
“Người họ muốn bắt là tôi, không phải anh đâu!” Jack la lớn trong lúc hai người vội vàng chạy lên đỉnh đồi.
“Có thể lắm, nanban, nhưng tôi cũng không phải hạng được lòng quan binh địa phương,” Benkei không hề có ý định giảm tốc.
Lối đi phía trước dần chia thành hai ngả, một là đường mòn men theo biển, một dẫn tới khu rừng núi hiểm trở.
“Đây là đâu? Tôi hoàn toàn bị mất phương hướng rồi” Jack thú nhận.
Benkei nhíu mày kinh ngạc. “Đảo Kyushu. Hướng bắc dẫn tới Shimonoseki, hướng nam xuyên qua làng Beppu tới Funai, và hướng đó...” Anh chàng chỉ vào con đường núi, “là rặng Kuju. Nhưng tốt hơn hết đừng bao giờ béng mảng vào, trừ phi muốn đi lạc!”
Bên dưới, tiếng la hét của đám lính canh vang vọng mỗi lúc một gần, đặc biệt có hai tên đã gần đuổi đến nơi.
“Muốn trốn thoát thì chỉ có thể đặt cược vào Beppu. Nhanh theo tôi!” Benkei nói liến thoắng rồi lập tức chạy đi.
Không còn cách nào khác. Jack bèn bám sát phía sau. Hai người cùng lao về hướng nam cho đến khi một cảnh tượng đáng kinh ngạc đập vào mắt Jack. Làng Beppu nằm dưới chân núi, từng cột khói liên tục phả lên xung quanh, trông ngôi làng như được xây dựng trên bếp lửa vậy.
Nhận thấy vẻ ngạc nhiên của Jack, Benkei bèn hổn hển giải thích, “Làng Beppu... nằm ngay dưới... núi Tsurumi.” Anh ta chỉ về phía ngọn núi lửa sừng sững. “Những cột khói kia chính là nhịp thở của nó.”
Hai đứa chạy đến rìa ngôi làng thì hai tên võ sĩ ban nãy đã gần đuổi kịp, đám còn lại cũng không còn cách bao xa. Từng ngôi nhà bằng gỗ cao hai tầng mọc san sát hai bên đường, phần nhiều là phòng trà phục vụ khách vãng lai.
“Beppu là một địa điểm nghỉ dưỡng nổi tiếng,” Benkei xác nhận suy đoán của Jack. “Suối nước nóng quanh đây rất tuyệt vời... thậm chí có thể nói là số một Nhật Bản...”
Anh chàng hất đổ một xe rau củ hòng cản đường quân lính khiến dân làng và du khách xung quanh không khỏi cảm thấy khó chịu. Thế rồi những tiếng la hét bắt đầu xuất hiện khi họ nhận ra sự hiện diện của một thằng nhóc tóc vàng mắt xanh trong khu nghỉ dưỡng của mình.
“Quý tộc, võ sĩ, lái buôn... mọi tầng lớp đều vượt đường xa tới đây...”, Benkei tông trúng một người đi đường khiến ông này ngã ngửa ra phía sau.
“Xin lỗi,” anh chàng cười trừ rồi tiếp tục co chân bỏ chạy, mặc kệ những tiếng chửi rủa của người đàn ông.
Hai người chạy vào trong con hẻm nhỏ để cắt đuôi quân lính. Nhưng đám võ sĩ tỏ ra quá quen thuộc với địa hình ngôi làng nên dù đã cố hết sức, Benkei vẫn không tài nào tạo được khoảng cách an toàn. Jack bắt đầu thấy thấm mệt do sức nặng của túi hành lí và cặp song kiếm. Rất đông dân làng hiếu kì quan sát màn rượt đuổi.
“Dân làng rêu rao rằng tắm suối nước nóng rất có ích cho cả tinh thần và thể xác,” Benkei tiếp tục. “Để tôi cho cậu thấy.” Anh chàng bất chợt chuyển hướng sang căn nhà gỗ lớn bên phải.
Dù hơi khó chịu vì hành động này nhưng Jack vẫn quyết định bám theo. Hai đứa vừa chạy vừa trượt trên sàn nhà bóng loáng, thậm chí còn đánh đổ cả các chậu hoa được sắp xếp vô cùng tỉ mẩn.
“Đằng này!” Benkei ra hiệu mặc kệ tiếng la ó từ phía nhân viên nhà tắm.
Anh chàng dẫn Jack chạy theo hành lang vào một căn phòng mờ khói. Vài người đang thả mình trong bể tắm có nguồn suối nước nóng tự nhiên. Sửng sốt với sự xuất hiện của những kẻ đột nhập, ai nấy đều trợn mắt há mồm.
“Giờ đi đâu nữa?” Jack giục vì không thể tìm được lối đi.
“Nhầm đường!” Benkei đáp trước khi vội vàng quay đầu ra cửa.
Một tay võ sĩ bước vào trong. Benkei nhanh tay cầm cái xô đầy nước nóng bên cạnh hất luôn vào người hắn. Jack lợi dụng thời cơ đấm hắn bất tỉnh, trước khi tên thứ hai xuất hiện với trường kiếm sẵn sàng trong tay. Cũng lại bài ban nãy, Benkei giật khăn tắm của một người khác quăng vào mặt đối phương gây rối để Jack đạp hắn rơi xuống bể nước.
“Làm tốt lắm, nanban !” Benkei cảm thán. “Giờ thì ra khỏi đây thôi!”
Hai đứa lại quay ra hành lang, lần này rẽ vào cánh cửa tiếp theo. Tiếng la hét ồ ạt vang lên từ các vị khách nữ trong phòng.
“Xin lỗi!” Benkei làm bộ che mắt nói. “Cảm phiền cho mượn đường.”
Jack cố giữ mắt mình hướng về phía trước. Mở cánh cửa, nó thấy mình đang đứng trong một khu vườn xinh xắn với hồ đá và thác nước. Khói liên tục bốc lên từ những bãi tắm tự nhiên với rất đông du khách.
“Tiếc là không ở lại được,” Benkei tặc lưỡi. “Mấy ngày rồi chưa tắm.”
Anh chàng lại tiếp tục cùng Jack chạy xuyên qua khu vườn, trèo tường ra ngoài lẻn vào một con hẻm vắng. Hai đứa nhìn ra ngoài từ trong chỗ ẩn nấp.
“Hình như... cắt được đuôi rồi,” Benkei vuốt mồ hôi nói.
Jack còn chưa kịp gật đầu đồng tình thì đã bị cắt ngang.
“Đứng yên đó, thằng ngoại quốc!” Tay võ sĩ cau có nạt. “Và cả mày nữa, Benkei!”
Đám lính còn lại cũng đều đã tuốt gươm sẵn sàng nghe lệnh từ tay thủ lĩnh.
“Mà cũng có thể là chưa!” Benkei ngao ngán giơ tay đầu hàng.