Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61
QUÁ GIANG

❊ ❊ ❊

logo

“Cứ yên tâm, Jack,” Thuyền trưởng Spilbergen khẳng định, và nâng li rượu vang đỏ lên môi, “đã lên tàu Hosiander là an toàn rồi. Không kẻ nào được xâm phạm con tàu của người Hà Lan.”

Nghe vậy, Jack thở phào nhẹ nhõm truyền đạt tin tốt cho nhóm bạn. Cả bọn ngồi quanh chiếc bàn gỗ sồi lớn trong phòng thuyền trưởng. Trước khi dự bữa ăn tối với thủy thủ đoàn, thuyền trưởng nhất định bắt chúng phải để cho y sĩ trên tàu sơ cứu vết thương. Sau khi được băng bó vết thương và thay bộ kimono bê bết máu, khuôn mặt Akiko đã bớt tái nhợt và phần nào được hồi sức. Jack cũng khá hơn nhiều, phần da thịt bị cắt sâu của nó đã được khử trùng và băng gạc. Yori thì được ngâm đôi bàn chàn phồng rộp trong nước muối loãng, còn Saburo chỉ cần có thức ăn là đủ lấy lại tinh thần. Benkei tranh thủ thời gian lúc bọn nó chữa trị để dụ dỗ nàng mèo trên tàu, kết quả là giờ cô nàng đang nằm kêu rừ rừ mãn nguyện trên đùi anh chàng.

Nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ trên tàu, nhuộm cả chiếc bàn thành một màu vàng óng. Bữa tối thịnh soạn bao gồm bánh mì khô, bánh bao và súp khiến Jack thèm chảy nước miếng. Nó tự hỏi những đứa bạn của mình còn ngạc nhiên đến mức nào trước món thịt hầm bốc khói và nghe những cuộc hội thoại bằng tiếng Anh diễn ra xung quanh.

Nó nhấp nhổm trên chiếc ghế. Sau bao năm quen ngồi xếp bằng trên những tấm nệm trải dưới sàn. Jack có cảm giác khá lạ lùng khi lại ngồi trên những chiếc ghế gỗ cứng.

“Trước đây ta từng gặp cha cậu.” Thuyền trưởng Spilbergen thổ lộ. “John Fletcher được xem là một trong những hoa tiêu cừ khôi có khả năng rong buồm khắp năm châu bốn bể.”

Một xúc cảm tự hào ùa lên trong nó khi nghĩ về cha.

“Vậy nên công ti Đông Ấn của người Hà Lan, nguồn tài trợ cho những chuyến thông thương với các nước ở miền Viễn Đông của cha cậu và tôi, đã rất ngạc nhiên khi con tàu ấy không quay về. Vài năm sau, chúng tôi chỉ có thể lí giải rằng cả con tàu đã biến mất.”

“Tàu Alexandria đã gặp bão lớn,” Jack giải thích. “Nhưng cha cháu vẫn đưa thuyền cập bờ an toàn.”

“Vậy thì cha cậu và thủy thủ đoàn đâu?”

Toàn thân Jack run lên trước kí ức về cái đêm đen tối ấy. “Chết hết rồi. Do bọn wako cả. Cha cháu cũng không tránh khỏi bọn chúng.”

Thuyền trưởng Spilbergen buồn bã gật đầu. “Ta rất tiếc khi nghe tin này. Trông cháu có dáng vẻ của một chiến binh dày dạn trận mạc. Làm sao mà cháu sống sót được đến tận bây giờ thế ?”

Jack nhìn về phía Akiko, Yori, Saburo và Benkei. Trong đầu nó hiện lên hình ảnh của Yamato và Miyuki nữa. “Tất cả là nhờ những người bạn ấy.”

