Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
GÁC CỔNG

❊ ❊ ❊

logo

Xuống đến chân núi vào buổi chiều, Jack hiểu ngay vì sao Yufuin lại là một địa điểm hấp dẫn du khách đến vậy. Ngôi làng nhỏ nằm giữa thung lũng xinh tươi có con sông lấp lánh dẫn vào hồ nước xanh ngắt. Một ngọn núi lửa vĩ đại nằm sừng sững sau lưng cung cấp nguồn nước nóng. Nhằm phục vụ mọi nhu cầu của du khách, hàng loạt nhà nghỉ, đền thờ, suối nước nóng mọc lên như nấm. Thậm chí ngay từ khoảng cách xa như vậy Jack vẫn có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, chuông đổ leng keng.

“Quả là thiên đường hạ giới, nhỉ?” Benkei bình phẩm.

Jack hoàn toàn đồng tình, thậm chí còn nảy sinh ý định ngừng bỏ chạy. Nó muốn làm theo điều mà con tim mách bảo, trở về Toba tìm Akiko. Từ khi quyết định ra đi đến giờ, đời nó chẳng khác gì con thuyền trôi dạt giữa đại dương. Nhưng dù khát khao đến thế nào, Jack vẫn không thể rũ bỏ trách nhiệm bảo bọc đứa em thơ ở Anh Quốc. Hơn nữa có muốn cũng không được. Người của Shogun đã phong tỏa khắp mọi lối về.

Tránh đi đường chính, Jack và Benkei tiếp cận Yufuin từ hướng đông, dùng cây cối xung quanh làm vỏ bọc. Dưới ánh nắng chiều muộn, những thửa mộng xung quanh óng ả một màu vàng, mặt nước bên dưới tĩnh lặng như lòng hồ, bởi lẽ các nông dân đã nghỉ làm trở về nhà từ lâu. Hai đứa cứ thế di chuyển chậm chạp tới khu vực dãy nhà nông cụ. Một ông lão nông dân bất ngờ xuất hiện khiến Jack và Benkei phải lập tức chui vào ẩn nấp trong bó rơm.

“Không thể vào làng như thế này được,” Jack chỉ vào mái tóc vàng của mình.

“Cũng phải,” Benkei đáp rồi cẩn thận quan sát một lượt. “Có lẽ nên chụp một cái túi lên đầu cậu. Ít nhất thì cũng dễ coi hơn!”

Jack cau mày, hoàn toàn không thể hiểu được anh bạn đồng hành của mình đang đùa hay nói thật.

Benkei bật cười trước biểu hiện của nó. “Đùa chút thôi mà! Đây, đội vào đi.”

Anh chàng chuyền cho Jack một chiếc mũ rơm bị người ta vứt gần đó. Chiếc mũ này đã cũ đến mức tơi tả, nhưng chí ít cũng hoàn thành được nhiệm vụ che kín mặt và tóc.

“Hôi như mùi phân ấy,” Jack nhăn mặt.

“Ráng chịu đi!” Benkei vừa bịt mũi vừa nói. “Ít nhất là chẳng ai dám lại gần cậu đâu.”

Chờ người nông dân trở vào trong, hai đứa liền nhảy ra lẻn vào làng, cố tình chọn ngõ ngách, cửa hậu, băng qua vài khu vườn, suối nước nóng, và cả một nhà bếp ồn ào. Mùi cơm chín xộc vào mũi Jack khiến nó bắt đầu chảy nước miếng, bụng thì co thắt lại. Giờ nó mới nhận ra kế hoạch kiếm tiền của Benkei quan trọng đến mức nào.

Cố nén cơn đói, Jack bám theo Benkei đi vào một con hẻm nhỏ. Bỗng đâu đó có tiếng lạch cạch của gỗ, rồi âm thanh xúc xắc lăn trên bàn, kéo theo một tràng rên rỉ tiếc nuối. Qua khe hở, Jack nhìn thấy khoảng mười người đàn ông ngồi vắt chéo chân quanh bàn thành vòng tròn. Họ lần lượt dùng thẻ bài bằng gỗ chọn các cửa “đại” hay “tiểu”.

“Xem chừng Yufuin không chỉ là thiên đường nghỉ dưỡng,” Benkei nhíu mày thì thầm. “Càng tốt cho tụi mình.”

Hai đứa tiếp tục di chuyển trong con hẻm cho tới khi thông ra một quảng trường nhỏ ở khu trung tâm. Không khí nơi này vô cùng tấp nập với người qua kẻ lại, từ phụ nữ xúng xính trong bộ kimono, cho đến võ sĩ hông đeo kiếm, và cả các lái thương ăn mặc chỉn chu.

Vẫn đứng nấp trong bóng tối, Benkei quay sang nói với Jack.

“Chỗ này ngon đấy. Giờ nhiệm vụ của cậu là làm gác cổng,” anh chàng giải thích. “Nếu thấy quân lính tới gần thì huýt sáo hai cái, như thế này.” Benkei liền đưa tay lên miệng tạo thành âm thanh tựa như chim cúc cu. “Hiểu rồi chứ?”

Jack gật đầu.

“Vậy thì chúc tôi may mắn đi!” Benkei vừa nói vừa vuốt mái tóc bù xù của mình. “Dù thực ra cũng không cần thiết lắm,” anh chàng tếu táo nháy mắt.

Benkei hùng dũng bước ra như thể diễn viên chuẩn bị lên sân khấu. Bộ kimono rực rỡ của anh chàng lập tức gây chú ý. Benkei chọn băng ghế ở góc đường ngồi xuống, một đám dăm bảy người liền tụ tập xung quanh.

Jack ẩn mình trong con hẻm, nhìn ra bao quát cả chỗ Benkei lẫn cửa chính quảng trường.

“Đặt một ăn hai!” Benkei mời gọi các con bạc.

Một người lái buôn tự tin đặt cược. Ngay lập tức, Benkei mở vỏ sò có hạt dẻ khiến người kia chửi thề tức tối. Thêm hai nạn nhân nữa thất bại khiến đám đông có vẻ vãn dần. Nhưng sau đó lại tụ tập đông hơn khi một bà cụ thắng được khoản tiền nhỏ.

Jack cũng phải công nhận rằng Benkei rất giỏi. Anh ta có các mánh lới khiến cho người khác nghĩ rằng mình có thể thắng. Nhưng, như nó đã trải nghiệm sáng nay, chuyện đó là hoàn toàn không thể - trừ phi Benkei cố tình buông.

Cờ bạc là bác thằng bần, câu này cấm có sai.

Lúc đám đông đạt tới đỉnh điểm cả về số lượng lẫn chất lượng đặt cược thì Jack nhận thấy có hai người đàn ông vận trang phục doshin [5] - lực lượng cảnh vệ vừa được thành lập dưới lệnh Shogun bước tới.

Jack vội vã huýt sáo hai lần đánh động cho Benkei nghe ngóng.

Thế rồi bất thình lình nó cảm thấy một cánh tay đặt lên vai. Một cơn đau nhức mãnh liệt lập tức lan ra khắp cơ thể. Kẻ tấn công còn đá vào khuỷu chân Jack khiến nó khuỵu hẳn xuống. Không thể dùng sức bứt ra nên Jack quyết định tung đòn sankyo, nắm cổ tay đối phương quật mạnh về phía trước. Chiêu khóa tay mạnh mẽ này hoàn toàn có thể làm địch thủ bị trật khớp, hoặc chí ít thì cũng ngã ra đất. Thế nhưng điều Jack không ngờ tới là đòn thế của mình lại bị người bí ẩn kia hóa giải một cách đơn giản, thậm chí còn khóa ngược lại nó.

“Ngươi dám phản kháng ư!” Kẻ tấn công gắt.

Jack bị đè rạp xuống đất. Đầu nó va phải bìa tường bên cạnh khiến chiếc mũ văng long lóc. Tay nó gần như đã đến giới hạn chịu đựng, việc bị người ta ấn gãy chỉ còn là vấn đề thời gian. Thế nhưng đúng vào giây cuối cùng thì người nọ lại nới lỏng thế khóa.

Vẫn bất động vì đau đớn, nhưng chí ít thì Jack cũng quay được đầu ra phía sau để nhìn mặt kẻ tấn công. Và nó lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »