách. Càng vào sâu, cảm giác ẩm thấp lạnh lẽo mỗi lúc một tăng, ánh sáng mặt trời chỉ còn hơi lấp ló, sóng biển liên tục vỗ về như tiếng tim đập. Jack chọn con đường rộng rãi nhất, lòng thầm mong đây chính là lối ra. Nó bò trườn trong bóng tối, cho đến khi gặp đúng ngõ cụt bắt buộc phải quay ngược trở ra.
Lúc Jack đang định thử đường khác thì một cơn sóng lớn đưa nước biển tràn vào hang, trận bão đêm qua lại một lần nữa hiện lên trong đầu nó. Chớp giật sáng trắng cả bầu trời đầy mây đen, mưa như trút nước, biển động dữ dội.
Chiếc tàu của Jack chao đảo lên xuống. Những người bạn nó cố bám trụ với nét mặt tái nhợt kinh hãi. Bản thân nó cũng không thể ngờ vận may lại lộn ngược thành xui xẻo nhanh đến vậy. An toàn thoát khỏi Đảo Hải Tặc với chiếc thuyền đầy đủ lương thực, bản đồ, xuôi hướng gió. Lẽ ra đó phải là một chuyến hải trình nhẹ nhàng dài hai tuần đến bến cảng Nagasaki, nơi Jack sẽ tìm tàu buôn về Anh Quốc, nơi mà Jess, em gái nó đang ngày đêm mong chờ.
Thế nhưng thực tế lại không hề suôn sẻ. Vào đúng đêm thứ ba sau khi rời Đảo Hải Tặc, một cơn bão đột ngột xuất hiện khiến Jack không kịp phản ứng. Kĩ năng đi biển của nó được thử thách tới đỉnh điểm. Tình hình vô cùng nghiêm trọng. Đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi, nó vội vàng hướng dẫn những người bạn tìm cách bám chặt vào thành tàu. Đúng lúc này thì túi hành lí cùng với toàn bộ vật dụng bên trong bị đánh văng ra ngoài. Lo sợ sẽ mất bản hải đồ dưới đại dương, Jack liều mình nhảy theo. Nó vừa nắm được dây buộc thì một ngọn sóng khổng lồ ập tới, kéo theo sau là tiếng rắc rợn người, chiếc tàu nhỏ gãy đôi, hất tất cả xuống biển.
Jack dốc hết sức bình sinh bơi về hướng các bạn, nhưng không thể cưỡng lại dòng nước cuồn cuộn.
Bị ảnh hưởng bởi sức nặng của hành lí và cặp song kiếm, nó phải vất vả bám vào chiếc cột buồm gãy mới có thể ngoi lên. Những người còn lại liên tục tri hô, nhưng tiếng hò hét của họ càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn lại tiếng gào thét của gió. Một cơn sóng khổng lồ ập tới nhấn chìm tất cả.
Đó là lần cuối cùng Jack nhìn thấy Yori, Saburo và Miyuki. Nó thậm chí không dám nghĩ đến viễn cảnh xấu nhất - rằng họ đã biến mất trong trận cuồng phong. Mãi mãi.
Và thực tế nó cũng không có thời gian để nghĩ, bởi lẽ tiếng người đã vang vọng trước cửa hang. “Dấu chân dẫn tới đây.”
Jack bò nhanh hơn. Lối đi thứ hai này chật hơn lối đầu tiên, nó phải cúi sát đầu mới có thể di chuyển. Sau khoảng hai mươi bước thì ánh sáng le lói xuất hiện, kéo theo một tia hi vọng thoát thân.
Lại ngõ cụt, bốn bề toàn đất đá. Ánh sáng vừa nãy hóa ra chỉ là một khe nứt từ phía trên. Jack thử tìm cách ngoi lên, nhưng bất chấp kĩ năng leo trèo thượng thừa của nó, đây vẫn là công việc quá khó khăn. Vấn đề là nó chẳng thể quay trở lại được nữa.
Một giọng nói ở rất gần vang lên, “Để em vào đây thử xem thế nào.”
“Tỉnh táo vào,” tên đầu lĩnh cảnh cáo. “Thấy nó thì khử luôn.”
Jack nghe thấy tiếng chuyển động đang dần tiến sát tới chỗ mình. Mất sức sau một đêm vật lộn với bão táp, nó thật sự không muốn phải chiến đấu. Nhưng đã ở vào thế đường cùng, Jack đành phải rút kiếm kháng cự. Đúng lúc này thì dường như vũng nước bên dưới nó cạn dần đi. Nhìn xuống, Jack phát hiện có khe hở. Xem ra may mắn đã trở lại với nó, bởi lẽ hướng thoát đi của nước chính là dấu hiện dễ nhất để nhận biết lối ra.
“Tìm thấy rồi!”, tay võ sĩ hét lên.
Bò rạp hẳn xuống, Jack vứt kiếm và túi hành lí xuống trước, và lách qua. Thấy vậy, tay võ sĩ nắm chặt chân nó kéo mạnh về phía sau. Jack phản kháng bằng một cú đạp mạnh khiến kẻ địch chao đảo rồi biến mất nhanh như sóc. Khe hở rộng dần thành một lối đi nho nhỏ. Jack liên tục bò trườn bất chấp toàn thân bị đá cào xước.
“Đừng để nó chạy thoát!” Tên thủ lĩnh la lớn. “Bao nhiêu là tiền thưởng đấy!”
“Em không nhích vào được!” Tay võ sĩ chán nản đáp.
“Mày đứng đó canh chừng. Những đứa còn lại theo tao! Chúng ta sẽ đón lõng phía bên kia... nếu nó còn sống mà trở ra.”