Suốt bữa tối, Jack tóm tắt hành trình của nó từ khi đặt chân tới Nhật Bản: được bậc thầy kiếm thuật Masamoto cứu sống và nhận nuôi; thời gian nó tập luyện để trở thành một võ sĩ ở Kyoto; kẻ tử thù của nó, ninja Độc Nhãn Long; may mắn sống sót sau trận chiến Thành Osaka. Trong lúc Jack ngồi kể, Saburo ngấu nghiến món thịt hầm rồi chén sạch sẽ phần bánh bao. Akiko và Yori có vẻ không hào hứng với bữa ăn kiểu phương Tây gồm toàn món nhiều chất béo và dinh dưỡng này cho lắm. Nhưng cũng như Benkei, cả ba vẫn cố gắng ăn nhiều nhất có thể vì cơn đói và để tỏ ra tôn trọng chủ nhà, sau đó lặng lẽ thảy phần còn lại cho Saburo. Thuyền trưởng Spilbergen thường xuyên hỏi han để Jack có thể dịch lại cho nhóm bạn nghe cùng. Kĩ năng phiên dịch và giao tiếp trôi chảy cả hai thứ tiếng của nó khiến ông cùng thủy thủ đoàn không ngớt ngạc nhiên.

“Cháu sở hữu những kĩ năng cực kì đáng giá, Jack à,” vị thuyền phó thứ nhất nhướn mày lên tiếng. “Có cháu đi cùng thì tha hồ mà mặc cả buôn bán. Chứ người Nhật họ sắc sảo lắm.”

Sau đó Jack tiếp tục câu chuyện của mình. Nó giải thích lí do vì sao Tướng Quân lại ra lệnh bài xích tất cả người ngoại quốc và người theo đạo Ki-tô giáo. Rồi Jack nhắc lại những thử thách mà nó phải đối mặt trên con đường đầy rẫy nguy hiểm từ Toba về Nagasaki. Trong suốt thời gian kể, thuyền trưởng Spilbergen và các thuyền phó liên tục nhìn nhau lo lắng.

“Bọn ta nghe nhiều về chuyện bọn họ bị hành hình như thế nào, nhưng không biết phải tin vào đâu,” thuyền trưởng nói. “Người dân ở Nagasaki vẫn tỏ thái độ bình thường như mọi khi. Mà cũng có thể chỉ là do động cơ thương mại.”

“Mà thật ra chúng ta đâu có nhồi nhét tôn giáo vào đầu những người dân ở đây như bọn truyền đạo dòng Tên,” Vị thuyền phó thứ nhất nhăn mặt vẻ không ưa. “Có bị trục xuất thì cũng là do lỗi của bọn chúng cả. Mới đầu tuần này, quan địa phương ở đây đã truất quyền thông thương với người Bồ Đào Nha rồi. Bởi vậy mới không còn tàu Bồ Đào Nha nào neo đậu ở đây.”

“Cháu phải cực kì may mắn mới đến kịp Nagasaki như thế này, Jack à,” thuyền trưởng tiếp lời. “Chúng ta sắp ra khơi sau vài ngày nữa, ngay khi gió lên. Sau đó phải mất cả năm mới có tàu Hà Lan khác đến.”

Jack nhận thấy đây chính là thời điểm để đưa ra lời đề nghị. “Cháu có một thỉnh cầu. Cháu muốn được quá giang về Anh Quốc.”

Thuyền trưởng Spilbergen cân nhắc. “Vậy ta cũng có một câu hỏi cho cháu. Cháu có đủ năng lực để làm một thủy thủ tàu không?”

Jack tự tin gật đầu. “Cha đã dạy cháu những kĩ năng của một hoa tiêu. Nó đã ăn sâu vào linh hồn cháu.”

“Vậy dám hỏi cháu có được truyền lại hết những tri thức của ông ấy không?” Vị thuyền trưởng nghiêng người về phía trước, tò mò chụm các đầu ngón tay vào nhau. “Nghe đồn ông ấy sở hữu một cuốn hải đồ chứa đựng thông tin cực kì chuẩn xác.”

