
“Cậu định giết Tatsumaki ư?” Yori hỏi khi thấy Miyuki cho phi tiêu vào ống.
Nữ sát thủ cẩn thận nhắm rồi thổi. Chiếc phi tiêu lao vun vút đến mục tiêu.
“Ối!” Một tên Phong Quỷ buông thùng châu báu đang cầm trên tay xoa xoa cổ. “Đám muỗi chết tiệt!”
“Không, mà là đánh lạc hướng,” Miyuki nhoẻn miệng cười. Chiếc thùng vừa rồi rơi xuống đã làm hàng đống vàng bạc rơi ra ngoài.
“Đồ vô dụng!” Nữ vương hải tặc rít lên rồi nhanh chóng cúi xuống thu nhặt bảo vật.
Trong lúc Tatsumaki và thuộc hạ mải mê làm việc, Jack lẻn đến chỗ Saru. Cô khỉ này vừa nhìn thấy nó liền lập tức chí chóe liên hồi khiến nó phải đặt ngón tay lên môi ra hiệu giữ im lặng. Thế rồi bằng động tác nhanh nhẹn dứt khoát nhất, Jack một tay xoa đầu, một tay tháo chìa khóa ra khỏi cổ Saru.
Đám Phong Quỷ vẫn đang tất bật nhặt tiền, trong khi Tatsumaki đã đứng dậy, liên tục xỉ vả tên đã làm rơi thùng vàng ban nãy. Lấy xong chìa khóa, Jack chuyển chú ý sang tấm da bọc dầu quen thuộc. Bản hải đồ được cất trong cái rương Saru đang ngồi lên. Cho tay vào, một cảm giác lành lạnh quen thuộc khiến Jack cảm thấy tự tin trông thấy. Nó vội vàng cất kỉ vật của cha vào túi hành lí. Xuyên suốt khoảng thời gian này, Saru vẫn im lặng vừa ăn quả vừa quan sát.
Jack đã định lui đi thì lại nhìn thấy vật gì đó lấp lánh ngay bên dưới Saru. Thì ra viên ngọc trai đen cùng phần cặp tóc bằng vàng méo mó cũng được cất ở đây. Đương nhiên nó sẽ không bỏ lỡ cơ hội lấy lại món quà cuối cùng Akiko tặng. Nhưng vừa cầm đến thì Saru la lên ầm ĩ giật phắt lại.
Tatsumaki cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của nó. “Jack!” Nữ vương hải tặc thật sự bất ngờ. “Cậu đã đổi ý rồi ư?” Nhưng ngay khi nhìn thấy Saru và cái rương thì lập tức bà hiểu rõ. “Muốn giữ chìa khóa cũng được, nhưng nếu biết điều thì mau để bản hải đồ trở lại chỗ cũ.”
Jack lắc đầu, “Đây là lúc thân ai nấy lo, Tatsumaki. Nên nhớ, bà là hải tặc... còn tôi là võ sĩ!”
Nói đoạn nó cắm đầu chạy ra cửa. Tatsumaki vung cổ tay về phía Jack. Chiếc quạt sắt xé gió bay đi trong không khí.
“Cẩn thận!” Miyuki tri hô.
May mắn thay, đúng vào giây cuối cùng thì Jack kịp tránh sang bên, bỏ lại chiếc tessen cắm sâu vào khung cửa.
“Bắt lấy Jack!” Tatsumaki giận dữ hét lên. “Tên ngoại quốc đó đã đánh cắp tương lai của chúng ta!”
Bốn tên Phong Quỷ vội vàng đuổi theo. Nhưng nó và các bạn đều nhanh hơn những người thuộc đội chèo lực lưỡng.
“Lối này!” Jack hướng dẫn nhóm bạn chạy ra cổng, cũng như thầm hi vọng hệ thống thang kéo vẫn còn hoạt động.
Và ở đó nó gặp đúng Độc Nhãn Long.
“Mau giao ra đây,” Độc Nhãn Long chìa tay xin đểu bản hải đồ như thể đã chờ đợi sẵn từ lâu.
Ngược lại, Jack hoàn toàn bị bất ngờ trước sự hiện diện của kẻ cừu thù vừa hồi sinh. Nó đứng sững lại không biết nên chạy tiếp hay quay lại.
“Hắn vẫn còn sống ư?” Saburo thở dốc.
Yori thì chỉ biết khiếp đảm trợn trừng mắt, thanh quyền trượng trên tay cậu run lên bần bật.
Đằng sau, tiếng chân đám hải tặc ngày một lớn.
Bọn chúng đã hoàn toàn bị bao vây.
“Bản hải đồ,” Độc Nhãn Long tiếp tục đòi. “Đừng bắt tao phải hỏi lại.”
Miệng nói vậy nhưng tên sát thủ lại vung kiếm chém tới. Nhanh như chớp, Jack rút kiếm đỡ đòn, vừa kịp lúc thanh Hắc Vân chỉ còn cách cổ Saburo một đoạn khiến anh chàng không khỏi nuốt nước bọt vì sợ.
“Đừng bao giờ dùng một trò đến lần thứ hai,”
Jack nói rồi tung ra một cú đá cực mạnh vào ngực Độc Nhãn Long.
Tên ninja chao đảo lùi ra sau.
“Ta sẽ không bao giờ để ngươi làm hại đến bạn bè của mình nữa,” Jack vừa thề vừa phóng thanh kanata tới đầu Độc Nhãn Long.
Nhưng hắn đã kịp hồi phục để gạt đòn này rồi ném thứ gì đó từ tay ra.
“Cẩn thận!” Yori cảnh báo.
Đám bột metsubishi nhắm thẳng vào mặt Jack. Nó nhanh chóng quay sang vô hiệu hóa tiểu xảo này.
“Ngươi cần phải làm tốt hơn thế nữa cơ,” Jack khiêu khích.
“Chúng đây rồi!” Một tên Phong Quỷ chạy tới tri hô.
Miyuki rút đoản đao quay lại sẵn sàng ứng phó. “Jack, không có thời gian giải quyết ân oán đâu. Tụi mình cần phải đi, NGAY BÂY GIỜ!”
Nhưng muốn đi thì phải vượt qua được Độc Nhãn Long.
“Các cậu đi trước đi,” Jack ném chìa khóa cho Yori. “Tớ sẽ giữ chân hắn.”
Khi con rồng trở tại, nỗi đau sẽ nung nấu tòng can đảm...
Nhớ lại lời của Bà Phong, Jack nghĩ về cha, về Yamato và những gì đã mất trong tay tên sát thủ tàn ác, nó lập tức cảm thấy ngọn lửa đang hâm nóng từng mạch máu.
“Ta đã hết sợ ngươi từ lâu rồi!” Jack tuyên bố trước khi lao vào tấn công.
“Và đó sẽ là sai lầm lớn nhất của mày,” Độc Nhãn Long phản pháo.
Thanh Hắc Vân trong tay hắn điên cuồng chém tới suýt chút nữa đã chặt Jack làm hai mảnh, nhưng nó vẫn kịp nhảy sang bên tránh đòn, lộn hai vòng đáp xuống thanh lan can cạnh đó.
“Chính ngươi mới là kẻ phải sợ. Vì ngoài kiếm đạo, giờ đây ta còn biết nhẫn thuật nữa!”
Nó cho tay vào trong túi lấy chiếc shuriken phóng về phía Độc Nhãn Long. Chiếc phi tiêu lao đi trong không khí. Độc Nhăn Long vội vàng né tránh, nhưng do cự li quá gần nên vẫn bị thương ở cánh tay, hắn gào lên đau đớn. Trước khi kẻ địch kịp hồi phục, Jack đã nhảy khỏi lan can rút nốt đoản kiếm wakizashi, bắt đầu thi triển tuyệt kĩ Nhị Thiên. Cặp kiếm trong tay liên tục ra đòn ép tên sát thủ càng lúc càng lùi về sau, mở đường cho nhóm bạn trốn thoát.
“Lần này ta nhất định sẽ giết chết ngươi,” Jack tuyên bố.
Tên ninja vừa chống đỡ vừa cười nhạt, “Độc Nhãn Long sẽ không bao giờ chết!”
Bên dưới, chiếc Cá Voi Sát Thủ vẫn điên cuồng phá hoại khiến làng Hải Tặc chẳng khác gì địa ngục trần gian. Quả pháo to như đá tảng được bắn ra từ khẩu Ngọa Hổ hoàn toàn xóa xổ một cửa hàng, và làm rung chuyển dữ dội những căn nhà xung quanh. Khắp nơi người chết như ngả rạ, tiếng la khóc vang dậy cả góc trời.
“Nhanh lên Jack ơi!” Miyuki nói như khóc sau khi chạy ra cửa cùng Yori và Saburo. “Lan can sắp sập rồi.”
Nhưng đã quá trễ. Vì quá tập trung vào trận chiến sinh tử, cả Jack lẫn Độc Nhãn Long đều chẳng chú ý gì đến tình hình xung quanh. Hai người tiếp tục giằng co cho đến khi va đập mạnh vào thành lan can khiến Jack đánh rơi cặp kiếm xuống mái nhà bên dưới. Cả khu vực rung lắc dữ dội, hoàn toàn có thể đổ sập bất kì lúc nào.
Không có vũ khí trong tay, lại ở trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Jack vội vàng trèo về phía nhóm bạn. Độc Nhãn Long vẫn kiên trì đeo bám, rồi nhảy lên lưng kéo nó xuống như một con nhện. Tuy cũng không còn thanh Hắc Vân, nhưng khả năng đánh tay không của hắn cũng lợi hại chẳng kém. Nhận một cú đấm vào dạ dày, Jack không khỏi thở dốc khi cơn đau lan tỏa ra toàn thân. Dù vậy nó vẫn trả đũa bằng một cú giật cùi chỏ vào ngực khiến Độc Nhãn Long phải nhảy xuống, theo sau là cú xoay người đấm móc vào cằm làm tên này ngã lăn ra lan can. Jack tiếp tục nhảy lên người kẻ địch nhắm thẳng vào huyệt đạo giữa xương sườn của tên ninja ấn mạnh ngón tay xuống. Độc Nhãn Long gào lên đau đớn.
“Không chỉ mình ngươi biết điểm mạch đâu,” Jack hả hê.
Một lần nữa ban công lại rung lắc, báo hiệu trạng thái vô cùng tồi tệ của nó. Nhưng với việc đã dồn được Độc Nhãn Long vào thế chân tường, Jack biết đây có lẽ là cơ hội duy nhất của mình.
“Yamato còn sống sót hay không?” Nó chất vấn.
“Yamato... là ai?” Độc Nhãn Long thều thào.
“Võ sĩ đã cùng rơi xuống với ngươi từ lâu đài Osaka.”
Bất chấp đau đớn, Độc Nhãn Long vẫn nhoẻn miệng cười giễu, “À, ra là nó.”
“Ngươi thừa biết cậu ấy là con trai của thầy Masamoto mà!” Jack gầm lên giận dữ trước màn kịch của tên sát thủ. Nó đè hắn xuống lan can. “Nói nhanh, Yamato còn sống hay đã chết?”