
Nhìn thấy cảnh tượng đang diễn ra, lãnh chúa Matsukura không hề hoảng sợ hay nao núng. Mà biểu cảm trên khuôn mặt ông ta cho thấy sự tột cùng giận dữ, như thể đang trách móc tại sao ngọn núi dám cản trở mình vậy. Thế nhưng đám võ sĩ xung quanh thì khác, cả đám tản ra chạy lên dốc bên kia, bỏ lại cả dân làng lẫn chủ tướng.
Hai tên lính ban nãy kéo tóc người phụ nữ cũng quay đầu chuồn cùng đồng bọn. Nhưng tên đang giữ chặt bé gái lại vẫn muốn tiếp tục công việc của mình.
Jack vội vàng lao tới ngăn cản hành động của hắn, nhưng trong thâm tâm nó biết mình sẽ không thể thành công, bởi lẽ khoảng cách là quá xa.
Nó nhận thấy có ánh kim loại xẹt qua vai, rất nhanh, chiếc shuriken cắm phập vào cổ tên võ sĩ.
Miyuki!
Trúng đòn hiểm, hắn chỉ kịp ú ớ thả bé gái tìm cách tháo phi tiêu. Máu tuôn ra xối xả, hắn loạng choạng rơi luôn xuống dưới dung nham.
Jack vội chạy tới ôm cháu ông Takumi thoát khỏi khu vực nguy hiểm. Cô bé sững sờ nhìn nó bằng cặp mắt to tròn.
“Biết ngay mà!” Nhóc tì tinh nghịch sờ mái tóc vàng của Jack.
“Biết gì cơ?”
“Chúa Jesus sẽ tới cứu mọi người.”
“Anh không phải Chúa Jesus,” Jack vội đính chính. “Mà là Jack, đến từ Anh Quốc.”
Nhưng bé gái chỉ mỉm cười.
Con gái ông Takumi cũng lồm cồm bò tới trong bộ dạng rất đáng thương.
Jack vội đỡ cô ta dậy. “Lối này!” Nó nói trong lúc tảng đá lớn vẫn đang đổ dốc về phía họ.
Nhân lúc hỗn loạn, Akiko đã kịp thời giải thoát cho dân làng. Cô tập trung họ lại và hướng dẫn, “Tất cả theo tôi!”
Dân làng răm rắp nghe theo. Miyuki đi bọc hậu để đề phòng bất trắc.
Jack đuổi theo phía sau, một tay ôm đứa bé, một tay kéo bà mẹ. Cơn sạt lở đã lên đến đỉnh điểm, chỉ vài giây nữa thôi rất có thể sẽ ập tới chôn vùi tất cả.
Từ trong làn khói bất ngờ hiện ra một cặp sừng hươu như thể quỷ Satan xuất hiện chắn ngang đường tháo lui.
“Hôm nay đầu mày sẽ ở lại đây, ngoại quốc!” Lãnh chúa Matsukura giơ thanh kiếm hai đầu hung hiểm chém tới.
Trong tình trạng hai tay đều vướng bận, Jack không thể rút kiếm. Nó cúi xuống vừa kịp tránh đòn, nhìn lên thì đã chẳng thấy ông ta đâu nữa. Người phụ nữ và đứa bé la lên thất thanh khi chứng kiến cảnh một hòn đá lớn rơi xuống, đè bẹp dí vị lãnh chúa và thanh gươm của ông ta bên dưới.
Xem ra ông mới là người phải ở lại đây, Jack thầm nghĩ trong lúc tiếp tục cắm đầu chạy trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Đá tảng lao dọc lao ngang, đá nhỏ bay như đạn xẹt, chỉ cần một sơ hở thôi cũng đủ để mất mạng.
Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua, họ tới kịp dốc bên kia, và được mọi người chung tay kéo lên vị trí an toàn. Jack nằm vật ra thở dốc với bé gái vẫn ôm chặt trong tay.
“Maiko! Rimika!” Ông Takumi khóc lóc ôm con, rồi chìa tay đón cháu gái. Jack thả Rimika trở về với vòng tay ông ngoại.
“Con vừa được cứu... bởi Chúa Jesus!” Nhóc tì vẫn không thể rời mắt khỏi mái tóc của Jack.
“Tạ ơn Chúa!” Ông Takumi xúc động không thể diễn đạt bằng lời. “Tạ ơn Chúa!”
“Ơ, thế còn tụi này thì sao?” Saburo cùng Benkei và Yori bước tới.
Jack ngồi dậy, bên dưới màn sạt lở đã kết thúc, nhưng khói và bụi vẫn bốc lên ồ ạt như cây nấm độc.
“Kế hoạch của cậu rất tuyệt vời!” Benkei vỗ vai Saburo nói.
“Quá tuyệt vời...” Jack vừa đứng dậy vừa ho hắng.
Saburo chìa tay đỡ nó dậy mỉm cười kiểu ái ngại. “Vụ lở có hơi lớn hơn so với dự định.”
“Đồ dở hơi! Suýt nữa thì chết hết cả đám rồi!” Miyuki chạy tới đấm vào tay Saburo.
“Ui da!” Anh chàng la lớn.
“Cứ tưởng né tránh là nghề của ninja?” Akiko móc mỉa.
“Thế bộ cô không hoảng à?” Miyuki phản pháo.
Ban đầu Akiko định phản ứng, nhưng sau đó chỉ gật đầu thừa nhận với Miyuki, “Thật ra là cũng có!”
Akiko liền đấm vào tay bên kia của Saburo.
“Ôi!” Saburo rên rỉ xoa cả hai tay. “Người hùng mà lại bị đối xử thế này à?”
“Ừ!” Akiko và Miyuki đồng thanh.
“Cuối cùng hai người cũng tìm được điểm chung nhỉ?” Yori cố nhịn cười.
Jack nhìn về phía dân làng. Dường như vẫn chưa thể tin được là mình đã thoát chết, họ cứ quỳ gối cúi đầu trước mặt Jack và nhóm bạn.
“Tạ ơn Chúa đã phái các thiên thần xuống cứu chúng con khỏi bàn tay quỷ dữ,” một người làm dấu thánh giá nói.
“Amen,” những người còn lại đồng thanh.
Thế rồi họ lại cúi đầu, vừa để thể hiện lòng kính ngưỡng với Chúa, vừa để thể hiện lòng biết ơn đối với các samurai trẻ tuổi. Đúng lúc này thì mặt đất bất ngờ rung chuyển dữ dội.