Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
ĐÈN LỒNG

❊ ❊ ❊

logo

Từng hồi chuông chùa vang vọng trong đêm, nơi bến cảng nhộn nhịp người qua kẻ lại. Từng nhóm từng nhóm tụ tập bên cạnh một toà tháp cao bằng gỗ bên bờ biển. Trên toà tháp này là một nhóm nhạc công và ca sĩ đang biểu diễn một ca khúc vui nhộn. Âm thanh từ đàn Shamisen ngân vang, âm trầm của trống tsuzumi theo nhịp hát của ba cô gái đang thể hiện giai điệu trầm bổng trước đám đông, xung quanh là dàn múa phụ hoạ. Phụ trách phần biểu diễn này chính là Okuni và nhóm nhạc kịch kabuki của cô. Gánh hát đã đến đây từ tối qua và ngay lập tức thu hút được sự chú ý của dân địa phương. Những cô gái trẻ không ngừng xoay vòng nhảy múa, cánh quạt đỏ trên tay họ thoăn thoắt xoè ra đóng vào như cánh chim nổi bật giữa nền trời đêm.

Jack tìm thấy Benkei đang đứng ngay hàng đầu đám đông mải miết xem trình diễn, cặp mắt của anh chàng dán chặt vào Junjun. Từ lúc gặp lại Junjun, Benkei như người hồn xiêu phách lạc. Gần đó, Saburo đang cắm mặt vào một miếng dưa hấu mát lạnh rồi liếm mép ra chiều thoả mãn. Yori nhịp nhịp cây trượng theo tiếng nhạc, còn Akiko thì đang xem qua một lượt gian hàng bày bán các lồng đèn giấy màu sắc bắt mắt. Không còn mang trọng tội trong người, giờ đây bọn chúng có thể thoải mái tận hưởng mùa lễ hội.

“Con cũng nên nhập hội với các bạn đi,” thầy Masamoto thúc giục. “Khoảng thời gian bị lưu đày đã khiến ta nhận ra rằng gia đình và bạn bè chính là những gì quan trọng nhất của một đời người. Hãy trân trọng từng giây phút còn lại ở đây với bạn bè.”

Jack cúi thấp, vô cùng biết ơn trước người cha nuôi đáng kính. “Cha chính là gia đình của con.”

Thầy Masamoto đặt một tay lên vai Jack. Trong khoảnh khắc ấy, vị chiến binh vĩ đại suýt nữa đã không kìm nén được cảm xúc. Rồi gật đầu ra hiệu cho Jack đến chỗ nhóm bạn của nó.

Jack băng qua bến cảng, nó biết người cha nuôi vẫn đang dõi theo từng bước chân của mình. Trong lúc nó tiến về phía nhóm bạn, một bóng người đội mũ lẻn từ trong đám đông đến bước ngang hàng với nó. Theo phản ứng tự nhiên, tay Jack tìm đến chuôi kiếm, tuy nhiên nó thở phào khi nhận ra khuôn mặt của người này.

“Chúng ta vừa hô phong hoán vũ lần nữa nhỉ?”

Tay ninja mỉm cười bí hiểm. “Mùa này trong năm vẫn hay có mưa rào đấy thôi.”

Jack biết nó sẽ chẳng khai thác được gì từ Zenjubo, tay ninja này luôn trả lời một cách chung chung và ngắn gọn. Dù vậy nó vẫn ngạc nhiên khi gặp một trong những đồng môn của Miyuki ở cảng Nagasaki này.

“Anh làm gì ở tận mũi phía Nam này vậy?”

“Đi tìm cậu, và lấy lại xác của người đã chết.”

“Ý anh là... Miyuki.”

Zenjubo gật đầu. “Chỉ nhìn thôi cũng thấy đó là một cuộc chiến sinh tử. Miyuki đã đánh bại đến mười tên samurai trước khi bị các vết thương của mình quật ngã.”

“Cho em xin lỗi,” Jack hạ giọng, trái tim nó nặng trĩu trước mất mát to lớn và cảm giác tội lỗi. “Lẽ ra em phải cố gắng tìm cách cứu cô ấy.”

