
Với việc Riku không thể tiếp tục thi đấu tiếp trận thứ ba. Jack quay về phía lãnh chúa Kano tuyên bố. “Tôi đã thắng.”
“Không!”Lãnh chúa Kano đáp gọn lỏn. “Ngươi đã chơi xấu.”
“Đấy gọi là chiến thuật,” Jack phản pháo. “Chính ông đã nói kết quả một trận đấu vật dựa chủ yếu vào trí não còn gì?
Bị người khác dùng chính câu nói của mình chặn họng, lãnh chúa Kano giận đến tím mặt, tay ông ta siết chặt đến mức làm cong cả cái quạt. Đúng lúc này thì vị trọng tài thấp bé bước tới.
“Tên ngoại quốc phạm luật,” ông ta tuyên bố, “vì đã đứng quá vạch trắng.”
“Tôi không...”
“Quyết định của trọng tài là cuối cùng.” Lãnh chúa Kano cắt ngang không cho Jack giải thích.
Đến giờ nó mới nhận ra ông ta hoàn toàn không có ý định cho mình cơ hội thắng. Không giữ được bình tĩnh, nó liếc nhìn Akiko đang bị cầm tù dưới chân lãnh chúa thì thầm nói câu “Mãi mãi bên nhau” rồi nhảy phắt khỏi sới vật.
Đám võ sĩ đang vây quanh Riku và hai tên đồng đội bị thương nên chẳng ai chú ý đến màn tháo chạy của Jack. Sau khi tiếp đất, Jack dùng tay chặt cổ tên đứng gần nhất khiến hắn đổ gục như con rối đứt dây rồi nhanh chóng rút lấy thanh gươm của hắn.
Phải đến lúc này thì đội trưởng đội lính canh mới nhận thấy điều gì đang xảy ra, nhưng chưa kịp rút kiếm ứng phó thì đã bị Jack cho đo sàn bằng một cú thúc cùi chỏ vào cằm. Nó còn kịp dùng cán kiếm đập vào trán thêm một tên nữa trước khi năm gã còn lại củng cố đội hình rút vũ khí. Đang say đòn, Jack lao thẳng vào huých tung một tên bay về phía Riku rồi dùng kiếm tấn công một tên khác.
Trong lúc Jack quấy rối đội hình địch thì Akiko cũng làm bộ cúi đầu trước khi tung cú đá hậu vào tên lính đứng phía sau khiến tên này văng hẳn ra xa cả một đoạn. Thế rồi bằng một động tác uyển chuyển như mèo, Akiko đứng dậy lao tới giúp Jack, nhưng chưa kịp tới nơi thì bị hai đấu sĩ sumo ban nãy ngăn lại. Bọn họ phóng tới từ hai phía với mục tiêu kẹp cô ở giữa. Có điều Akiko đã kịp thời nhảy vọt lên khiến hai gã khổng lồ đập mặt vào nhau. Âm thanh va chạm rất mạnh vang lên trước khi họ bất tỉnh ngã lăn ra sàn.
Jack chiến đấu quyết liệt, nhưng với chỉ duy nhất thanh katana trong tay, phải chống lại bốn võ sĩ rõ ràng là một việc quá sức. Lúc gạt một đường kiếm cắt ngang ngực, nó nghe có tiếng gió phía sau. Không kịp phản ứng, Jack đã chờ cảm giác lưỡi gươm lạnh lẽo xuyên qua da thịt. Nhưng lưỡi kiếm lại đi sượt qua người nó rơi xuống đất trước khi kẻ tấn công la lên đau đớn rồi ngục ngã tại chỗ.
Akiko đã hạ gục kẻ địch bằng một cú song phi vào hông. Nhặt thanh kiếm nằm trên đất, Akiko và Jack phối hợp đối phó với ba gã võ sĩ còn lại. Cô tung một chiêu Thu Diệp Thức tước vũ khí một tên trước khi hạ gục tên khác bằng một cú đá móc vào cằm.
“Kế hoạch là gì?” Cô hỏi trong lúc Jack xử lí tên võ sĩ cuối cùng.
“Kế hoạch?” Jack vừa nói vừa vô hiệu hóa đối thủ. “Làm gì có”
“Thế thì phải ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.”
Hai đứa bèn chạy về phía cánh cửa dẫn ra ngoài. Jack xoay người đánh những tên lính đuổi theo.
Lãnh chúa Kano, thay vì lo lắng hay kinh ngạc thì lại chỉ quan sát với vẻ hào hứng của một người đang xem thi đấu thể thao. Thái độ tự tin của ông ta khiến Jack thấy chột dạ, nhưng nó không có thời gian để suy nghĩ nhiều, bởi lẽ đám võ sĩ đã ùa tới từ khắp các hướng.
Jack và Akiko chiến đấu mở đường máu, họ càng lúc càng đến gần cánh cửa hơn. Dù bị đánh rất rát, nhưng nếu cố gắng có lẽ vẫn chịu được.
Tự do đã ở ngay trước mắt.
Thế rồi lãnh chúa Kano bất ngờ vỗ mạnh tay. Sảnh đường chuyển từ ồn ào sang im lặng, quân sĩ lùi hết về phía sau. Jack và Akiko thở dốc, hoàn toàn bất ngờ với diễn biến này.
“Xin phép được đính chính. Ngươi đã không làm ta thất vọng,” vị lãnh chúa phát biểu. “Mà ngược lại còn khiến ta nhớ đến truyền thuyết về chú cóc anh hùng. Một mình dũng cảm dám chống lại cả đoàn quân.”
Thế rồi ông nhìn quanh đám thuộc hạ nằm lổm ngổm khắp võ đường. “Rõ ràng bọn chúng có rất nhiều điều phải học hỏi từ ngươi,” ông ta thừa nhận. “Nhưng rất tiếc, đã đến lúc màn tháo chạy nho nhỏ này kết thúc.”
Lãnh chúa liền gõ quạt vào một chiếc chuông đồng tạo ra âm thanh ngân dài. Cửa võ đường mở tung, quân sĩ đổ vào đông như kiến. Chỉ trong vài giây, Jack và Akiko đã bị bao vây bởi một rừng giáo mác.
Lãnh chúa Kano tiếc rẻ nhìn Akiko. “Đừng trách sao ta không cảnh báo trước.”