
“Đến rất đúng lúc,” Okuni nói khi Jack, Akiko và Miyuki lên đến rìa sân khấu. Cô hơi nhíu mày trước ngoại hình của Jack, nhưng không bình luận gì. “Tới phân đoạn cuối cùng rồi.”
Junjun và sáu cô gái khác, tất cả đều xúng xính trong trang phục sặc sỡ, đứng cạnh cánh gà chờ tới lượt trình diễn. Jack nhìn qua khe hở thì thấy lãnh chúa Kano và khách của ông ta ngồi ở hướng đối diện, một cái bục được chạm trổ tinh xảo, bao phủ bởi xà nhà bằng vàng. Vị lãnh chúa ngồi chễm chệ trên bục trung tâm, nhịp quạt theo giai điệu từ ba nhạc công trên sân khấu. Mười quan sai cấp cao ăn mặc sang trọng ngồi thành hai bên. Bốn trong số đó mang gia huy của Shogun - ba cây thục quỳ đấu vào nhau thành hình tròn. Ngoài ra còn có ba mươi võ sĩ thuộc đội cận vệ của Tướng Quân khuỵu gối bên ngoài xem trình diễn.
Nhưng điều khiến Jack ngạc nhiên hơn cả lại chính là nhân vật đang biểu diễn trên sân khấu.
Cùng lúc tung hứng năm quả trứng, người này ném chúng lên cao đến mức gần chạm phải xà, rồi chụp lại từng quả một, trước khi lần lượt biến chúng thành chim sẻ bay đi mất.
“Thật không thể tin được!” Một vị quan thốt lên. “Quả trứng biến thành con chim nhỏ.”
Cả khán đài vỗ tay không ngớt. Đến lãnh chúa Kano cũng phải xếp quạt lại tán thưởng. Anh chàng ảo thuật gia tóc tai bờm xờm cúi đầu thi lễ rồi lui vào bên trong.
“Quá tuyệt vời!” Junjun hào hứng. “Anh đã làm bằng cách nào vậy?”
“Một ảo thuật gia giỏi sẽ không bao giờ tiết lộ mánh khóe của mình!” Anh chàng toét miệng cười tới tận mang tai.
“Benkei!” Jack thì thầm, vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm vì bạn mình vẫn an toàn. Benkei chẳng những không phải kẻ phản bội, mà ngược lại còn chính là ân nhân của nó!
Benkei quay lại, nhìn tới nhìn lui hai lần, rồi bật cười, “Hóa trang rồi đây hử, nanban !”
“Be bé cái mồm!” Miyuki rít lên. “Lỡ bị người khác nghe thấy thì sao?”
Anh chàng ảo thuật gia lập tức im bặt, tay làm động tác khâu mồm trong lúc nhạc công đã đổi giai điệu khác, báo hiệu đã đến lúc màn trình diễn của Junjun và nhóm vũ công bắt đầu.
“Sẵn sàng đi,” Benkei quá háo hức để có thể giữ yên lặng. “Junjun giỏi cực ấy!”
Bao quanh bởi những vũ công còn lại, Junjun bắt đầu lắc lư như đang trình diễn một điệu múa nghi lễ Phật giáo. Tiếng đàn, tiếng trống, tiếng nhịp gỗ như càng làm bật rõ từng động tác. Cô di chuyển quanh sân khấu bằng những bước nhảy thanh thoát nhẹ tựa lông chim bay trong không khí, đôi tay diễn những cử chỉ phức tạp như thể khống chế cả không gian.
“Mong là màn này thật ngắn gọn,” Miyuki lầm bầm. “Chúng ta không có nhiều thời gian.” Giống như hầu hết những người còn lại, Jack thực sự bị cuốn hút bởi màn trình diễn của Junjun, nhưng cũng đồng cảm với lo lắng của Miyuki.
Màn vượt ngục của nó và Akiko có thể sẽ bị phát giác bất kì lúc nào - dấu vết, đổi ca, hay thậm chí là báo động nếu một trong số bốn võ sĩ bất tỉnh kia hồi phục.