“Không cần phải xin lỗi,” Zenjubo đáp. “Nó đã chết như một ninja đích thực. Hãy tự hào vì những gì con bé đã làm.”

Rồi người ninja dúi vào tay Jack một vật. “Hẳn Miyuki sẽ muốn đưa em thứ này.”

Jack mở nắm tay ra và thấy một trong những phi tiêu bạc của Miyuki. Ánh thép bắt sáng như thể một viên ngọc phản chiếu trong tay nó. Jack thấy cổ họng nó nghẹn ứ khi Miyuki đã phải đánh đổi cả tính mạng chỉ để Jack có thêm một cơ hội trở về nhà.

“Cảm ơn anh,” cuối cùng nó cũng thốt được nên lời, nhưng khi ngẩng đầu lên thì Zenjubo đã biến mất từ lâu.

Dùng mu bàn tay quẹt giọt nước mắt trên mặt, Jack cất kĩ chiếc phi tiêu vào đai lưng obi rồi nhập bọn cùng Akiko, Saburo và Yori ở rìa bãi biển.

“Gì mà trông mặt buồn rười rượi thế,” Saburo lên tiếng. “Chúng ta được tự do rồi! Phải tha hồ ăn mừng cho sự kiện này chớ.”

“Tớ vừa nghĩ đến Miyuki,” Jack đáp và cố gắng nở nụ cười nhưng không nổi.

Yori cúi đầu tưởng niệm về người bạn đồng hành rồi ngâm một vần thơ:

“Hoa có hoa đào, người có vũ sĩ;

Ẩn trong bóng tối, sáng giữa trời đêm”

Cảm xúc ùa tới từ trong vần thơ của Yori dành tặng người bạn đã khuất khiến Jack choáng ngợp, Akiko nhẹ nhàng cầm tay an ủi nó.

“Cũng như Yamato, Miyuki đã hi sinh cả tính mạng vì chúng ta,” Akiko lấy một chiếc đèn lồng đặt trên tấm gỗ đang trôi trên mặt nước rồi đưa cho Jack. “Hãy vinh danh cô ấy.”

Jack ngắm nhìn chiếc đèn lồng, nơi Akiko đã viết lên đó hai chữ Hán:

mytuyet

Mĩ Tuyết. Ý nghĩa cái tên của Miyuki.

“Lễ hội Bon kết thúc bằng nghi thức Toro Nagashi,” Akiko giải thích và chỉ tay về phía đám đông đang tụ tập xung quanh một khu vực lấp lánh ánh nước. “Những chiếc lồng đèn được thả trôi theo dòng sông ra tới biển để dẫn đường cho linh hồn người đã khuất trở về với thế giới của họ. Miyuki xứng đáng có được chiếc đèn lồng dẫn đường riêng cho mình, và phải là chiếc đèn sáng rực rỡ.”

Jack gật đầu, nó thật sự cảm động trước suy nghĩ thấu đáo của Akiko dành cho cô bạn. Nhận lấy từ tay Saburo miếng giấy châm mồi cho lửa, nó thắp sáng cây nến bên trong. Vừa đặt chiếc lồng đèn xuống dòng nước, nó thầm cầu nguyện cho cô bạn rồi nhẹ nhàng đẩy chiếc lồng đèn trôi về phía cảng. Sau đó nó thắp chiếc lồng đèn thứ hai cho người cha quá cố của mình. Trong lúc đó, Akiko cũng thả một chiếc để tưởng nhớ đến Yamato.

Bốn người bạn đứng cạnh nhau, im lìm nhìn theo ba chiếc đèn lồng lấp lánh ánh nến xuôi dòng trên mặt nước rồi hoà vào dòng chảy cùng hàng trăm chiếc đèn khác, chầm chậm trôi về phía biển xa. Hàng dài vô tận những chiếc đèn phát sáng giữa trời đêm như những linh hồn không bao giờ bị lãng quên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »