
Ôm Akiko trong tay, Jack cảm giác như thời gian ngừng lại. Hết thảy mọi nỗi lo hay đau đớn đều tan biến, cứ như thể vòng tròn enso trong nó đã được hoàn thiện vậy. Nó cũng nói câu thề - mà hai đứa đã trao nhau trước trận Tenno-ji, rằng tình cảm giữa chúng là không thể bị phá vỡ.
“Mãi mãi bên nhau,” Jack thì thầm.
Nhưng tại sao Akiko lại tới Kyushu? Lẽ ra cô bé phải ở Toba chăm sóc mẹ mới đúng chứ?
Nhớ lại lần chia tay buồn da diết ở dãy Iga một năm về trước. Với Jack, sự xuất hiện của Akiko thật giống một giấc mơ.
Khoảng khắc ấy, hai đứa chỉ đưa mắt nhìn nhau, tuy lặng im nhưng hơn gấp trăm lần lời nói.
Và cảm xúc của cả hai chỉ bị cắt ngang bởi một tiếng hắng giọng lịch sự.
“Không phải tôi muốn cắt ngang hai người,” Benkei nói giọng gấp gáp. “Nhưng bọn cướp quay lại rồi!”
Akiko rời khỏi Jack, cô có chút ngại ngùng vì đã nhận ra mình vừa thể hiện tình cảm có phần hơi nồng nhiệt trước mặt người khác.
“Và một tên lính canh đang đuổi tới phía sau nữa,” cô cảnh báo rồi bình tĩnh trả trường kiếm katana cho Jack.
Mối nguy hiểm đến từ hai phía lập tức khiến mọi người sốt sắng. Jack nhặt thanh wakizashi từ xác tên tướng cướp, còn Benkei lo thu gom hành lí. Riêng Junjun thì vẫn đứng im tại chỗ với khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Cô dán chặt đôi mắt nâu to tròn của mình vào mặt Jack, “V... võ sĩ ngoại quốc,” Junjun ấp úng. “M... mắt xanh... tóc vàng.”
Jack sờ tay lên đầu thì phát hiện chiếc mũ rơm đã biến mất tự bao giờ. Nó cảm thấy hối hận vì đã từ chối lời mời đến xem kabuki hơn bao giờ hết.
“Đâu, ngoại quốc ở đâu?” Benkei làm bộ ngạc nhiên. “Làm gì có ngoại quốc nào?” Trước khi nhặt mũ đội vào đầu Jack.
Ban đầu Junjun đứng sững ra không biết phải làm sao, nhưng ngay sau đó liền hiểu ra ý của anh chàng ảo thuật gia.
“Đúng rồi,” cô thật thà đáp. “Chẳng có ngoại quốc nào ở đây cả.”
Một tiếng la hét giận dữ vang lên báo hiệu bọn cướp đã đến gần.
“Đi thôi,” Akiko lên ngựa hối thúc.
Junjun xung phong dẫn đường đến Ozu, và cả bọn cùng kéo về hướng đó. E sợ tài thiện xạ của Akiko nên bọn cướp không dám đuổi sát. Sau khi có thêm hai tên cướp bị trúng mũi tên ngã lăn ra đất thì bọn chúng quyết định bỏ cuộc quay sang thu nhặt vũ khí và tài sản của đồng bọn đã chết.
“Đúng là một bọn chẳng biết đến danh dự!” Akiko ghê tởm ra mặt.
Jack thì lại thấy mừng khi bớt được một nỗi lo. Nhưng đương nhiên cũng không thể vì vậy mà chậm trễ.
“Tên lính đó ở đâu?” Nó chạy theo ngựa Akiko hỏi.
“Ở ngôi làng hướng Aso đi ra.” Cô bé đáp.
“Chúng vẫn đang tìm tớ à?”
“Cả nước Nhật ai cũng muốn tìm cậu.”
“Vậy thì tớ rất mừng cậu là người đầu tiên thành công.” Jack cười tươi.
“Và cực kì đúng lúc,” Benkei thêm vào. “Muộn hơn một giây nữa chắc tụi này thành xâu thịt xiên rồi!”
Rừng cây thưa thớt dần nhường chỗ cho những thửa ruộng và dòng chảy êm đềm của sông Shira. Xa hơn một chút, Ozu hiện lên là một ngôi làng tấp nập. Người qua kẻ lại, hối hả trên chiếc cầu trung tâm.
“Hôm nay là ngày chợ phiên,” Junjun vừa giải thích vừa chỉ vào khu vực tụ tập đông đúc dân làng bên kia sông.
“Tụi mình nên tránh vào làng nếu có thể,” Jack vừa nói vừa dáo dác tìm hướng khác.
“Làm vậy sẽ rất khả nghi,” Akiko nói. “Tụi mình cũng không có nhiều thời gian đi đường vòng. Nếu cậu cứ cúi đầu đi bên cạnh, mọi người sẽ nghĩ chúng ta là một cặp chủ tớ võ sĩ và chẳng mấy để ý đâu.”
Tin tưởng nhận định của Akiko, Jack quyết định đi sát theo ngựa của bạn. Benkei đi phía sau cùng Junjun, hai tay chống bằng cây gậy cô nàng vừa nhặt cho để tránh làm ảnh hưởng đến vết thương. Lúc này, những hàng quán đông đúc, chật kín khách tham quan cũng như nông dân từ những làng lân cận. Đông tới mức chẳng mấy ai để ý tới nhóm của Jack.
Băng qua cầu vào chợ, cả bọn nghe thấy có tiếng đàn shamisen [14] và nhịp gỗ vang ra từ một chiếc lều trang trí hai màu trắng đỏ. Junjun vén màn lên và thấy rõ một sân khấu bằng gỗ có hai người phụ nữ đang nhảy múa - những động tác vũ điệu hoa mĩ của họ khiến nó liên tưởng tới một cặp chim đang trong mùa tìm bạn đời.
“Junjun! Em đây rồi!”
Âm nhạc ngừng lại, một người phụ nữ xinh đẹp trong trang phục kimono tím và xanh bước tới. Vũ công này nổi bật với khuôn mặt đánh phấn trắng gần như không tì vết, môi tô son đỏ, mắt kẻ viền, chân này vẽ kiểu. Nhìn cô, Jack không khỏi liên tưởng tới những con búp bê sứ xinh xắn nhưng mỏng manh.
Thế nhưng người phụ nữ ấy lại đang rất giận dữ. “Sao bây giờ em mới về?” Cô chất vấn. “Có biết muộn giờ tập bao lâu rồi không?”
“Xin lỗi chị, Okuni” Junjun bẽn lẽn. “Em bị sơn tặc tấn công. May nhờ có các võ sĩ đây cứu thoát.”
Bằng phong cách lịch thiệp trang nhã đã qua rèn giũa, Okuni cúi đầu tạ ơn Jack và Akiko. Cô mỉm cười với Benkei, và tỏ ra rất hứng thú với bộ trang phục sặc sỡ của anh chàng.
“Thật mừng khi mảnh đất này vẫn còn những võ sĩ chân chính như các vị,” Okuni nói. “Junjun là một trong những ngôi sao quan trọng của gánh hát, thiếu con bé thật tôi cũng không biết phải làm sao. Nếu được xin các vị bớt chút thời gian ở lại xem vở diễn.”
“Xin lỗi, nhưng chúng tôi phải đến Kumamoto ngay,” Akiko đáp.
“Các vị sẽ không phải hối tiếc đâu,” Okuni nhấn mạnh, chất giọng cô hiện rõ sự tự hào. “Chúng tôi đã trình diễn hầu khắp các lễ hội, thậm chí là trước mặt lãnh chúa và quý tộc hoàng gia.”
“Đành hẹn khi khác. Việc này thật sự là rất gấp.”
“Nhưng trời đã tối rồi,” Okuni chỉ mặt trời đang dần khuất dạng nói. “Có đi cũng không kịp, chi bằng ở lại đây nghỉ ngơi lấy sức?”
Tiếng vó ngựa vọng lại từ đằng xa khiến mọi người đều quay lại. Dẫn đầu nhóm này là một tay võ sĩ cưỡi ngựa đang chạy đến từ phía bên kia sông. Jack cố gắng chống lại bản năng muốn chạy trốn. Nó phải tỏ ra thật bình tĩnh để tránh bị nghi ngờ. Akiko thúc ngựa đi tiếp như thể không có việc gì xảy ra, nhưng kì thực có lẽ cô bé cũng đang lo lắng.
Junjun vội thì thầm vài câu vào tai Okuni khiến cô tròn mắt kinh ngạc.
“Và cậu ta đã cứu em?” Okuni vừa hỏi vừa cẩn thận đánh giá Jack một lượt.
Junjun gật đầu dứt khoát.
“Thế thì chúng ta đã mắc nợ ân tình.”
Okuni lại cúi mình thi lễ với Jack và những người còn lại.
“Đùng lo, chúng tôi sẽ đánh lạc hướng bọn lính.”
Okuni vỗ tay ra hiệu tập trung. Một nhóm nghệ sĩ trẻ vận trang phục sặc sỡ, mặt thoa phấn trắng xuất hiện.
“Có khách hàng tiềm năng,” cô hất đầu về phía đám lính canh. “Các em phải giữ họ lại cho bằng được đấy.”
Các cô gái cười khúc khích phe phẩy quạt thực hiện yêu cầu của chủ gánh hát.
“Junjun, em thay quần áo diễn tập mau,” Okuni nghiêm khắc.
Junjun cúi đầu từ biệt trước khi lướt nhìn Benkei lần cuối rồi kéo màn lui vào trong.
“Hoa đào nở rồi tàn, người cứ đến lại đi,” Benkei than thở.
“Cậu là nhà thơ à?” Okuni hỏi với thái độ mẹ vợ kén con rể.
“Không, ảo thuật gia.”
Hài lòng với câu trả lời, Okuni tiếp tục. “Nếu có dịp rất mong được xem em biểu diễn.”
“Rất sẵn sàng...”
“Nhanh đi thôi!” Jack hối thúc.
Benkei cười trừ rồi theo Jack và Akiko lẩn vào giữa quảng trường. Đám lính canh đi đến giữa cầu thì dừng lại. Chúng gặp các cô gái trẻ trung và xinh đẹp thì lập tức mê mẩn như thủy thủ lạc lối vì mĩ nhân ngư...
Với việc lính tuần tra tạm thời bị đánh lạc hướng, Jack, Akiko và Benkei thuận lợi rời khu chợ ra ngoài làng đi về hướng Kumamoto.