
“Lên đường thôi!” Jack vừa nói vừa quay lại lấy túi hành lí cất sau bụi cây.
Gác lại mâu thuẫn, Benkei cũng nhặt túi đồ dự trữ lên đi theo Jack về hướng Ozu. Thế nhưng chúng chưa đi được hai mươi bước đã bị một nhóm người từ trong rừng nhảy ra chặn lại. Jack và Benkei vội vàng quay đầu thì phát hiện mình đã bị bao vây.
“Nó chính là thằng võ sĩ đã tấn công tụi em!” Tên cướp gầy gò tố cáo, trán hắn vẫn còn nguyên dấu vết do hòn đá để lại.
Cả băng cướp có vũ trang áp sát Jack và Benkei.
“Đấy, đã bảo cứ đi với Junjun mà không nghe,” Benkei sợ hết hồn khi thấy loạt vũ khí của kẻ địch: dao găm có, gậy sắt có, kiếm có, xích có, cả đinh ba cũng có.
Jack rút cả trường kiếm katana và đoản kiếm wakizashi ra thủ thế. Lần này thì không thể không đổ máu được nữa rồi.
“Tớ sẽ mở đường máu,” nó thì thầm với Benkei, “sau đó chạy thật nhanh.”
Benkei khẽ gật đầu. Nhưng Jack chưa kịp hành động thì một cái lưới đã chụp xuống từ trên cao, trói gọn cả hai đứa. Quân cướp nhanh chóng áp sát để Jack không có cơ hội chặt lưới.
“Tên võ sĩ này... là người ngoại quốc!” Tên cướp gầy gò thốt lên sau khi chiếc mũ của Jack bị giật xuống.
Băng cướp ùa tới trầm trồ trước con mồi đặc biệt vừa bắt được. Chúng chỉ chịu dạt ra nhường đường cho một gã đàn ông hung tợn đầu cạo trọc có vết sẹo dài chạy trên má phải, mình mặc trang phục chắp vá. Tay hắn cầm rìu chiến thấm đẫm máu. Trông thái độ sợ sệt của đám thuộc hạ, dễ nhận ra đây chính là thủ lĩnh của bọn chúng.
“Nghe nói mày đã phá hoại cuộc vui của đàn em tao hả, thằng ngoại quốc?” Hắn nạt nộ.
“Trông chúng đâu có vẻ gì là đang vui,” Jack đáp trong lúc lén đưa tay vào túi hành lí tìm chiếc phi tiêu shuriken.
Gã thủ lĩnh giẫm chân lên tay nó. “Đừng hòng giở trò trước mặt tao.”
Hắn tiếp tục di mạnh mũi giầy khiến Jack nhăn mặt vì đau đớn.
“Mày cũng nổi tiếng đấy,” tên thủ lĩnh tuyên bố. “Đám samurai lùng sục ngày đêm không thấy. Vậy mà cuối cùng lại tự lọt vào tay tao....”
Bỗng có tiếng tranh cãi, “Trả lại đây!”
Tên thủ lĩnh giận dữ quay lại thì thấy hai đứa đàn em đang tranh giành cặp song kiếm của Jack.
“Tao thấy trước!” Bọn chúng không hề có ý định nhường nhịn nhau.
Thậm chí một trận ẩu đã nho nhỏ đã bắt đầu diễn ra.
“Đủ rồi!” Tên thủ lĩnh giận dữ đập rìu xuống đất khiến suýt chút nữa đầu hai tên thuộc hạ kia đã không còn toàn vẹn. “Cặp kiếm là của tao!”
Hắn giật phắt chiến lợi phẩm vừa thu được ra khỏi tay đàn em. Quan sát ánh thép, mắt hắn sáng hẳn lên khi thấy cái tên khắc trên đó.
“Kiếm của Shizu!” Tên cướp kinh ngạc. “Nghe đồn tuyệt tác của ông ấy đều vào loại chém sắt như chém bùn, một nhát đâm có thể xuyên thủng qua ba người!”
“Xạo rồi!” Một tên cướp có cái miệng củ ấu và vòng bụng ngấn mỡ lên tiếng. “Làm gì mà thủng nổi!”
