Mạnh Nguyên Trực không nói nhiệm vụ của mình là gì, Thiết Tâm Nguyên càm giác nhất định có liên quan tới việc của mình, nếu không một tuyệt đỉnh cao thủ tới nơi chim không thèm ỉa này làm gì?
Nhưng y không hề có ý định chiêu lãm Mạnh Nguyên Trực.
Một kẻ từng làm nô tài cho hoàng đế, chắc chắn không muốn làm nô tài cho người khác.
“ Sao ông tới đây?” Không muốn nghe Mạnh Nguyên Trực lải nhải câu chuyện ái tình khiến người ta muốn mửa, Thiết Tâm Nguyên cắt ngang:
“ Ngươi không cần vờ vịt nữa, nhiệm vụ của ta là bảo vệ ngươi không chết trong thời gian ngắn, giúp ngươi kế thừa vị trí của Hoắc Tang.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày.
Mạnh Nguyên Trực kiêu ngạo bổ xung:” Nói trước, ta không nghe lệnh ngươi, ngươi làm việc của ngươi, ta làm việc của ta.”
Thiết Tâm Nguyên tán đồng thái độ này, loại người như Mạnh Nguyên Trực căn bản chẳng làm nên được đại sự, giỏi lắm thành tên cường đạo mà thôi, Hạ Tủng đánh cược trên người mình.
Phải nói rằng Hạ Tủng coi như cũng đã tận lực với người Vu Điền.
“ Ta thành công đại biểu rằng ông cũng thành công?”
“ Đúng thế, nếu ngươi thất bại, Trác Mã sẽ chết, ta cũng sẽ giết người.” Mạnh Nguyên Trực nói vô cùng nghiêm túc:
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, trong đầu đã thoáng qua hơn chục cách giết kẻ này sau khi dùng hết giá trị, y cực kỳ ghét bị uy hiếp:” Ông và Mục Tân không có tính toán gì khác chứ? Hay nói cách khác Hạ Tủng và Mục Tân có hiệp ước gì với nhau?”
“ Có, quyền lực của Hoắc Tang thuộc về Mục Tân, Mục Tân sẽ cổ động mười tám nước Tây Vực níu chân Tây Hạ khi Đại Tống chinh phạt.”
Thiết Tâm Nguyên không quá ngạc nhiên, chinh tây phạt bắc thu phục đất xưa Hán Đường luôn tham vọng nung nấu của đám sĩ đại phu, tuy ước vọng hoang đường nhưng cũng đáng khen: “ Còn ta?”
“ Làm con rối, có điều ngươi khá hơn những con sâu đáng thương trên lịch sử, ngươi không có họa sát thân, còn có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý tột đỉnh. Hạ Tủng nói, ông ta có lỗi với mẹ con ngươi, muốn bồi thường.”
Ra là vậy Hạ Tủng muốn lợi dụng dư nghiệt của Vu Điền làm vốn liếng, sau đó mượn lực Mục Tân, cuối cùng giáp kích Tây Hạ.
Nói thì đơn giản, nhưng thao tác rất khó, thậm chí căn bản không có tính khả thi, Hạ Tủng không biết Vu Điền đã diệt vong, nay chỉ còn lại nữ nhân và trẻ nhỏ, dựa vào những người này làm khởi điểm là nực cười.
Chẳng lẽ bọn họ thực sự cho rằng mình có thể nói theo Ban Siêu khống chế Tây Vực, có thể giống Ban Siêu tùy ý phế lâp vương nơi này.
Ban Siêu năm xưa dựa vào quân đội Đại Hán cường đại, mình dựa vào cái gì? Người Tây Hạ à, chứ dựa vào Đại Tống mà đi uy hiếp người ta thì mất đầu là cái chắc.
Mục đích của Hạ Tủng thì Thiết Tâm Nguyên tin, nhưng cái phần bù đắp cho mẹ con mình thì y không tin lấy nửa chữ, y hối hận năm xưa lúc còn nhỏ đã để lộ mình trước Hạ Tủng.
“ Trác Mã sinh cho ông một nữ nhi, ông biết chứ?” Thiết Tâm Nguyên nghĩ mãi rồi mới nói:
Ánh mắt Mạnh Nguyên Trực trở nên nguy hiểm:” Ngươi không cần uy hiếp ta, ta biết nữ nhi ta hiện trong tay mẫu thân ngươi, Hạ Tủng nói, ngươi chuyên môn tới đòi nữ nhi của ta, nếu Hạ Tủng không cho, ngươi không tới Tây Vực.”
“ Sĩ nhân các ngươi là thứ vô sỉ nhất trên đời, một kẻ dùng Trác Mã làm điều kiện, một kẻ lấy cả đứa bé ra uy hiếp ta.”
“ Mạnh Nguyện Trực ta dám làm dám chịu, có âm mưu quỷ kế gì cứ nhắm hết vào ta, sao lại chia rẽ mẹ con nàng, Trác Mã sống trong Tử Thân quan mà không có nữ nhi, nàng sẽ điên mất.”
Nhìn Mạnh Nguyên Trực vừa đau khổ vừa phẫn nộ, Thiết Tâm Nguyên câm nín, Hạ Tủng khốn kiếp lợi dụng khoảng cách khiến lời nói dối sơ hở lỗ chỗ của bản thân thành chân thực vô cùng.
Trải qua một loạt va vấp, Thiết Tâm Nguyên hiện giờ trở nên điềm tĩnh hơn nhiều, y không tốn hơi sức giải thích, nếu Mạnh Nguyên Trực không phải quá ngu xuẩn, sau khi hiểu tình thế của y sẽ nhận ra thôi:” Đủ rồi đừng gào thét nữa, than thân trách phận cái gì, dù sao chúng ta là giám thị lẫn nhau để hoàn thành công việc, vậy hãy làm cho tốt.”
“ Chuyện hoàn thành rồi ngươi làm hầu gia mà ngươi thèm muốn, ta dẫn Trác Mã và nữ nhi đi làm điền xá ông, hai bên không dính líu tới nhau.” Mạnh Nguyên Trực buông lỏng cơ thịt, nói xong bỏ đi:
Thiết Tâm Nguyên nhún vai, nếu nhìn vào mặt tích cực của vấn đề là y sẽ có thêm một tên vệ sĩ võ lực cực cao.
Sau nửa ngày nghỉ ngơi, đội ngũ lại lên đường, chỉ là không ngờ Mục Tân không dẫn đội ngũ tới Y Ngô Châu mà ngược lại men theo hoang mạc, lần nữa tới rất gần Dương Quan.
Thiết Tâm Nguyên đứng trên lưng lạc đà thậm chí có thể nhìn thấy phong hỏa đài tan hoang xây quanh Dương Quan, cẩn thận nói với Hứa Đông Thăng:” Lão Hứa, chỉ hai chúng ta dẫn theo vài hộ vệ đi là được rồi, đội lạc đà để lại Dương Quan đi, bất kể Mục Tân có ý đồ gì thì chúng ta cũng không ở lại đây đâu.”
Hứa Đông Thăng cực kỳ tán đồng lời này, sai Hứa Kinh ở lại cùng đội lạc đà hai trăm người, hắn dẫn bốn mươi phó dịch võ nghệ cao cường bảo vệ hai người ở giữa.
Lần này làm một vòng tròn lớn lại về Dương Quan, ai nấy đều căng thẳng sợ quân đội Tây Hạ tập kích cho dù Mục Tân thu gom được thêm không ít tàn binh của cuộc chiến ngày đó, làm nhân số đội lạc đà tăng gấp ba, song chẳng là gì so với người Tây Hạ.
Hứa Đông Thăng và Thiết Tâm Nguyên nằm trong giỏ treo hai bên con lạc đà cao lớn, bọn họ phát hiện ra cách di chuyển này nhẹ nhàng hơn ngồi trên lưng lạc đà nhiều.
Thiết Tâm Nguyên bóc quả bình bà cực mềm, cách lạc đà nói:” Giờ còn cách Dương Quan có hai mươi dặm nữa thôi, tự nhiên ta xuyên qua sa mạc rồi ốm một phen thành uổng phí à?”
“ Ha ha ha, nếu không dụ Dã Lợi Đô Lan đi thì chúng ta vùi xác rồi, ta biết ngươi muốn hỏi thứ khác, không cần lòng vòng nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nhổ hạt bình bà đi, cười:” Không ngờ trưởng lão còn quan tâm tới những kẻ tham gia đột kích Sa Châu, ông nghĩ họ chạy thoát được không?”
“ Đó là đám người bị vứt bỏ, chạy sao thoát, đừng nghĩ nơi này đâu đâu cũng là đường, chỉ có vài con ngựa là chạy được. Một nhóm nhỏ đi trong hoang mạc, tốc độ không bằng nhóm lớn, câu này ngươi chắc chưa nghe.”
“ Sói hoang mạc thường kết thành từng đoàn lớn đi săn, đội ngủ không đủ lớn, mười mấy người thì sẽ bị sói ăn sạch, chưa kể xác người khắp nơi còn, mùi máu tanh lan đi theo gió sẽ gọi toàn bộ sói tới.”
“ Xem kìa, có hai con sói đi theo chúng ta mười dặm rồi.”