Jack ngập ngừng. Túi hành lí chứa cuộn hải đồ của nó chỉ nằm ngay bên ngoài cửa phòng. Nhưng liệu nó có thể tin tường người đàn ông này?

“Mà thôi,” thuyền trưởng lên tiếng rồi ông ngả người dựa lưng vào ghế. “Dù tin đồn là thật hay giả thì giờ ta cũng đã có cháu đi cùng rồi. Nhưng có lẽ cháu sẽ thành chàng trai được tìm kiếm nhiều nhất nếu vẫn còn sở hữu cuốn hải đồ đó. Công ti Đông Ấn của Hà Lan sẽ rất cần những hoa tiêu tài ba như cháu.”

“Vậy là chú sẽ cho cháu quá giang ạ?” Jack ướm lời.

“Chắc chắn rồi!” Thuyền trưởng Spilbergen nói giọng chắc nịch, và ông nở nụ cười tươi, mở rộng vòng tay chào đón nó. “Chỉ cần cháu tài năng bằng phân nửa người hoa tiêu là cha cháu thôi là con tàu này quá an toàn rồi.”

Jack sửng sốt không nói nổi nên lời. Bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu thử thách nó đã phải trải qua trong suốt bốn năm trời ròng rã, cả những mất mát hi sinh của nó và những người bạn dường như kết tinh lại trong thời khắc này. Một cảm xúc mãnh liệt ùa tới khiến nó không biết nên cười hay nên khóc vì vui sướng.

“Thuyền trưởng đã nói gì vậy?” Akiko hỏi Jack bằng tiếng Nhật, cô thấy lo lắng trước vẻ mặt sửng sốt của nó.

“Tớ... sắp được về nhà,” cuối cùng nó cũng đáp lại.

Khoảnh khắc ấy, không ai trong số chúng thốt lên được lời nào. Yori đập tay vui mừng lên tiếng. “Tạ ơn các vị thánh thần!”

“Phải khen tụi mình nữa chứ,” Benkei toét miệng cười đến tận mang tai, sau đó cả bọn hào hứng ăn mừng tin tốt lành.

Sau bữa tối, vị quản đốc dẫn Jack và nhóm bạn về phòng của chúng để nghỉ ngơi. Akiko được một vị thuyền phó nhường cho phòng riêng. Jack và những người còn lại chia nhau những chiếc giường bằng võng ở boong dưới. Thủy thủ đoàn đã cột dây lên cây xà để treo thêm vài chiếc võng. Benkei hứng khỏi nhảy phắt lên một chiếc và ngay lập tức ngã lộn nhào sang phía bên kia khiến mọi người đều cười vang.

“Dù gì tôi vẫn muốn nằm đất hơn!” Benkei chống chế trong lúc xoa xoa cái lưng rồi lôi túi hành lí lại làm gối. Con mèo cuộn tròn bên cạnh anh chàng, liên tục phát ra tiếng rừ rừ mãn nguyện. “Đấy, thế này thoải mái hơn nhiều.”

Bằng động tác thuần thục, Jack lăn mình vào trong chiếc võng. Saburo và Yori thì vẫn đang loay hoay kiếm đường lên. Một lúc sau thì hai chàng trai cùng bỏ cuộc để nhập hội với Benkei. Kiệt sức sau bao ngày đường phải chạy trốn và chiến đấu, cả nhóm nhanh chóng thiếp ngủ.

Vòng tay sau gáy, Jack ngả người nằm xuống, trong lòng vẫn chưa thể tin rằng mình lại may mắn đến vậy. Chiếc võng đu đưa theo từng đợt sóng dập dờn nhanh chóng ru nó vào giấc ngủ. Ý nghĩ cuối cùng của nó trước khi thiếp đi là hình ảnh của Jess, em gái nó, và hành trình trở về quê hương.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang