Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46
KÍNH LẠY CHA

❊ ❊ ❊

logo

Cả bọn nằm sấp trên cao nhìn xuống miệng núi lửa, một cái hố tạo thành bởi đá và dung nham, liên tục bốc khói, nồng nặc mùi trứng thối. Bỗng có tiếng rít lớn vang trời đất vọng lên.

“Tụi mình đến muộn mất rồi à?” Saburo nói bằng giọng nghẹt mũi do anh chàng đang dùng tay bóp kín mũi lại để ngăn mùi hôi.

Những tiếng rít ghê rợn này khiến Jack thấy cực kì ghê răng. Yori thì bịt tai không dám nghe.

“Đó là tiếng từ Âm Ngục,” Takumi, người tình nguyện dẫn nhóm Jack đến nơi hành quyết ưa thích của lãnh chúa Matsukura lên tiếng. Ông chỉ ngón tay xương xẩu vào chảo lửa bên dưới, nơi từng cột khói cao bốc lên như rồng dữ khè lửa.

Bên cạnh chảo lửa Âm Ngục, một nhóm võ sĩ đang khống chế đám đông dân làng. Thật ra điều này là không cần thiết, bởi lẽ chẳng ai trong số họ tỏ ra nguy hiểm, hầu hết đều là phụ nữ, người già, và cả trẻ sơ sinh.

“Khói dày quá làm tớ chẳng nhìn thấy gì cả.”

“Đối với ninja thì đấy là lợi thế chứ không phải vấn đề,” Miyuki thẳng thắn nói. “Càng thuật lợi rút lui hơn.”

“Nhưng phải cứu rồi mới rút được chứ,” Saburo thắc mắc. “Dưới kia có những ba mươi tên.”

Jack nhìn quanh một lượt, cố vắt óc lập kế hoạch. Có quá đông quân lính để tấn công trực diện. Lối suy nghĩ theo kiểu ninja sẽ phù hợp hơn so với võ sĩ. Nó định hỏi ý kiến Miyuki thì...

“CÁC NGƯƠI CÓ CHỊU CẢI ĐẠO KHÔNG?” Một giọng nói vang lên từ bên dưới.

“Là Matsukura!” Cụ Takumi run rẩy sợ hãi.

Vị lãnh chúa võ sĩ vận lễ phục tím đỏ, đầu đội mũ đen có sừng hươu nai. Mặt ông ta đỏ như gấc chứng kiến một người nông dân gầy gò đang quỳ gối trước ảnh chúa Jesus.

“Giẫm, hay là CHẾT!” Lãnh chúa Matsukura hăm dọa.

Người nông dẫn dứt khoát lắc đầu, rồi chắp tay theo động tác cầu nguyện. Cảm thấy bị thách thức, lãnh chúa Matsukura liền đấm mạnh vào cằm ông. Ấy vậy mà mặc dù máu me bê bết nhưng người nông dân vẫn chắp tay khấn nguyện.

“CHÔN SỐNG NÓ!” Lãnh chúa Matsukura hét.

Hai võ sĩ lập tức xốc nách người nông dân kéo về phía đám dung nham. Ông cầu nguyện thành tiếng, “Lạy cha chúng con ở trên trời...” Họ ném ông vào miệng núi lửa. Người nông dân vẫn tiếp tục đọc bài Kinh Lạy Cha, “... ý cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời...” Một cột khói bốc lên khiến ông la lớn túm lấy bờ, nhưng bị đám võ sĩ dùng giáo đẩy lại. “Xin cha THA cho những kẻ nợ chúng con...,” ông thở hắt. Lãnh chúa Matsukura lạnh lùng đứng khoan thai quan sát. “... cứu chúng con khỏi quỷ dữ...” Da người nông dân bắt đầu tróc từng mảng để lộ máu thịt bên trong. “... nước của cha...” Giọng ông càng lúc càng yếu “... sẽ trường tồn mãi mãi...” trước khi hoàn toàn chìm hẳn trong đống dung nham.

“AMEN!” Dân làng kết thúc bài kinh cho người đồng đạo xấu số. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, nhũng tiếng “AMEN!” cứ vang vọng khắp núi.

Vị lãnh chứa hiển nhiên chẳng mấy hài lòng với màn chống đối công khai này. “TIẾP!” Ông ta điên tiết hét.

Một người phụ nữ trẻ và con gái của cô bị kéo ra khỏi dân làng. Đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết bám chặt vào chân mẹ, mặt ngơ ngác sợ hãi.

Phía sau Jack, Takumi gục xuống thở hắt, “Ôi con gái của tôi!”

Kinh tởm đến tận xương tủy trước những gì vừa chứng kiến, Jack biết mình đã đúng khi quyết tâm cứu những sinh linh vô tội này. Nó tuyệt đối không thể để tấn thảm kịch tiếp diễn thêm được nữa.

Jack rút kiếm, đã đến lúc hành động. “Chúng ta sẽ phải đánh cược vào một màn tập kích bất ngờ thôi.”

“Khoan đã! Tớ mới nghĩ ra ý này!” Saburo ngăn lại. “Yori, Benkei, tớ cần hai cậu. Jack, cậu ở lại cùng Akiko và Miyuki. Tìm cách tiếp cận đám võ sĩ. Sau khi nhận được tín hiệu thì thả các nông dân rồi cứ thế cắm mặt chạy.”

“Tín hiệu là gì,” Jack hỏi lúc Saburo, Benkei, và Yori di chuyển thành hàng một. “Nhìn thấy sẽ biết ngay,” anh chàng cười gian xảo.

Để lại ông Takumi liên mồm cầu nguyện, Jack, Akiko, và Miyuki lén tiếp cận miệng núi lửa.

Chúng nấp sau núi đá, lợi dụng các cột khói để che giấu chuyển động. Tuy nhiên điều này vô tình lại trở nên lợi bất cập hại, bởi lẽ tiến độ là rất chậm, thậm chí không thể nhìn thấy lối đi dẫn tới lạc hướng, hay vấp ngã. Jack chỉ mong mình kịp đến chỗ hai nạn nhân trước khi quá muộn.

Cuối cùng nhóm cũng đến được một điểm đủ gần để nghe tiếng thì thầm của dân làng. Người thì đang cầu nguyện, người thì khóc lóc, van xin trong lúc người phụ nữ và đứa bé đối mặt với lãnh chúa.

“Giẫm lên hay là chết!” Lãnh chúa Matsukura ra lệnh.

“Tụi mình không thể chờ thêm được nữa,” Akiko căng thẳng. “Rốt cục Saburo định làm gì cơ chứ?”

Đằng sau làn khói mờ, Jack thoáng thấy Saburo và hai người còn lại nấp sau tảng đá lớn trên vành núi lửa. “Chịu. Nhưng dù là gì thì cũng phải thật nhanh.”

Trái với lời đe dọa của vị lãnh chúa, đứa nhỏ lại ôm chặt ảnh Chúa vào ngực. Lãnh chúa Matsukura lao tới giật tấm ảnh khỏi tay cô bé.

“Ném hai con quỷ này xuống địa ngục cho ta!” Ông ta gào lên.

Hai võ sĩ nắm tóc người phụ nữ, tên thứ ba chụp hông con cô ta.

La hét vùng vẫy trong vô vọng, họ bị kéo xộc tới miệng núi lửa.

Sốt ruột, Jack và Akiko đứng bật dậy, còn Miyuki lấy phi tiêu giắt trong đai lưng. Thế rồi một tiếng động rất lớn bất ngờ vang lên. Khói tan ra để lộ hàng loạt đất đá đang lao từ trên cao xuống dốc núi với tốc độ ngày một tăng.

“Tín hiệu đây rồi!” Miyuki kinh hãi thốt lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »