
Ba ngày ba đêm dài dằng dặc... không hề thấy tin tức hay bóng dáng Akiko.
Jack hầu như không thể ngủ vì lo lắng. Liệu lãnh chúa Kano có tự tay bẻ cổ Akiko như ông ta từng hăm dọa?
Hay vẫn giữ lại để tra tấn, hành hạ vì màn náo động hôm vừa rồi?
Khác với Jack, Akiko chẳng có mấy giá trị đối với ông ta. Mà cho dù may mắn nhất thì có lẽ cô bé cũng đang bị nhốt trong một căn ngục hôi thối ẩm thấp như thế này, ngày đêm ngồi co ro lo lắng cho số phận của nó. Jack nhìn ra ô cửa sổ nhỏ lắp chấn song, tự hỏi không biết giờ này Akiko có đang cùng ngắm trăng như nó không. Suốt ba ngày nay Jack khấp khởi nuôi hi vọng, nhưng càng lúc nó lại càng thêm tuyệt vọng.
Lãnh chúa Kano là người tàn nhẫn, cai trị bằng bàn tay sắt...
Rơi vào tay người này, có khi chết nhanh đi được lại tốt. Jack chuyển tư thế ngồi trên sàn đất và lập tức rên rỉ vì các vết xương rạn cùng bầm tím khắp người. Lính gác kiểm tra nó hai lần mỗi ngày: khi mang thức ăn - chủ yếu là cơm nguội - một bình nước bẩn, và sau là một trận đòn đau. Tuy không phải dạng đòn có thể khiến Jack bị sứt mẻ khi ra mắt Tướng Quân, nhưng cũng đủ để chuỗi ngày ở trong ngục của nó thê thảm hết mức có thể.
Một con chuột rình mò trong bóng tối khiến Jack phải dùng chân xua đi. Jack rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh một ngày nào đó phải thức dậy với phần tay hay chân bị gặm nát bởi sinh vật đói khát ấy. Nó thật sự không muốn phải mất thêm một ngón tay nào nữa.
Ngay đêm đầu tiên, Jack đã tỉ mẩn quan sát xung quanh tìm đường thoát. Nhưng nằm sâu bên trong khu trung tâm, căn ngục giam nó chính là nơi được kiểm tra canh gác kĩ lưỡng nhất, và ô cửa sổ bé tí kia chính là mối liên kết duy nhất với thế giới bên ngoài.
Bỗng có tiếng nhạc vọng xuống từ tầng trên. Jack nhận ra được tiếng đàn shamisen, kèm theo tiếng trống tsuzumi, và tiếng nhịp gỗ lách cách. Thỉnh thoảng còn có cả một tràng cười, hay vỗ tay thật lớn, vui tươi hoàn toàn trái ngược với tình trạng bây giờ của nó. Jack đoán có lẽ người của Tướng Quân đã tới, và đang được lãnh chúa Kano tiếp đãi. Với cá tính của mình, nhất định ông ta sẽ tìm mọi cách chứng minh lòng mến khách, cũng như phô trương sự kiện bắt được tên tội phạm bị truy nã gắt gao nhất Nhật Bản.
Jack thật sự tuyệt vọng. Nó đã từng trải qua nhiều tình huống ngàn cân treo sợi tóc, nhưng vẫn sống sót được nhờ sự giúp đỡ của bạn bè. Có điều lần này thì chẳng còn ai bên cạnh - để an ủi động viên hoặc lập bàn kế hoạch như trước nữa. Bởi vì tất cả đều đã chết, sắp chết, hoặc chỉ còn là hoài niệm.
Một dòng nước mắt lăn dài trên má Jack. Ở đây chỉ có một mình, thế nên nó cứ để tất cả tuôn trào - giận hờn, buồn tủi, thất vọng. Jack bắt đầu lẩm nhẩm xin lỗi. Tuy người trực tiếp ra tay là bè lũ sai nha triều đình, nhưng nó cũng có một phần trách nhiệm - vì đã không kiên quyết ngăn cản họ đi cùng.
Nén lại cơn nức nở, Jack nghĩ về Jess. Hình ảnh cô em gái nhỏ ngày ngày chờ tàu cập bến hiện ra rất rõ ràng.
“Xin lỗi em,” nó thì thầm, “anh không về nhà được nữa rồi.”
Nhưng Jess trong đầu nó không chịu nghe mà vẫn cứ vẫy tay mãi.
Dẫu mọi thứ đều đã nghiêng về hướng bỏ cuộc, con tim vẫn không cho phép Jack làm điều đó. Nó cố trấn tĩnh. Vì những người đã khuất, nó phải đương đầu với số phận như một võ sĩ thực thụ. Vì em gái - và danh dự của người cha quá cố - nó phải thật mạnh mẽ.
Lau khô mắt, Jack bắt đầu nghĩ tới Benkei - nghi can số một đã bán đứng nó. Bất chấp sự khẳng định của Akiko thì nó vẫn không muốn tin vào điều đó, nhất là sau tất cả những gì cả hai đã cùng nhau trải qua. Benkei có thể là một người kiếm ăn bằng cách lừa đảo, miệng lưỡi lại liến thoắng, và bản tính thì cực kì bắng nhắng, nhưng nhất định anh chàng sẽ không đời nào chịu đứng vào hàng ngũ của Shogun và thuộc hạ. Nhưng cho dù Benkei thật sự vẫn trung thành thì cũng khó mà giúp được gì cho Jack. Anh chàng là một ảo thuật gia, không phải võ sĩ được đào tạo để chiến đấu. Hơn nữa muốn công phá pháo đài Kumamoto này xem ra còn khó hơn lên trời. Jack thật sự chưa nghĩ ra cách nào để làm được điều đó - cho dù là với góc nhìn của samurai hay ninja.
Tay ôm đầu, Jack vắt óc suy nghĩ cách chạy trốn. Nhưng kết quả vẫn chỉ là như cũ. Bị nhốt chặt trong tù, việc bị áp giải về Edo, và bị thi hành án tử... chỉ còn là vấn đề thời gian.
Cửa nhà ngục mở tung.
Đã quen với thông lệ hằng ngày, Jack chờ một bàn tay túm áo mình xốc dậy - hoặc để đánh, hoặc để chuẩn bị dẫn đi.
Nhưng không thấy tên cai ngục nào xuất hiện cả.
Thay vào đó, một oan hồn lơ lửng bay vòng quanh phòng - môi đỏ như máu, mắt đen tựa màn đêm, mình vận áo bào xanh mờ nhạt dưới ánh trăng.
Jack kinh ngạc nuốt nước bọt. Khuôn mặt này vừa nãy còn xuất hiện trong mơ, mà giờ đây đã lượn lờ ngay trước mắt.
“T... tớ đã cố giúp cậu,” Jack giải thích. “Cứu tất cả các cậu....”
“Cứu tớ?” Oan hồn lặp lại rồi nhoẻn cái môi đỏ mỉm cười. “Jack à, hình như cậu nói ngược rồi đó.”