Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
CHIẾC PHÀ

❊ ❊ ❊

logo

“Dậy đi thôi, là dậy đi thôi,” Benkei cười gượng. “Khách quý của ông đi hết rồi.”

Jack và đám bạn ném cho nhau cái nhìn đầy tâm trạng. “Bình thường chắc họ không đón ngày mới theo cách này đâu nhỉ?” Saburo lên tiếng.

“Chúng ta vẫn còn thời gian trước khi lính canh kéo tới,” Akiko tìm cách trấn tĩnh cả bọn. Từ hướng Kumamoto, dòng người vẫn xếp hàng ở chốt canh, nhưng không thấy võ sĩ đuổi đến... hoặc đúng hơn là chưa thấy.

“Phà cũng sắp đầy rồi,” Yori cố tỏ ra lạc quan. Thủy thủ đoàn đã sắp xếp xong hành lí, thuyền trưởng cũng đang đón những lượt hành khách cuối cùng lên tàu.

“Cũng vậy thôi,” Miyuki cảnh báo. “Bọn lính canh hoàn toàn có thể ra lệnh ngừng lại bất kì lúc nào.”

“Và họ đã cho hạ chốt canh rồi,” Akiko nói bằng giọng lo lắng.

Jack trườn ra ngoài quan sát. “Bên cạnh có một chiếc tàu đánh cá nhỏ. Tụi mình có thể dùng nó để thoát thân.”

“Ôi không! Sau lần vừa rồi thì không!” Mặt Saburo tái nhợt đi khi nghĩ đến những trận say sóng, cướp biển, và cả bão táp.

“Đó có thể sẽ là lựa chọn cuối cùng,” Miyuki hướng về phía đường chính nói.

Từ đằng xa, một nhóm võ sĩ đang hộc tốc di chuyển đến bến cảng.

Việc này không nằm ngoài mắt thuyền trưởng. “Lại diễn tập nữa hả,” ông than vãn. “Khởi hành đi, kẻo bị bắt lại cả ngày đó.”

Ông liền ra lệnh cho thủy thủ đoàn kéo thang nhả neo. Làn gió nhẹ không đủ để phà xuất phát, đội chèo lần lượt vào vị trí chuẩn bị sẵn sàng. Chiếc tàu từ từ nhích ra khỏi bến, trong khi đám võ sĩ càng lúc càng đến gần.

Jack chợt nhớ đến cuộc đua giữa rùa và thỏ. Khác ở chỗ rất có thể lần này thỏ sẽ là người thắng cuộc.

Lúc đội chèo bắt đầu công việc của mình thì con phà cũng tăng tốc. Đám samurai nhìn thấy càng cố sức đuổi tới. Jack thầm cổ vũ đội lái chèo, mỗi nhịp chèo của họ chính là một bước tới gần hơn với tự do. Toán võ sĩ đuổi tới chốt vào tra khảo tay lính canh. Nó thấy ông này lắc đầu, rồi nhảy một vài bước jig. Đội trưởng đội võ sĩ đẩy ông ta sang bên ra dấu bắt thuyền trưởng quay lại, nhưng con phà đã rời bến quá xa.

Jack và đám bạn cùng thở phào nhẹ nhõm. Họ vừa thoát chết trong gang tấc. Nhận thấy đây chính là thời điểm thích hợp để ăn mừng, các nhạc công lấy nhạc cụ ra. Âm thanh réo rắc khiến các cô gái cũng bắt đầu nhảy nhót thành một điệu ngẫu hứng - trong sự phấn khích của thủy thủ đoàn và hành khách trên tàu.

Nhưng kinh nghiệm của Jack không cho phép nó thả lỏng. Nó tự hỏi liệu có để lại dấu vết gì đằng sau không. Đám lính gác chốt canh có thể bị thuyết phục bởi điệu nhảy, nhưng lãnh chúa Kano và đám thuộc hạ đã từng xem qua Junjun trình diễn thì sao? Việc gánh hát vào lâu đài và hai tù nhân vượt ngục có thể không mấy liên quan với nhau. Nhưng với con mắt tinh đời và láu cá của mình, rất có thể vị lãnh chúa máu lạnh ấy sẽ xâu chuỗi được các vấn đề. Mà dù sao đi chăng nữa thì Jack cũng muốn nhanh chóng cởi bỏ lớp trang điểm ra, để chi ít thì cũng không làm liên lụy tới Okuni và gánh hát của cô.

Trong lúc màn trình diễn tiếp tục, Jack đưa mắt quan sát toàn khu vịnh. Không thấy tàu bè đuổi theo, như vậy là rất tốt. Con đường phía trước cũng hứa hẹn sẽ trót lọt. Xem ra đúng là có lí do để ăn mừng...

Gió bắt đầu mạnh lên giúp chiếc phà tiến về Shimabara với một vận tốc tương đối ổn định. Pháo đài Kumamoto bây giờ chỉ còn là một cái bóng mờ, còn núi Unzen-dake, nơi làng Shimabara tọa lạc thì hiện dần lên sau màn sương. Ngọn núi lửa hình nón như thể mọc ra từ dưới nước, vươn thẳng lên tận trời xanh.

Một cảm giác đáng sợ đột nhiên xâm chiếm cơ thể Jack, như thể một thứ gì đó, không hẳn đã liên quan tới ngọn núi lửa, sắp sửa diễn ra để lại hậu quả rất khủng khiếp.

“Hi vọng đường đi ngắn ngắn thôi,” Saburo ôm đầu rên rỉ.

“Vẫn chưa hết say sóng cơ à?” Jack dời mắt khỏi ngọn núi lửa.

“Bị lại kể từ sau trận bão!” Anh chàng cố cười mà không được.