Junjun vẫn tiếp tục bay lượn trên sân khấu, cố tình để hở cổ và cổ tay. Đến lúc cao trào, cô đột ngột làm một động tác khó, chân trái giẫm mạnh xuống sàn, tay phải đưa ngang mặt đất, tay trái chĩa thẳng lên trời. Cô mở rộng cặp mắt, phối hợp hoàn hảo với khuôn mặt xinh đẹp tựa búp bê. Phản ứng tạo ra là bất ngờ và ấn tượng đến mức gần như toàn bộ khán đài đều thở hắt ra vì kinh ngạc. Jack chưa từng thấy cảnh tượng tương tự bao giờ. Và chắc chắn nó không phải người duy nhất, vì đến lãnh chúa Kano cũng phải há hốc mồm ra ngạc nhiên.
“Động tác này tên là mie,” Okuni nói giọng tự hào. “Chị nghĩ ra nhằm mục đích tấn công cảm xúc của khán giả đúng vào lúc cao trào. Đây cũng chính là một trong những lí do gánh hát này gặt hái được nhiều thành công.”
Tiếng đàn, tiếng trống, và cả tiếng nhịp gỗ tăng tốc đến chóng mặt, rồi ngừng hẳn. Khoảng lặng sau đó dài đằng đẵng. Phải đến khi Junjun lưỡng lự cúi đầu thì khán giả mới bắt đầu phản ứng. Đám võ sĩ không dám manh động mà tất cả đều chờ ý kiến của chủ tướng. Cuối cùng, lãnh chúa Kano đứng dậy vỗ tay và cả khán phòng lập tức ngập tràn những âm thanh tán thưởng.
Junjun cúi đầu chào thêm lần nữa trước khi Okuni cũng bước ra dẫn ngôi sao sáng nhất của mình đến chào hỏi lãnh chúa. Sau khi xong hết những thủ tục bắt buộc, hai người mới quay lại đằng sau cánh gà. Đám vũ công bu lại xung quanh Junjun to nhỏ chúc tụng, nhưng lập tức bị Okuni xua đi thu dọn đạo cụ và hành lí. Để hòa nhập với môi trường, Jack, Akiko và Miyuki cũng tích cực phụ giúp, bỏ lại Benkei một mình đang cưa cẩm Junjun.
“Cậu nghĩ chúng ta còn bao lâu nữa?” Jack hỏi Miyuki.
“Còn tùy,” cô nói trong lúc gấp tấm áo kimono. “Công dụng của thuốc ngủ có thể kéo dài cả đêm... hoặc chỉ trong vài giờ.”
Sau khi giải quyết công việc với thủ quỹ của lãnh chúa, cũng như xin lỗi vì phải lên đường vội để đến kịp Shimabara vào sáng hôm sau, Okuni dẫn gánh hát quay trở ra phòng khách. Jack bước đi chập chững cạnh Akiko và Miyuki. Nó cúi đầu thật sát lúc đi ngang qua lãnh chúa Kano, người nãy giờ vẫn dán mắt vào Junjun. Chính nhờ điều này mà Jack và Akiko mới thoát trót lọt.
Cả đoàn đi xuống thêm vài tầng nữa, ra khỏi tháp trung tâm, băng qua khoảng sân mà mới cách đây ba hôm Jack và Akiko còn bị bọn lính thô bạo kéo đi. Khu vực cổng sân có tám võ sĩ đứng gác, trừng mắt nhìn từng người một dưới ánh lửa bập bùng.
Jack thật sự thấy căng thẳng. Đây có lẽ sẽ là cửa ải đầu tiên. Liệu nó có giữ được vỏ bọc của một cô đào kabuki? Với thân hình cao to và đồ sộ hơn hẳn, tiếng guốc Jack bước đi cứ huỳnh huỵch trên sân. Hơn nữa trong lúc mồ hôi ra như nước, chẳng biết lớp phấn trang điểm giờ đã thế nào. Miyuki thật điên rồ khi nghĩ kế hoạch này sẽ thành công. Bất kì người nào cũng đều có thể nhận ra nó không phải là con gái!
Nhưng dù sao cũng đã quá muộn để đổi ý. Sau khi nhận được giấy ra vào của Okuni, tên đội trưởng ngoắc tay cho phép đoàn đi qua. Jack cùng mọi người bước lên phía trước. Tuy đám binh sĩ ngắm nhìn rất chăm chú, nhưng chủ yếu là tập trung vào các cô gái, chứ hoàn toàn không nghĩ đến chuyện có tù binh lẩn bên trong. Lúc Jack bước qua, chẳng ai thèm nhìn nó đến lần thứ hai.
Vui mừng vì thoát nạn, Jack vừa thở phào nhẹ nhõm... thì Miyuki ghé tai thì thầm, “Mới được một trong số bảy trạm gác thôi.”
Qua mỗi cổng, lòng tự tin của Jack lại càng tăng lên. Đám lính gác bị vẻ đẹp của các cô gái làm cho mê mẩn nên mất cảnh giác hơn. Họ đa phần đều lơ là hơn là cản trở. Với Okuni và Junjun đi trước dần đường, gánh hát lần lượt vượt qua thêm năm chốt canh.
“Cái cuối cùng,” Miyuki nói với Jack trên đường đi ra cổng chính dẫn vào pháo đài. Lính gác ở đây tương đối dày, gươm giáo kĩ càng đứng làm hai hàng. Phía trước mặt là khu dân cư, đồng thời cũng là khoảng trời tự do. Đối với Jack, viễn cảnh vùng lên chạy ra ngoài thật sự rất hấp dẫn. Thế nhưng nó vẫn phải cố gắng giữ nhịp độ an toàn. Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra lúc này chính là một cú vấp ngã.
Đám lính liên tục tăm tia, các cô gái cũng mỉm cười khúc khích chú ý. Okuni đưa giấy thông hành cho tên đội trưởng, một người đàn ông lông lá rậm rạp, mắt lồi, râu rễ tre. Gã này liếc tờ giấy đúng một lần, rồi đưa mắt đảo quanh người Okuni một lượt, rõ ràng quan tâm đến nữ sắc hơn là nhiệm vụ.
Akiko và Miyuki bước đi hai bên Jack, cố gắng che chắn nó khỏi ánh mắt của bọn lính gác. Jack cũng cẩn thận cúi đầu, cố gắng bước đi sao cho thật nhẹ nhàng uyển chuyển. Phía trước, Benkei đã qua cổng, và chỉ mười bước nữa thôi thì Jack cũng sẽ...
“ĐỨNG LẠI!” Tên đội trưởng bất ngờ yêu cầu.
Hắn cầm đầu thương trực tiếp ngăn Jack, chia gánh hát ra làm hai. Tim nó đập như muốn nhảy tung ra bên ngoài.
Người đàn ông đưa cặp mắt lồi nhìn quanh Jack một lượt.
“Tên?” Ông ta thắc mắc.
Jack cố nở nụ cười gượng gạo trong lúc nghĩ cho mình một cái tên.
Thế rồi nó chợt nhớ đến màn trình diễn của Benkei và đáp bằng chất giọng eo éo, “S... s... Suzume.”
Đội trưởng đội gác cổng gõ ngón tay lên chuôi kiếm trầm ngâm. Khẽ liếc nhìn, Jack nhận thấy Miyuki đã rút dao găm giấu trong tay áo. Akiko cũng sẵn sàng chiến đấu. Một cuộc đụng độ lớn có thể xảy ra bất kì lúc nào.
Gã võ sĩ mắt lồi cúi sát tới mặt Jack. “Chậc, con chim nhỏ à,” ông ta thì thầm nói vào tai nó, “em làm anh xao lòng rồi đó.”
Jack nhảy thót lên vì bị bóp mông.
“Muốn ghé chơi tổ của anh không?” Ông ta nhỏe miệng cười dâm đãng.
“Không được rồi!” Jack cố đối đáp khôn khéo nhất có thể. “Chim sẻ nhỏ phải bay về phương nam.”
Rồi làm bộ như mình bị uất ức, nó cong cớn đẩy ngọn giáo sang một bên.
“Sớm trở lại nhé, Suzume!” Tay đội trưởng gọi vọng lại từ phía sau.
“Mơ đi”, Jack thầm nghĩ trong lúc bước qua cánh cổng theo cách nhanh nhất mà đôi guốc gỗ bên dưới cho phép.