Hãn huyết bảo mã quả nhiên là bạn đồng hành tốt nhất của võ sĩ, Mạnh Nguyên Trực giết kẻ cuối cùng bám theo đội ngũ của Úy Trì Chước Chước thì sảng khoái hét lên một tiếng, chiến mã cũng hí theo.
Ngựa phi nước kiệu trên mảnh đất hoang vu trải dải chỉ có cát và đá, đột nhiên phía trước xuất hiện một dải màu xanh, Mạnh Nguyên Trực toàn lực phòng về phía đó.
Chẳng mấy chốc dải màu xanh đã biến thành cả cánh rừng, trên hoang mạc hiếm khi thấy được một cây gỗ, vậy mà phía trước không xa lại có mấy chục cây dương lớn, mọc thành từng hàng cao chót vót, gió từ nơi đó thổi tới mang theo mùi cỏ và hơi nước mát rượi, như vậy chỉ có một khả năng, có nước ngầm từ khe đá rỉ ra nuôi sống số cây này.
Không cần Mạnh Nguyên Trực thúc giục, hãn huyết bảo mã miệng khô cổ khát tự phóng tới đó.
Bất kỳ nơi nào có bóng cây, nơi ấy là thiên đường, chưa kể dưới gốc cây có dòng nước nhỏ róc rách chảy ra, trong tới làm người ta ngất ngây, hai bên bờ là trảng cỏ xanh mướt tựa như một tấm thảm xanh từ trên trời phủ xuống.
Nhân lúc đại đội nhân mã chưa tới, Mạnh Nguyên Trực tháo yên cho chiến mã, bản thân cũng cởi sạch sẽ dùng khăn thấm nước lau người.
Uống đủ nước mát, hãn huyết bảo mã chọn một bóng râm cỏ xanh rậm rạp lười nhác nằm xuống.
Chiến mã không nằm, từ thời khắc sinh ngựa sinh ra là nó chỉ đứng ngủ, khi chiến mã nằm xuống là sắp chết rồi, nhưng con quỷ này rõ ràng không phải như thế, nghe nó thở mạnh mẽ lắm.
Mạnh Nguyên Trực không nghĩ nhiều, dựa vào gốc cây nghỉ ngơi.
Nửa canh giờ sau đại đội của Vu Điền tộc tới mảng rừng nhỏ, ánh dương quang buồi chiều vô cùng khốc liệt, không đội ngũ nào đi đường vào thời điểm này.
Có khu rừng, có nước, có củi là chỗ nghỉ ngơi không thể tốt hơn.
Lúc nãy người Vu Điền thất vọng ra sao, bây giờ Mạnh Nguyên Trực cũng vậy, bảy phần chiến sĩ đứng gác xung quanh là phụ nhân cao lớn, vũ khí không thống nhất, giáp cũng chắp vá đủ kiểu, chưa kể còn gầy gò ốm yếu còn chẳng khỏe mạnh bằng dã nhân. Thế nên hắn nghĩ chẳng biết đi qua sa mạc ngàn dặm tới Thanh Hương Cốc còn được mấy người?
Dù tới nơi được thì làm được gì?
Úy Trì Chước Chước tự mình nấu canh, đưa tới chỗ Mạnh Nguyên Trực:” Tướng quân vất vả rồi.”
Mạnh Nguyên Trực nhận lấy húp một ngụm, cảm khái:” Lâu rồi chưa ăn cơm Hán gia, tên tiểu tử Thiết gia đó quá lười, đáng thương cho cái bụng của ta.”
Úy Trì Chước Chước cười khẽ:” Nếu tướng quân đã thích, sau này thiếp thân mỗi ngày nấu canh cho ngài.”
“ Cô không cần làm như thế, ta và Thiết Tâm Nguyên có giao hẹn với nhau, nhất định sẽ đưa mọi người đi tới nơi về tới chốn. Ngoài ra cô cũng đừng tự xưng thiếp thân, cô có thành người trong phòng của y không vẫn còn phải xem, y có hẹn ước với công chúa Đại Tống, xem ra tên đó cũng là thứ chung tình, ít ra ta chưa từng thấy y để ý tới nữ nhân nào khác.”
Thì ra y có người trong lòng rồi, thế nhưng Úy Trì Chước Chước tự tin nói:” Công chúa thì có gì ghê gớm, ta cũng là công chúa, người kia ở quá xa, ta ở ngay trước mắt.”
Mạnh Nguyên Trực bỏ bát xuống, chăm chú nhìn nàng:” Cô cũng xinh đẹp, nhưng không bằng Triệu Uyển đâu.”
Thấy Úy Trì Chước Chước nổi giận bỏ đi, Mạnh Nguyên Trực cười ha hả húp canh, hắn cố tình nói thế để gây thêm rắc rối cho Thiết Tâm Nguyên, nhìn tiểu tử đó đau đầu cũng là thú vui, hô lớn:” Mặt trời lặn lên đường, đêm nay không trăng, đi thêm ba mươi dặm nữa.”
“ Cẩn thận đừng để bị sói tha mất đấy.”
Mạnh Nguyên Trực dẫn thêm hai thớt ngựa chở vũ khí và bình nước rời rừng dương, hắn một mìn đảm nhiệm thám báo, tiên phong, hộ vệ, không thể không cẩn thận.
Lúc này tuy mệt mỏi nhưng có cảm giác khoai khoái, thậm chí hắn cố tình làm bản thân thật mệt khiêu chiến cực hạn của bản thân, cảm giác đó kích thích vô cùng. Nhiều khi khiến Mạnh Nguyên Trực cảm tưởng nơi mình sinh ra là vùng sa mạc mênh mông này chứ không phải Đại Tống phồn hoa.
Úy Trì Lôi đưa mắt tiễn Mạnh Nguyên Trực rời đi, vui mừng nói:” Lão phu đã bao lâu rồi không được thấy vị tướng quân như thế, lần gần nhất là khi thái tử điện hạ tây chính, lúc đó trong tộc ta không thiếu anh hùng.”
“ Mạnh Nguyên Trực là võ tướng oai hùng, không hiểu Thiết Tâm Nguyên còn hào khí tới đâu?”
Úy Trì Chước Chước hơi chun mũi:” Đó là một cái tên còn gian xảo hơn cả hồ ly.”
Úy Trì Lôi cười ha hả:” Như thế cũng phải thôi, một văn một vó mới là cái đạo hài hòa, lão phu thật nóng lòng muốn gặp nhân vật đặc sắc đó.”
Nhân vật đặc sắc đang nổi cơn lôi đình.
Đàn sói Thiên Sơn giảo hoạt đêm qua tập kích sơn trại, mặc dù chỉ có chuồng linh dương ở sát chân núi bị tổn thất, nhưng nhìn thảm cảnh trong chuồng, ai cũng nổi giận.
Bọn chúng không chỉ bắt mất năm con linh dương, còn cắn chết toàn bộ số còn lại, kể cả hai người trông chuồng dê.
Răng sói có độc, hơn trăm con dê này phải vứt thôi, Thiết Tâm Nguyên không dám mạo hiểm bệnh chó dại ăn thứ thịt này.
Hai nô lệ bị sói cắn xé nát người chưa kịp bắn ra một mũi tên nào, cung tiễn thậm chí đặt trên cái bàn gỗ, hai cỗ thi thể ở tận cửa chuồng, nơi đó có con linh dương bị nướng cháy đen.
Sự tình quá rõ ràng, khi đàn sói tới tập kích thì hai tên này đang ăn vụng, nên không phát hiện ra.
Quản sự phụ trách chuồng linh dương quỳ rạp xuống đất chổng mông lên trời, không dám nhìn chủ nhân một cái, roi ngựa làm bằng gân trâu quất chan chát vào lưng quản sự, năm roi thôi khiến quản sự máu me bầy nhầy, ôm đầu cầu xin không ngớt.
Cạc Cạc là người thích trừng phạt nô lệ nhất trong sơn cốc, nó luôn cấm người này phạt người kia một bữa cơm.
Đám Thiết Nhất trừng phạt luôn bằng đòn roi, đối tượng là nô lệ trở thành võ sĩ.
Còn trong sơn cốc, chỉ Thiết Tâm Nguyên mới có quyền giết người.
Quất sáu roi, Thiết Tâm Nguyên còn chưa nguôi giận, đá thêm một phát:” Vì sai lầm của ngươi mà trại ta tổn thất hai người, linh dương mất rồi thì bắt con khác, ngươi không còn nữa, ngươi lấy gì bồi thường ta? Người trong sơn cốc này vì tin ta cho họ cuộc sống tốt đẹp nên đi theo, giờ thì chưa thấy cuộc sống tốt đẹp đâu mà mạng đã không còn, tên khốn kiếp này ...”
Vừa rồi có vài nô lệ cảm thấy quản sự bị oan, nhưng chủ nhân chưa bao giờ nổi giận nên bọn họ đều im lặng, giờ nghe chủ nhân nói thế mới hiểu, chủ nhân không phải vì tổn thất tài sản mà nổi giận.
Thế là mọi người gần như đều quên mình bị lừa hoặc bị bắt tới đây làm nô lệ mà không phải tình nguyện đi theo chủ nhân nhân từ trí tuệ, cảm thấy chủ nhân nói có lý, tên quản sự kia đáng ghét, hai người tin tưởng đi theo chủ nhân, vì hắn mà chết oan mất rồi.
Kẻ này có đánh chết cũng đáng.