
“Đám hải quân gần đến độ có thể nhổ nước bọt vào mặt cũng được!” Đầu Lâu khoe khoang trong lúc mô tả màn thoát thân ngoạn mục trong hiểm cảnh với Tatsumaki. Những thuyền trưởng khác rõ ràng chẳng mấy thích thú, nhưng dù sao họ cũng hài lòng vì món hàng của mình đã an toàn cập bến.
Sau khi về đến đảo Hải Tặc, chiếc shuinsen được đặt trong bãi cùng với những tàu bè còn lại. Thủy thủ đoàn còn sống sót của tàu Cá Mập Trắng, Rắn Xanh và Cá Voi Sát Thủ ngồi tụ tập bàn tán xôn xao về sự trở lại bất ngờ này. Sau khi thắng trận hải chiến tại bến cảng Hikari, mọi người trở về trước một ngày, và ai nấy đều cho rằng họ đã đánh mất chiếc tàu buôn ấn đỏ quý giá.
Tatsumaki nghiêm nghị nhìn Đầu Lâu. “Tại sao ngươi lại quyết định cho tàu vào vùng sương mù? Đó là một quyết định liều lĩnh...”
“Do thằng ngoại quốc cả đấy ạ”, tên này nhanh chóng đẩy tội cho kẻ khác.
“... và đó là một quyết định tuyệt vời”, nữ vương hải tặc nói tiếp khiến Đầu Lâu thừ người ra.
Nói đoạn ả quay sang phía Jack mỉm cười, “Lại một mánh học được từ cha ngươi hử?”
“Không,” Jack thừa nhận. “Tôi nảy ra ý tưởng này từ nguyên tố Phong - đây là trường hợp nên lẩn tránh, thay vì giao chiến,” nó vừa giải thích vừa nhớ lại những bài học về Ngũ Đại cùng đại tổ sư Soke.
Tatsumaki trầm ngâm quan sát Jack, đôi mắt đen láy như thể muốn xuyên thấu tận tâm can. “Đây rõ ràng không phải thứ có thể học được từ võ sĩ. Mà là lối suy nghĩ của ninja !”
Nữ vương hải tặc cho gọi hai tên hải tặc đang bốc dỡ hàng hóa tới. Tim Jack giật đánh thót, nó nghĩ có lẽ lần này mình khó mà giữ được tính mạng. Thế nhưng Tatsumaki lại mở thùng lấy ra rất nhiều vàng bạc.
“Để ghi nhận công lao cứu tàu hàng, cũng như thủy thủ đoàn của thuyền trưởng Kurogumo, ta tuyên bố từ nay Jack là một Phong Quỷ chính thức. Và với tư cách một hải tặc thực thụ, cậu sẽ được chia phần xứng đáng.”
Nữ vương hải tặc đưa chỗ vàng bạc cho Jack. Đầu Lâu rên rỉ khi nhìn thấy tên ngoại quốc mình căm ghét được khen thưởng, sau đó hắn trừng mắt nhìn Jack thả tay để toàn bộ phần thưởng rơi hết xuống sàn.
“Tôi không cần những đồng tiền nhơ nhuốc này. Tôi chỉ cần tự do cho mình và các bạn.”
Tatsumaki nở nụ cười như hoa như ngọc. “Được thôi,” bà ta dễ dàng đồng ý. “Nhưng phải chờ sau khi cậu giải mã bản hải đồ đã.”
“Tôi còn có thể tin bà sau khi dính vố lừa cướp gạo vừa rồi ư?”
Mặt nữ vương hải tặc liền biến sắc, “Lẽ nào lại không có?”
Bà ta quay sang nhìn thuộc hạ. Tất cả đều lắc đầu ra chiều tiếc nuối.
“Ta rất lấy làm tiếc,” Tatsumaki nói giọng chân thành. “Nhưng chắc chắn người dân địa phương sẽ được chia hậu hĩnh - và cả phần của cậu luôn, nếu muốn.”
Jack hoàn toàn bị bất ngờ. Dù vẫn biết nữ vương hải tặc thường dùng kĩ xảo mê hoặc đối phương, nhưng nó vẫn mềm lòng gật đầu đồng ý.
“Trở lại vấn đề chính,” Tatsumaki tiếp tục. “Tại sao thuyền trưởng Kurogumo lại bị thương vậy?”
Dù đã hồi tỉnh sau khi về đến Đảo Hải Tặc, Kurogumo vẫn còn quá yếu để có thể tự trả lời.
“Một tên lính canh không chết nên sau đó đã kéo chuông báo hiệu,” Đầu Lâu tức tối nói. “Thuyền trưởng ra xử lí hắn thì bị trúng đạn.”
“Các người để sót lính canh hử?” Thuyền trưởng Hebi trợn tròn mắt. “Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra dưới sự lãnh đạo của ta.”
“Hay thuyền trưởng Kurogumo,” Đầu Lâu nói thêm vào. “Đáng ra là như thế.” Hắn trừng mắt nhìn Jack, dù nghi ngờ nhưng không đủ chứng cứ để lên tiếng.
Jack cúi đầu nhìn xuống sàn, nó biết đúng là do lỗi của mình nên chuông báo hiệu mới được kéo.
“Dù sao thì,” thuyền trưởng Kujira lên tiếng sau khi nhìn thấy, và có vẻ hiểu lầm thái độ của Đầu Lâu. “Nếu không có Jack thì chúng ta đã mất tàu ấn đỏ.”
Đầu Lâu há hốc mồm khi một lần nữa Jack lại được khen ngợi.
“Giá mà đám thuộc hạ của ta cũng được như vậy!” Thuyền trưởng Wanizame vừa nói vừa vỗ vai Jack.
“Chỉ cần thuyết phục Jack ở lại là được thôi,” Tatsumaki cười nói. “Cậu cũng thấy mình được chào đón như thế nào rồi đấy.”
Một lát sau Jack được dẫn đi, để lại nhóm thủ lĩnh hải tặc bắt đầu ăn mừng, còn Đầu Lâu tức tối bốc dỡ hàng hóa khỏi chiếc shuinsen.
“Tớ cứ tưởng cậu bị đem đi dìm nước rồi chứ,” Yori thở phào nhẹ nhõm khi thấy Jack trở lại căn phòng bị canh gác trong pháo đài.
Jack mỉm cười trấn an, “Cậu biết tớ sẽ không bao giờ bỏ lại mọi người mà.”
“Rốt cục chuyện gì đã xảy ra?” Saburo nửa lo lắng nửa vui mừng thắc mắc.
Jack kể lại chuyến tập kích vào cảng Hikari như thế nào, rồi sau đó thoát chết trong gang tấc ra sao. Đến đoạn cuối, Miyuki không kìm được phải thốt lên kinh ngạc, “Họ đã kết nạp cậu rồi á?”
Jack gật đầu cười trừ. “Nhưng dù sao cũng không phải hoàn toàn vô ích,” nó vừa nói vừa kéo ra một cuộn giấy giấu trong ống quần.
“Bản đồ!” Miyuki trợn tròn mắt.
“Tớ đã dùng nó để dẫn đường chiếc shuinsen trong màn sương. Dù sau khi ra ngoài Đầu Lâu đã bắt tớ ở trong ca-bin để tránh làm lộ vị trí Đảo Hải Tặc, nhưng hắn lại quên mất thứ này. Dù không thể biết chính xác, nhưng tớ đã có thể tự tin sẽ tìm được đất liền.”
“Liệu có xa lắm không?” Nữ ninja hỏi.
“Nếu đi tàu nhỏ thì tầm hai, ba ngày đường.”
“Bọn tớ đã tích trữ lương thực rồi này,” Yori hào hứng nói.
Nhà sư nhí lấy dưới tấm đệm đặt ở góc phòng ra. Thì ra toàn bộ bông bên trong đã được thay thế bằng những nắm cơm. “Dù chưa được nhiều lắm, nhưng chí ít thì cũng là một điểm khởi đầu.”
“Thế còn nước thì sao?” Jack lên tiếng hỏi.
Saburo lắc đầu, “Bọn tớ không được phép giữ bình.”
“Nhưng tụi mình có thể thử lấy mấy cái giỏ ở trong bồn tắm... và chất đầy nước nóng vào trong đó.”
Jack nhíu mày. Thế rồi nó nhớ lại mình đã từng hút mắt cá như thế nào, và chợt nhận ra nước tắm có lẽ cũng không kinh khủng hơn là mấy!
“Vấn đề chính vẫn là làm thế nào để thoát khỏi đây,” Miyuki nói. “Bọn lính canh rất cảnh giác, lại luân phiên đổi ca vài giờ một lần để luôn tỉnh táo. Bọn mình thậm chí còn không được phát đũa để đề phòng trường hợp có thể dùng làm vũ khí.”
“Kiểu gì cũng phải có cách ra chứ,” Jack lạc quan.
“Thiếu dao găm thì việc phá tường tre là không thể,” nữ sát thủ giải thích. “Mặc dù tớ đã tháo thành công một tấm chiếu, nhưng cuối cùng cũng chẳng được ích lợi gì.”
“Tại sao vậy?”
“Cậu tự nhìn mà xem.”
Miyuki kéo tấm chiếu ra để lộ phần sàn bên dưới. Thông qua khe hở hẹp, Jack thậm chí còn nhìn thấy màu xanh của biển.
“Chẳng có gì để bám,” Miyuki ngao ngán. “Nhảy xuống thì chỉ có đường chết.”