Tới nay Thiết Tâm Nguyên vẫn chưa đánh giá được con người thần bí này ngoại trừ ông ta là trí giả có trí thức phong phú, đối xử với bất kỳ ai cũng bao dung hiền từ. Nhưng Thiết Tâm Nguyên không tin sự hiền từ đó, không phải nói ông ta giả tạo, mà có vấn đề, lão già này chắc chắn là nhân vật cực kỳ nguy hiểm nếu không Hứa Đông Thăng trước mặt ông ta đã chẳng như cún con.
Càng tò mò, Mục Tân gọi đám giết người tới đây làm gì, ông ta muốn giết ai?
Một lúc sau Thiết Tâm Nguyên chán cái cảnh như tua đi tua lại, chuyển sự chú ý sang đám chiến mã.
Đám ngựa này có vẻ dễ giao tiếp hơn chủ nhân của chúng nhiều, đưa tới một chậu củ cải rửa sạch là chúng không khách khí với Thiết Tâm Nguyên nữa, thậm chí còn sai vũ cơ lấy mười tám tấm thảm đắp lên lưng chúng.
Y rất thích loại chiến mã Ả Rập có cái đầu nho nhỏ, ngực nở trông rất dũng mãnh này, nhìn chúng rồi cảm giác tất cả đám chiến mã đầu to tai to đều là lừa hết.
Khi cho ngựa ngựa, Thiết Tâm Nguyên lần đầu tiên thấy mắt đám kỵ sĩ chuyển động.
Mười tám ánh mắt vô cảm đồng loạt chiếu vào chỗ yếu hại của y, tựa hồ chỉ cần có hành vi khiến họ không hài lòng là chém chết ngay, khi thấy đắp thảm cho chiến mã, Thiết Tâm Nguyên mới không có cải cảm giác bị mười mấy thanh kiếm chĩa vào cổ nữa.
Vó ngựa đã tổn hại nghiêm trọng, đó là do hành quân đường dài.
“ Lão Hứa mau tìm thiết tượng thay móng sắt cho chúng.”
Hứa Đông Thăng thập thò ngoài cửa nhưng đánh chết chứ không chịu vào, ra sức nháy mắt với y mau ra ngoài, tránh xa cái đám giết người đó.
Kỵ sĩ có vết sẹo đứng lên, lấy từ trong túi ngựa ra bốn cái móng sắt và ít đinh, ngồi xuống đất ôm chân ngựa, lấy dao nhỏ tách móng mòn ra, sau đó đóng móng mới vào.
Động tác của hắn vô cùng thuần thục, Thiết Tâm Nguyên tính qua, tổng cộng chỉ mất một tuần hương mà không cần công cụ phụ trợ nào.
Ăn xong mười tám người và ngựa vào hai gian phòng đối diện phòng của y và Lão Hứa, hai người kỵ sĩ đi ra cửa đứng gác.
Một quả táo đỏ tươi lăn tới bên chân kỵ sĩ, Thiết Tâm Nguyên cầm một quả nhai rau ráu, dù làm động tác mời, kỵ sĩ kia vẫn không có phản ứng nào.
Lại một quả táo nữa lăn tới, nhưng mục tiêu là kỵ sĩ còn lại, chỉ thấy hàn quang lóe lên, quả táo bị chém làm bốn.
Một cánh tay vươn ra tóm cổ áo Thiết Tâm Nguyên kéo giật lại phía sau, Hứa Đông Thăng toát mồ hôi lạnh áp giọng xuống rít lên khe khẽ như rắn phun nọc:” Tiểu tổ tông, ngươi muốn chết à?”
Thiết Tâm Nguyên nhỏ giọng trả lời:” Ta còn chưa sống đủ, chỉ tò mò, đám người này khi ngủ cũng chuẩn bị chiến đấu sao?”
Hứa Đông Thăng cười lạnh:” Ngươi sắp thấy rồi đấy, không cần làm chuyện lấy đầu ra đánh cược như thế, đám sa đạo đều có tai mắt và cửa hiệu dùng để bán đồ chúng cướp được, giờ bị người Tây Hạ nuốt mất, thế nào bọn chúng cũng tới báo thù, hoặc ít nhất là cướp lại tài sản của mình, lúc đó nhớ trốn cho kỹ.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Dám đánh người Tây Hạ, sa đạo đông lắm à? Người Tây Hạ sợ chúng thì đã chẳng dám làm thế.”
“ Mẹ nó, bất kỳ ai sống trên sa mạc cũng chính là sa đạo.” Hứa Đông Thăng nhổ phẹt một bãi nước bọt:” Ngươi thì biết gì, người Tây Hạ chỉ khống chế được cái thành Sa Châu rách nát này thôi, còn sa mạc mênh mông bên ngoài thuộc về sa đạo. Người Tây Hạ như gió, sa đạo như đá, đừng thấy gió tới thì ùn ùn bao chùm trời đất, nhưng gió đi rồi, đá vẫn trơ trơ.”
Lời Hứa Đông Thăng tất nhiên phải nghe, mình phải tìm chỗ trốn ổn thỏa, đường hầm như ở hiệu binh khí chắc là có rất nhiều, thành Sa Châu nhìn có vẻ hoàn chỉnh này thực ra thủng lỗ chỗ như sàng rồi.
Vậy là sắp có đại chiến, nếu vượt qua được tới khi Mục Tân chiến tử thì tốt quá.
Chỉ khi lão già này chết thì y mới thoát, nếu không trốn cũng không được.
Thời gian qua Mục Tân vô cùng bận rộn, trong phòng ông ta luôn có rất nhiều người ra vào, thành phần rất tạp, từ người Tây Hạ, người Sắc Mục, người Tây Vực, thậm chí có cả dã nhân mặc da thú.
Không biết bọn họ thương lượng cái gì, nhưng y nhìn rất lâu rút ra kết luận, mình chẳng đánh được bất kỳ ai trong đó.
Chẳng giống chuẩn bị vượt sa mạc mà như mưu tính gì đó lớn lắm.
Chẳng moi được chút tin tức có giá trị nào từ Hứa Đông Tăng, Mục Tân lúc nào cũng hiền từ với y như người cha, song cũng kín như bưng, còn thập bát kỵ thì phải gọi thần tiên xuống mới cậy được miệng họ.
Song sau nhiều lần thăm dò bằng đủ trò kỳ quái, phát hiện ra một kỵ sĩ hình như biết chữ, y chắc tới tám phần.
Hứa Đông Thăng và Mục Tân đều dứt khoát nói những kỵ sĩ này không ai biết chữ, để đề phòng dù bọn họ có rơi vào tay địch cũng không có bất kỳ hậu họa nào.
Nhưng ở nơi này đột nhiên xuất hiện một người nhìn chăm chú cuốn sách Thiết Tâm Nguyên vô tình "để quên", có vẻ rất muốn lật sang trang sau xem tiếp.
Thế là Thiết Tâm Nguyên lúc ăn cơm cứ lật xem một trang lại chạy ra ngoài một lúc, sau đó về xem trang tiếp theo, còn kỵ sĩ kia ăn cơm tới tận một canh giờ ...
Sau đó Thiết Tâm Nguyên không cẩn thận làm đổ thức ăn lên sách, vì chẳng phải là sách gì trọng yếu, nên y ném vào góc tối tránh bị Mục Tân nhìn thấy trách mắng.
Đó là cuốn ( Ghi chép những việc làm của A Bố Trát Bỉ - Abu Dhabi) do bậc trí giả Cáp Bỉ Bỉ - Habibe viết, kể về sinh hoạt thường nhật của một người Ả Rập tên A Bố Trát Bỉ.
Trong đó có rất nhiều danh ngôn, thông tục dễ hiểu, thường dùng làm sách vỡ lòng đầu tiên cho thanh niên Ả Rập sau khi biết chữ.
Một lúc sau Thiết Tâm Nguyên quay lại tìm cuốn sách thì không thế nữa, tâm tình khoan khoái, y ngâm nga quấy rầy mộng xuân của Hứa Đông Thăng.
Không phải y cố ý.
Khi Mục Tân từ phủ thành chủ về, ngày có mười hai canh giờ thì tới mười canh giờ thằng cha này ở trên giường.