Mạnh Nguyên Trực vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng Thiết Tâm Nguyên, giọng điệu cảnh giác:” Y không trốn thật đấy chứ?”
Hứa Đông Thăng hiểu Thiết Tâm Nguyên hơn, khẳng định:” Không, y không phải người như thế, từ Đại Tống tới đây hàng ngàn dặm đường có vô số cơ hội cho y trốn, nhưng y vẫn đi tới tận bây giờ, xem chừng có đồ mưu lớn.”
Mạnh Nguyên Trực trầm ngâm, thời gian qua đã nghe Hứa Đông Thăng kể cho biết sự thật rồi, đem so với lời Hạ Tủng thì tên gian thương này còn đáng tin gấp trăm lần, hắn và Thiết Tâm Nguyên đều là quân cờ bị lợi dụng:” Đám người Hạ Tủng có lẽ nhìn nhầm rồi, không nên ép y, nếu nói rõ đầu đuôi, khả năng y tự nguyện tới đây hoàn thành sứ mệnh.”
“ Cho dù ở Đông Kinh đồng ý thì tới đây có ngốc cũng hiểu ra giúp Vu Điền phục quốc là trò hề, đám người kia cũng chẳng đặt tâm tư vào việc này, tiểu tử đó chỉ là quân cờ nhàn mà họ thuận tay ném ra, có thu hoạch thì bọn họ được tiếng biết nhìn người, không thì thôi, chẳng qua chỉ là chết một người.”
“ Ông thấy y có cơ hội không?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu thương hại:” Tiếc cho y, bị người ta dùng vào việc thế này, kể cả sau này làm nên chuyện gì thì cả đời tha hương coi như số mệnh định sẵn.”
“ Nghĩ thoáng chút, lão tử ở trong hoàng cung thấy nhiều rồi, trên đời vốn chẳng có công bằng.”
Thiết Tâm Nguyên trở về dùng một đĩnh vàng đổi bánh trong tay tiểu dã nhân, bị nó từ chối luôn, đã thế còn lo Thiết Tâm Nguyên cướp bánh của mình, nhổ phẹt bãi nước bọt lên bánh, xoa đều, nhìn y thách thức.
Dù nó tiếp xúc với Thiết Tâm Nguyên chưa lâu, nhưng ấn tượng quá sâu về bệnh ưa sạch của y, đã tắm tới bốn lần, tắm tới mức giờ nó sợ tắm, vậy mà mỗi lần muốn ăn cơm còn phải kiểm tra tay có sạch không?
Nó còn phát hiện một điều, Thiết Tâm Nguyên không bao giờ ăn đồ người khác từng ăn.
Còn vàng thì với nó mà nói chỉ là cục sắt đẹp đẽ, những cục đá đẹp hơn nó cũng thấy rồi, có ai ngốc lại đi đổi đá lấy thức ăn không?
Biết tiểu dã nhân chẳng qua chỉ là chưa hiểu giá trị của hoàng kim, Thiết Tâm Nguyên vẫn cố chấp coi đó là chút an ủi:” Thiết Nhất, nếu chúng ta bị bao vây thì đốt rương vàng, ta đổ dầu lên đó rồi. Sau đó chạy được bao xa thì chạy, không chạy được thì nằm sát xuống mặt đất, thật sát, ta không cần các ngươi chiến đấu.”
Đám Thiết Nhất gật đầu lần nữa vì Thiết Tâm Nguyên đã dặn dò tới lần thứ ba rồi.
Thiết Tâm Nguyên nhìn bóng dáng đám mã tặc càng lúc càng đông, chỉ biết học người nơi này cầu khẩn thần Tuyết Sơn bảo hộ.
Đến chập tối, Hứa Đông Thăng tìm được chỗ dễ thủ khó công để cắm trại. Đó là dãy núi sa thạch màu đỏ, gọi là núi thì không chính xác lắm, chỉ là dãy đá dài chưa bị gió ăn mòn hết, dài hơn trăm mét, uốn như hình cánh cung, chính giữa có dải núi đá lớn vắt ngang, ngựa vừa dừng chân là cả đám người như lên cơn điên, bắt đầu xây dựng công sự phòng ngự.
Nói to tát chứ chẳng qua là chất đá lên, bịt hai lối ra vào của hẻm núi đá đỏ này mà thôi.
Hứa Đông Thăng và Hứa Đình ngồi trên chỗ cao giám thị sa đạo trở về, nhổ cỏ khô trong miệng đi, chửi bới:” Mẹ nó, đông quá, phải tới nghìn người.”
Hứa Đình lẩm bẩm:” Giờ là mùa đông A Tát Lan không có ở đây, nếu không bọn chúng đừng hòng dám huênh hoang.”
“ A Tát Lan là ai?” Thiết Tâm Nguyên hỏi:
“ Sư tử vương A Tát Lan, chuyên đi săn lùng cường đạo.”
Không ngờ có một nhân vật như vậy, dù sao nước xa không cứu được lửa gần, Thiết Tâm Nguyên nỗ lực lần nữa:” Nếu bây giờ bỏ vàng lại đột vây thì có mấy thành cơ hội?”
“ Tám thành.” Mạnh Nguyên Trực nói dứt khoát:” Nhưng dù các ngươi đi hết, lão tử cũng ở lại tới cùng, giết thêm kẻ nào hay kẻ nấy.”
Hứa Đông Thăng gật đầu thể hiện quyết tâm tương tự.
Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn chém chết hai tên khốn kiếp này, đúng là đến chết không chịu tỉnh ngộ, trầm ngâm hồi lâu nói:” Ta sẽ giúp các ngươi một lần, nếu không đánh lại được thì lập tức rút lui, nếu các ngươi không chịu chấp nhận, ta sẽ đưa đám Thiết Nhất đi ngay bây giờ, bọn chúng sẽ không vì con mồi nhỏ mà bỏ qua cá lớn đâu.”
“ Rốt cuộc ngươi định làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên nói gọn lỏn:” Thiên phạt! Tới lúc đó sẽ biết.”
Hai người nhìn nhau, kéo nhau sang một bên thảo luận, Mạnh Nguyên Trực kiên quyết nói:” Tên tiểu tử ngậm thìa vàng sinh ra đó, làm sao hiểu gian khổ trên đời, lão tử năm tuổi luyện võ, bất kể mưa gió ba tám năm trời mới ...”
Hứa Đông Thăng không có thời gian nghe hắn hồi tưởng cuộc sống trước, cắt ngang:” Lão Mạnh, nơi này có hai lối vào, chúng ta mỗi người thủ một bên, cơ hội chỉ có một lần, nếu không thể đánh tan bọn chúng ngay đợt đầu, ta nghĩ chúng dù không muốn cũng rút lui ngay, đám sa đạo kia không phải một nhóm, chờ chúng tranh giành mâu thuẫn nội bộ, chúng ta quay lại cướp.”
“ Như thế coi như đúng ý tiểu tử đó, y rất lắm trò ta tin dù không thể đánh tan được đám sa đạo cũng khiến chúng tổn thất lớn, chúng ta đi rồi quay lại, coi như không phải nuốt lời.”
Mạnh Nguyên Trực cực kỳ tán thưởng đầu óc Lão Hứa:” Được, cứ làm như vậy.”
Nói xong dẫn thủ hạ qua mặt trái phòng thủ.
Thiết Tâm Nguyên và tiểu dã nhân ngồi trên tảng đá lớn, nhìn sa đạo từ bốn phương tám hướng hoang mạc tụ lại, nó cũng sợ rồi, bấu chặt lấy vạt áo y, một a a hét lớn, chỉ tay phía xa muốn Thiết Tâm Nguyên chạy trốn cùng mình.
Đưa cho nó một thanh chùy thủ, chỉ khe đá:” Mau trốn vào đó.”
Tiểu dã nhân kéo tay Thiết Tâm Nguyên mấy lần không được, nhảy phóc từ tảng đá lớn xuống, nhanh chóng chui vào khe đá hẹp, mất tích.
Thiết Tâm Nguyên thở dài, cứ nghĩ mình cho nó miếng ăn là cứu mạng nó, không ngờ giờ thành hại nó, cũng nhảy xuống tảng đá, chuẩn bị vũ khí của mình.
Lần này không có chiêu trò gì mà dùng nữa, chỉ có con đường liều mạng thôi.
Đích thân kiểm tra cung nỏ cho mọi người, còn thay dây cung mới, đoản kiếm buộc vào tay, y biết sức lực mình không đủ, đề phòng bị đối phương đánh bay vũ khí.
Đám Thiết Nhất vô cùng bình thản, khép mắt dưỡng thần, sẵn sàng cho đại chiến, mỗi một người cắm ít nhất hai mươi mũi tên bên cạnh, hẳn đó là số lượng tên tối đa bọn họ có thể bắn, vượt quá số đó, tay sẽ run, bắn không chuẩn cũng không đủ sức giết địch.
(*) Mình thích mê đoạn này, vàng, máu, cát, đúng chất viễn tây luôn, hối xưa mình rất mê phim cao bồi.