
“Thầy Masamoto!” Jack há hốc miệng, điếng người trước sự xuất hiện quá đỗi bất ngờ của người cha đỡ đầu.
Mấy đứa còn lại cũng sửng sốt không kém. Chẳng ai trong số chúng có thể tưởng tượng ra cảnh sẽ được gặp lại vị thầy đáng kính của mình lần nữa.
Kazuki vẫn đứng yên, nhưng thanh katana trong tay hắn rõ ràng đang run lên bần bật. “Ông bị trục xuất rồi! Ông chẳng còn quyền hành gì ở đây nữa. Còn ta là ōmetsuke [16] của Shogun. Tránh ra.”
“Hạ kiếm xuống, Kazuki,” thầy Masamoto ra lệnh, ông hất ngược tấm áo choàng đi ngựa, để lộ ra cặp chuôi kiếm daishō quấn lụa màu đen.
Kazuki lập tức căng lên như dây đàn. Jack nhận thấy kẻ thù của mình đang triệu tập đến chút sức mạnh cuối cùng - có lẽ là cả lòng can đảm nữa - để lên kế hoạch tấn công. Thầy Masamoto vẫn không nhúc nhích, cánh tay phải của ông để thõng bên hông. Khuôn mặt ông không biến sắc trước tình huống có thể nguy hiểm tới tính mạng. Ông chỉ đơn thuần nhìn Kazuki như thể thách thức học trò cũ của mình dám xuống tay.
Dù luôn cao ngạo về khả năng kiếm thuật, lại bị ngọn lửa hận thù bao trùm, Kazuki vẫn nhận ra kết cục của hắn trong trận chiến với người đã sáng lập nên tuyệt kĩ Nhị Thiên. Không còn cách nào khác, Kazuki thả kiếm khỏi tay, tiếng thép rơi xuống nền cảng vang vọng.
Thầy Masamoto bước lên một bước. “Thừa lệnh Quan Nhiếp chính Takatomi, ta tuyên bố tước bỏ mọi danh hiệu và quyền lợi samurai của ngươi, Oda Kazuki.”
Thầy Masamoto thu gọn cặp kiếm của Kazuki, đồng thời giật miếng gia huy mặt trời trên kimono của hắn rồi ném vào đám lửa.
“Bắt giữ kẻ phản bội này,” Masamoto ra lệnh cho quan bugyo.
Nhận thức rõ danh tiếng của vị kiếm sư, vị quan lập tức yêu cầu bốn samurai áp giải Kazuki.
Danh tiếng của nhà Kazuki đã bị hủy hoại công khai trước đám đông, hắn cúi đầu nhục nhã khi bị áp giải và sẽ phải trải qua quãng thời gian còn lại trong ngục tối. Trong bộ dạng rũ rĩ, hắn còn chẳng buồn liếc nhìn về phía Jack lấy một lần. Jack nhận ra tinh thần của kẻ thù đã hoàn toàn bị đánh gục. Kazuki sẽ không bao giờ có thể quay trở lại để đe dọa nó hay Akiko lần nữa.
Jack thoải mái sải bước trên đường phố Nagasaki. Nó chẳng còn gì để phải sợ hãi khi đã có cha đỡ đầu kế bên. Đã ba ngày trôi qua kể từ biến cố cả bọn suýt bị thiêu sống. Nagasaki đã chuyển mình sang tâm thế của một lễ hội nhộn nhịp. Những người dân bản địa đang chuẩn bị cho lễ hội Bon diễn ra hàng năm - một nghi thức truyền thống của những người theo Đạo Phật nhằm tưởng nhớ đến linh hồn của tổ tiên và những người đã khuất. Yori đã giải thích cho Jack hiểu rằng người Nhật tin vào chuyện linh hồn của một người vẫn sẽ tồn tại ngay cả sau khi đã chết, linh hồn ấy có thể chuyển hóa vào núi non hoặc những chỗ linh thiêng khác trong thế giới của người sống. Để tưởng nhớ những người đã khuất, năm nào Nagasaki cũng tổ chức lễ hội và trang hoàng đường phố bằng dây thừng và những cây nến. Những con phố hẹp thì treo đầy lồng đèn giấy đủ sắc màu. Người dân đổ xô ra đường để viếng thăm đền chùa và tảo mộ nơi lưng chừng đồi để mời tổ tiên về đoàn tụ với họ. Khắp nơi mọi người vui vẻ nói cười, uống rượu sake và thưởng thức những món ăn đặc trưng của lễ hội. Pháo hoa thắp sáng bầu trời đêm, còn khu vực bến cảng thì nhộn nhịp những màn múa ca, nhạc kịch.