Jack nhún vai nhớ lại cái đêm suýt chút nữa đã nhấn chìm cả bọn. Mặc dù tình thế bây giờ tốt hơn nhiều, nhưng việc một lần nữa đi trên biển đã khiến cho mảng kí ức đáng quên ấy quay trở lại. Jack nhìn những người bạn của mình. “Tớ cứ ngỡ đã mất các cậu rồi chứ.”

“Còn bọn tớ thì tưởng cậu đã mãi mãi ra đi,” Yori, người từ nãy vẫn ngồi ngay cạnh Jack lên tiếng. “Lúc con sóng khổng lồ đó ập tới chỗ cậu, tớ...,” nhà sư nhí xúc động không nói nên lời.

Jack đặt tay lên lưng bạn an ủi. “Tớ hiểu. Tớ cũng cảm thấy vậy khi trôi vào bờ mà không thấy các cậu đâu. Thế mọi người đã sống sót bằng cách nào?”

“Cũng nhờ quyết định lấy dây buộc chặt vào cột buồm cả,” Miyuki lí giải. “Dù suýt chết vì lạnh và kiệt sức, nhưng sau khi cơn bão đi qua, một người đánh cá đã phát hiện và cứu bọn tớ lên bờ. Mấy ngày tiếp theo cả bọn tĩnh dưỡng trong làng, cứ tưởng cậu đã chết cho đến khi nghe kể chuyện quỷ tóc vàng xuất hiện ở Beppu,” nữ sát thủ mỉm cười. “Và biết chỉ có thể là ai đó!”

“Nhưng tớ vẫn liên tục trốn chạy mà. Làm sao các cậu tìm được tới đây?”

“Miyuki lần theo dấu của cậu chứ sao!” Yori đáp, giọng hiện rõ sự khâm phục dành cho nữ sát thủ. “Từ vụ bị bắt giữ ở Yufuin. Lá cờ Phật giáo bị thiếu. Cho đến cây cầu bị chặt. Đám võ sĩ tuần tra quanh Aso...”

“Tới đó thì mất dấu,” Miyuki thừa nhận. “Tớ đoán cậu đã đến Kumamoto; con đường ngắn nhất đi Nagasaki. Nhưng tới đây lại chẳng tìm được gì, mặc dù đã dò la nhiều ngày.”

“Thế là các cậu vượt lên trước rồi,” Jack nghĩ tới hai tuần cùng với Benkei lánh ở nhà ông Shiryu.

“Tớ cũng nghĩ vậy, thế nên mới quyết định lần ngược lại thì Yori phát hiện con ngựa của Akiko, cùng với Benkei, đang trong quá trình ‘tìm chỗ cất tạm’ hành lí cho hai người.”

Cô nhíu mày, rõ ràng không mấy tin tưởng, nhưng Benkei đã nhanh nhẩu lên tiếng. “Và rất may điều đó đã xảy ra, nếu không họ sẽ không bao giờ tìm thấy cậu, hoặc được giới thiệu đến chỗ chị Okuni và gánh hát kịp lúc họ vừa đến Kumamoto để chuẩn bị biểu diễn cho lãnh chúa Kano.”

“Cái này thì công nhận,” Miyuki nói. “Bằng không thật khó mà nghĩ đến chuyện đột nhập vào lâu đài.”

“Tớ nợ họ rất nhiều,” Jack nhìn Junjun và các vũ công đang nhảy múa phía bên kia.

Màn trình diễn của cô đã đến hồi kết thúc trong tiếng vỗ tay hân hoan của khán giả. Họ nhận được rất nhiều tiền từ các hành khách, có lẽ phải gấp đôi chỗ đã trả để lên tàu.

Akiko hào hứng nhìn về phía Shimabara. “Cậu sắp được về nhà rồi.”

“Chưa chắc,” mặt Jack tối sầm lại. “Kazuki vẫn đang rình rập ở bên ngoài.”

Yori trợn tròn mắt kinh ngạc. “Nhưng tớ cứ tưởng cậu ta đã bỏ cuộc sau khi suýt chết chìm trong trận lũ quét rồi chứ?”

“Điều đó chỉ càng làm hắn thêm quyết tâm thôi,” Jack đáp. “Kazuki đã thề sẽ tìm và giết tớ... cho đến hơi thở cuối cùng.”

Khoảnh khắc ấy chẳng ai nói câu nào, không gian rơi vào trầm mặc với tiếng sóng vỗ và tiếng mái chèo lên xuống.

Akiko quay sang hỏi Miyuki. “Cậu có gặp Kazuki trên đường tìm Jack không?”

Miyuki lắc đầu.

“Thế thì dám là hắn đang chờ sẵn ở đâu đó lắm.”

Miyuki nhìn thẳng vào bàn tay bị thương của Jack. “Có phải Kazuki là thủ phạm không?” Cô giận dữ nheo mắt.

“Không, là thầy Kyuzo,” Jack đáp rồi bắt đầu kể chuyện xảy ra tại nhà quan bugyo ở Yufuin. Yori thật không thể tưởng tượng một võ sư của trường Nhị Thiên Nhất Lưu lại có thể trở thành kẻ phản trắc đến vậy. Còn Saburo thì nôn thốc nôn tháo khi nghe đến đoạn con chó săn Akita ăn ngón tay bị chặt đứt của Jack.

Miyuki không thể kìm nổi cơn phẫn nộ. “Ngày nào còn sống, tớ thề sẽ không cho phép ai làm tổn thương đến cậu nữa.”

“Tớ cũng vậy,” Akiko quyết tâm không kém.

“Mọi người đều thế cả,” Yori nhấn mạnh.

Jack không biết phải nói gì. Một lần nữa nó lại hoàn toàn bị chấn động bởi tình yêu thương và sự dũng cảm của những người bạn của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »