Chập tối, gió nhỏ hơn.
Thiết Tâm Nguyên bọc kín mặt, nhảy vào đường hầm, đoàn người bò lồm cồm trong hào rời doanh trại, đám Thiết Nhất ở lại, mở từng cánh cửa phòng ra, cuồng phong tiến vào. Chẳng bao lâu nghe thấy tiếng rầm rầm, nóc nhà tốc lên như cái lá, rồi ngay tường đất cũng bị gió thổi đổ sập.
Cái hào không dài, có điều vẫn đủ để đoàn người Thiết Tâm Nguyên tránh được chỗ bằng phẳng, sau khi rời doanh trại, Thiên Sơn sẽ là bình phong chắn gió tốt nhất.
Trước kia Thiết Tâm Nguyên từng gặp gió lốc rồi, nhưng đó là ở bên bờ biển, gió lốc từ ngoài biển đi vào mang theo rất nhiều hơi nước, vô cùng mát mẻ.
Bão cát trong sa mạc không ôn nhu như thế, nó như đám cường đạo hung dữ, hận không thể vét sạch mọi thứ trên người ngươi.
Đội ngũ hơn hai trăm người đa phần là những người bị Mục Tân và Thiết Tâm Nguyên vứt bỏ lại lần trước, đi theo bước chân kiên định của Thiết Nhất.
Chuyến đi lần này còn gian nan hơn cả lần theo Hứa Đông Phong vượt Đại Phong Khẩu.
Đi được bao lâu rồi, chính Thiết Tâm Nguyên cũng không rõ, một ngày, nửa ngày, hay thậm chí mới được một canh giờ thôi? Y đều không biết, trời tối om, hoàn toàn không có cách nào phân biệt ngày đêm nữa, gió lướt qua triền núi, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng còi làm hai tai ù đặc.
Chỉ biết máy móc bước về phía trước, hoặc nói bị kéo về phía trước.
Thường ngày ngẩng đầu lên là nhìn thấy Thiên Sơn ngay trước mặt, bây giờ thực sự đi mới thấy đường xa như thế.
Lớp vài dày bọc đầu ngăn cản được cát nhưng cũng cản trở hô hấp, Thiết Tâm Nguyên há mồm thở như cá bị ném lên bờ. Cảm giác nước toàn thân bị gió thổi hết rồi, sức cùng lực kiệt, y rất muốn ngã xuống đất nghỉ ngơi chốc lát, nhưng sợi dây thừng buộc bên hông cố chấp kéo y tiến lên.
Hông cũng buộc dây thừng nhưng tiểu dã nhân khoan khoái chạy lăng xăng bên cạnh, ngay cả lạc đà đi lệch hàng một chút cũng bị nó đẩy lại cho chỉnh tề, khiến Thiết Tâm Nguyên không hiểu nó lấy đâu ra thể lực sung mãn như thế.
Tầm nhìn chưa tới mười mét, gió thổi ào ào không biết từ hướng nào, cát đá trên mặt đất chạy trên mặt đất như rắn trườn, chỉ cần gặp phải cái hố nhỏ là cuộn mình vào đó, nhưng nhanh chóng bị gió thổi ra, chui vào người người ta.
Ngước đầu lên nhìn bầu trời mù mịt, bất giác nhớ tới mẹ, nhớ tới Triệu Uyển, nhớ tới Xảo Nhi ...
Nghe nói con người trước khi chết, những chuyện trải qua trong đời sẽ biến thành từng bức ảnh hiện lên trước mắt.
Trước mắt Thiết Tâm Nguyên cũng đang xuất hiện từng bức tranh như thế, khi hình dáng mẹ đứng bên cửa nhón chân chờ đợi mỗi lần y đi chơi về muộn, khiến trái tim y đau tới không đập nổi.
Cũng may triệu chứng đó chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn rồi biến mất, vừa hơi chậm lại liền bị dây thừng buộc với lạc đà kéo lên, lần này y kiên cường đứng dậy bước đi.
Lại là một chặng đường dài như không bao giờ kết thúc nữa, cho tới khi đôi tai ù đặc loáng thoáng nghe thấy tiếng tù và mới nhận ra dưới chân mình không phải là cát mềm nữa mà là đá cứng rồi.
Cuối cùng cũng tới nơi, tiếng reo hò của người đi trước được gió mang tới làm người ta thêm phấn chấn.
Khi vào trong một sơn động, việc đầu tiên Thiết Tâm Nguyên làm là tháo cái khăn dày che mặt ra, úp mặt vào vũng nước trong hang, hít chầm chậm vào mũi, sau đó nín thở cho nước chảy vào miệng.
Nhổ từ miệng ra một bãi bùn sền sệt.
Liên tục làm mười lần, Thiết Tâm Nguyên mới cảm thấy hô hấp bình thường lại.
“ Chúng ta mới đi được ba mươi dặm thôi, phải đi xa hơn nữa.” Mạnh Nguyên Trực rửa mặt xong ngẩng đầu lên nói:
Thiết Tâm Nguyên gục gặc đầu, y cảm tưởng mình đi mấy trăm dặm rồi, lúc này Mã Hi Mỗ đi phía sau đội ngũ cũng đã tới nơi, hắn bò cả bốn chân vào hang, sau đó nằm vật xuống, thở hồng hộc như chó chết.
Thiết Tâm Nguyên đưa tay đổ bầu nước xuống, nước trong vắt mát lạnh rưới lên mặt, hắn cực kỳ hưởng thụ nhắp mắt lại.
Lau qua loa cát trên mặt Mã Hi Mỗ ngẩng đầu lên cười:” Hi vọng trưởng lão đi trước kịp thời thoát được phạm vi của cơn bão này.”
Nghe thế mới nhớ ra rốt cuộc thiên thần cho Mục Tân lý do gì, để liên tục vứt bỏ bộ hạ của mình, nhưng vẫn được bọn họ tôn kính? Đây là một bí mật quỷ dị, Thiết Tâm Nguyên không kìm lòng được, hỏi:” Chuyện trưởng lão bỏ chạy là sao, lần nào cũng bỏ các ngươi lại chạy mất mà các ngươi không ý kiến gì à?”
Mã Hi Mỗ cười ngốc nghếch:” Không hề gì, tiên tri và y mã mục không thể rơi vào nguy hiểm, chỉ cần họ còn là chúng ta không bị thiên thần vứt bỏ.”
Nghe hắn trả lời như thế, Thiết Tâm Nguyên liền có ý nghĩ trở thành tiên tri, sống tha hồ thoải mái, có vô số tên ngốc như Mã Hi Mỗ mà lừa nhảy vào hố lửa, người ta cũng chẳng oán hận gì, không sung sướng cũng khó.
Đuổi Mã Hi Mỗ đi rửa mặt, Thiết Tâm Nguyên quay sang Mạnh Nguyên Trực:” Sau này ngươi không cần nói mình ngốc nữa đâu.”
Mạnh Nguyên Trực lau thiết thương với bóng loáng, nhìn Mã Hi Mỗ đang bò ra cửa sơn động, có điều hắn không dám nhận mình thông minh:” Ngươi nghĩ vì sao những người đó làm thế?”
“ Ta đã cực kỳ đề cao năng lực khống chế của tôn giáo với con người, không ngờ vẫn còn đánh giá thấp, thiên thần đã an gia trong lòng họ rồi. Trong mắt người ngoài chúng ta, bọn họ ngu xuẩn, nhưng bản thân họ không cho rằng như vậy, chúng ta cho rằng ăn no mặc ấm, có lão bà hài tử, hai mẫu ruộng một con trâu là đủ, nhưng bọn họ lại theo đuổi thỏa mãn tinh thần, dù mỗi ngày khổ cực như bò dê, chỉ cần được nghe thánh âm là thấy hạnh phúc.”
“ Đại Tống cũng có nhiều người như thế, nói ra chẳng qua chúng ta là tục nhân thôi.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày, chuyện này khó mà nói đúng sai, chỉ là kế hoạch cần điều chỉnh, những người bị tôn giáo thẩm thấu quá sâu này chỉ có thể là trợ lực, không thể thành nhân thủ nòng cốt của mình.
Trừ khi y có thể xông vào lĩnh vực tín ngưỡng có đủ tiếng nói ở đó, Thiết Tâm Nguyên bất giờ sờ sợi xích trên xương quai, không có chuyện y tiếp tục chấp nhận sự xỉ nhục này.
Không ai có thể đeo xiềng xích lên người y lần nữa, dù chỉ là thứ xiềng xích tinh thần, không bao giờ!