“Ta nghe nói con đã học thêm được một ngón nghề dùng kiếm mới,” thầy Masamoto lên tiếng trong lúc đi qua đám đông đang ăn mừng lễ hội, “có tên gọi là Nghịch chuyển?”
Nghe chất giọng của ông, Jack không biết câu hỏi đó thể hiện sự tán thành hay phản đối việc nó thay đổi tuyệt chiêu Nhị Thiên. Cúi thấp đầu, nó đưa bàn tay đã mất một đốt ra.
“Đây chính là lí do khiến con phải thay đổi kĩ thuật của chiêu thức,” Jack giải thích.
Thầy Masamoto mỉm cười, nụ cười hiếm hoi khi nửa bên trái khuôn mặt của ông không hề thay đổi.
“Con phải dạy ta cách cầm đó nhé,” ông đáp lại.
Jack sửng sốt há hốc mồm trước câu nói của ông. Một đứa như nó làm sao có thể dạy bậc thầy kiếm thuật vĩ đại như ông về cách chiến đấu.
Nhận thấy vẻ sửng sốt trên mặt Jack, thầy Masamoto tiếp tục. “Không ai cả đời chỉ làm thầy, Jack à. Nếu một tuyệt kĩ không có sự đổi mới thì sẽ càng lúc càng lụi tàn, rồi biến mất. Chắc con cũng biết, cốt lõi của Nhị Thiên là tinh thần chiến thắng mọi đối thủ. Mà để đạt được điều đó, người sử dụng phải liên tục cải tiến kĩ thuật, thích nghi với từng hoàn cảnh và vượt qua mọi thử thách.” Ông liếc nhìn vết thương ở tay Jack. “Giống như con đã làm vậy. Thầy Kyuzo nhờ ta gửi đến con lời xin lỗi vì sai lầm của ông ấy khiến con bị mất một đốt ngón tay.”
Jack trầm ngâm nhìn ngón tay út của mình. “Có hơi muộn cho một lời xin lỗi,” nó đáp.
“Đúng là hơi muộn đối với nhiều lời xin lỗi khác nữa,” thầy Masamoto thở dài thườn thượt. “Quá khứ đã qua rồi, chúng ta phải rút kinh nghiệm từ những bài học trong đó. Vả lại, thầy Kyuzo sẽ chẳng bao giờ còn mắc phải bất cứ lỗi lầm nào nữa đâu. Bởi ông ấy đã thực hiện nghi thức mổ bụng seppuku rồi.”
Jack sững người quay về phía cha nuôi. Nó biết rõ hai người là bạn hữu, điểm sâu trong mắt thầy Masamoto là nỗi u buồn. “Tại sao lại thế?”
“Vì quá xấu hổ trước những việc mình đã làm.”
Đột nhiên trong lòng Jack ngập tràn tội lỗi. Nó chính là nguyên nhân khiến thầy Kyuzo mổ bụng tự sát. Mặc dù hành động này nhằm tạ tội và bảo vệ danh dự võ sĩ của người thực hiện, nhưng ý nghĩ ấy vẫn không làm Jack thấy bớt day dứt hơn.
“Con xin lỗi...”
“Sao con lại phải xin lỗi?” Thầy Masamoto nói giọng chắc nịch. “Ông ấy tự nguyện làm thế. Đó là một con đường đúng đắn.”
Jack cúi đầu tưởng nhớ người thầy đã khuất. “Vậy con chính thức chấp nhận lời xin lỗi của thầy ấy từ tận đáy lòng và sẽ luôn ghi nhớ lòng dũng cảm của thầy trong Trận chiến Thành Osaka.”
Thầy Masamoto gật đầu tán thành. “Ta rất tự hào về con, Jack ạ. Lúc còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, ta đã truyền lại tất cả những gì cần thiết để con sống sót được trên mảnh đất này. Nhưng con đã chứng minh bản thân mình không chỉ vận dụng tốt kĩ năng đó mà còn giúp đỡ cả những người khác. Tinh thần võ sĩ đạo đã tuôn chảy trong dòng máu của con, một samurai thực thụ.”