“Nếu đủ độ bén thì cũng có thể lắm chứ.” Tên khác với cái miệng móm bình phẩm.
“Nhưng kiểu gì chẳng bị mắc vào xương!” Màn tranh luận giữa đám thảo khấu cứ thế nổ ra gay gắt.
“Im lặng!” Tên thủ lĩnh thét lớn, mặt hắn tím tái đi vì giận dữ trước sự vô tổ chức của đám thuộc hạ. “Muốn biết thì thử là được. Tameshigiri [13] !”
Câu này vừa nói ra liền nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt. Ngay sau đó, Jack và Benkei bị lôi ra khỏi lưới, nằm sấp đè lên nhau trên đất, tay chân trói chặt bằng dây thừng. Bọn chúng xếp Jack nằm sát đất, Benkei đè lên trên.
Cả hai đứa đều không thể ngờ tới chuyện sắp xảy ra với mình.
“Nếu biết hôm nay bị đem ra thử kiếm thì tớ đã nuốt đầy một bụng đá xanh rồi.” Benkei cố gắng dùng khiếu hài hước đẩy lùi nỗi sợ hãi.
Jack thử mở trói. Ban nãy nó đã chủ động gồng mình trước khi bọn cướp hành động, qua đó khiến thế buộc của bọn chúng thiếu chắc chắn. Dẫu vậy thì muốn thoát cũng cần có thời gian, và sau mỗi lần vặn tay, da của Jack lại bị cứa vào dây thừng rất đau đớn.
“Vẫn thiếu một đứa nữa,” tên cướp miệng móm lên tiếng.
“Cũng phải,” tên thủ lĩnh đồng tình. “Con nhỏ nhảy múa đâu?”
Nghe lệnh, hai tên cướp lôi Junjun từ trong rừng ra trói lên trên Benkei, bất chấp cô liên tục la hét.
“Không!” Benkei kinh hãi khi nhận ra người mình và Jack vừa cứu đã bị bắt trở lại. “Làm ơn hãy nương tay. Cô ta có tội tình gì với các người đâu.”
“Được thì tao cũng thả,” tên đầu lĩnh làm bộ thông cảm. “Nhưng lời đồn đề cập đến những ba người cơ.”
“Thế thì đặt cô ấy xuống dưới cùng đi,” Jack đề nghị, phần vì muốn cô còn cơ may sống sót, phần để lợi dụng lúc thay đổi vị trí mà hành động.
“Quả là một quý ông dũng cảm.” Tên thủ lĩnh gật gù. “Rất ra dáng samurai.”
Thế nhưng hắn không thực hiện yêu cầu mà chỉ vung kiếm lên thử. Lưỡi kiếm xé gió bay trong không khí tạo thành âm thanh sắc bén đến đáng sợ. Junjun sợ đến quên cả khóc, cô liên tục đảo mắt theo nhịp chém của tên thủ lĩnh, tay vẫn siết chặt bông hoa Benkei tặng.
“Nhưng còn phần thưởng?” Tên cướp bụng mỡ thắc mắc. “Không cần giữ thằng ngoại quốc lại à?”
Tên thủ lĩnh lắc đầu cười nham hiểm, “Giấy truy nã đã ghi rất rõ, sống hay chết đều chấp nhận. Hơn nữa, đem nộp hai mảnh có khi còn được thưởng gấp đôi ấy chứ!”
Đám cướp cười sặc sụa. Còn Jack lại chẳng thấy vui chút nào. Nếu nó không kịp mở dây trói thì sớm muộn cũng bị mổ như mổ lợn.
Tên cướp đứng ra phía trước cầm kiếm ngắm. “Nên thử bằng ngực, bụng, hay hông nhỉ?”
“Bụng đi!” Tên cướp miệng móm đề nghị. “Ít xương hơn, chỉ vướng mỗi xương sống thôi.”
Gật đầu đồng tình, tên thủ lĩnh chỉnh thanh katana ngay rốn Junjun rồi giơ cao quá đầu. “Hãy cầu nguyện rằng lời đồn đó chỉ là truyền thuyết đi, ngoại quốc.”
Đúng lúc ấy Jack rút được tay phải ra ngoài, nhưng quá muộn. Thanh kiếm Shizu đã bắt đầu đâm xuống.