Nụ cười của Mục Tân càng thêm vui vẻ, khi Hạ Tủng bảo với ông ta, Thiết Tâm Nguyên là thần đồng hiếm có, ông ta chỉ cười nhạt, học vấn phải là thứ tích lũy và lắng đọng, cho nên so với thần đồng, ông ta thích thiếu niên cần cù học tập thành người uyên bác.
Thiết Tâm Nguyên rõ ràng có trí tuệ, còn rất say mê học tập những thứ mới mẻ, ngay cả thứ ngôn ngữ mà y rõ ràng rất ghét, cũng dần dần tìm được niềm vui trong đó, đó là một đứa bé ham học hỏi.
Nếu chẳng phải vị trí của lão nhân trong núi quá trọng yếu, ông ta thậm chí muốn giữ thiếu niên này lại bên người, truyền hết cho y các loại học thức, để y trở thành một đời trưởng lão trí tuệ mới.
Trong mắt ông ta, bất kể Thiết Tâm Nguyên giảo hoạt ra sao, sau khi rời xa và tộc nhân của mình, sống ở hoàn cảnh tương đối đơn giản đã lộ ra bộ mặt thật là đơn thuần hiếu học.
Hứa Đông Thăng nghe Thiết Tâm Nguyên than phiền thì sai người dùng một cái nồi sắt rang cát, khi cát nóng bảo y lấy nó “tắm”. Thiết Tâm Nguyên vốc từng nắm cát chà lên người, không ngờ lại cực kỳ thoải mái, chẳng bao lâu sau toàn thân y đã đỏ rực, còn bốc khói.
Mặc quần áo sạch vào thấy người như nhẹ một nửa, tinh thần rất khoan khoái, không kém gì tắm nước nóng thật.
Thì ra quần áo bẩn thay ra cũng có thể cho vào cát nóng ủ, đợi khi cát lạnh lấy ra, giũ hết cát đi có thể dùng quần áo đó như áo sạch rồi, vì cát hút hết mồ hôi và mùi trên áo, mặc vào như áo sạch.
Hết sức thần kỳ.
Toàn thân thư thái ngồi trên thảm ăn thịt khô, Thiết Tâm Nguyên liếm môi hỏi Hứa Đông Thăng:” Có rượu không?”
“ Giáo nghĩa không cho chúng ta uống rượu, uống nước đi.” Hứa Đông Thăng nghiêm khắc nói, đưa cho y cái bình nước bằng đồng.
Thiết Tâm Nguyên uể oải nhận lấy, uống ngụm nhỏ tức thì sáng mắt lên, ngửa cổ tu ngụm lớn, lập tức bị Hứa Đông Thăng đoạt lại giấu đi.
“ Nước ngon quá, nhưng mà hơi ít.” Thiết Tâm Nguyên liếm mép:
Hứa Đông Thăng cẩn thận nói:” Giờ còn buông lỏng đấy, chứ thời lão nhân trong núi tiền nhiệm, không dưới ba trăm người chết vì thứ nước này.”
Hành động này của Hứa Đông Thăng kỳ thực là đưa ra thiện chí với Thiết Tâm Nguyên, hai người muốn nhanh chóng tin tưởng nhau không gì bằng để đối phương biết được bí mật, Thiết Tâm Nguyên vì thế hỏi chủ đề nhạy cảm hơn: “ Lão Hứa này, ông có thương đạo thuận tiện như vậy, sao lại còn làm cường đạo?”
Hứa Đông Thăng lắc đầu:” Lợi nhuận không cao như ngươi nghĩ đâu, trước kia còn có, nhưng giờ hết rồi. Từ khi Tuyền Châu, Quảng Châu lập thị bạc ti, thuyền bé trở nên thuận lợi hơn lạc đà nhiều, tải trọng một chiếc thuyền có khi bằng cả đội lạc đà, bọn ta không đấu nổi mậu dịch trên biển.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ rương hàng nặng nề:” Bây giờ phần lớn lợi nhuận là đem hàng ở Đại Tống tới bán ở Ba Tư chứ không phải chiều ngược lại phải không? Mỗi năm phải tiến cống cho lão nhân trong núi bao nhiêu?”
Hứa Đông Thăng làm ký hiệu số tám, tiếp tục gặm bánh thịt.
“ Quá tàn nhẫn.”
“ Đừng nói lời chia rẽ, không phải ta không dám phản kháng, mà dù họ lấy đi toàn bộ thì ta cũng không nói gì.”
“ Vì sao? Ông cũng coi là một bậc hào kiệt.”
“ Ở Đại Tống ta dám vỗ ngực nói câu này.” Hứa Đông Thăng cảm khái:” Nhưng ở nơi đây, ngươi sẽ thấy người như ta không hề hiếm, tới trước mặt lão nhân trong núi thì anh hùng cũng thành cẩu hùng. Nói cho ngươi biết một chuyện, nếu ngươi đắc tội với lão nhân gia, hãy tự sát ngay đừng do dự.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu biểu thị đã ghi nhớ, ướm thử hỏi:” Nghe nói trong sa mạc còn có di tộc người Hán?”
“ Có bọn họ thậm chí còn lập nên một quốc gia gọi là Vu Điền, do gia tộc Úy Trì thống trị, bọn họ sau đổi sang họ Lý, quốc chủ là Lý Thánh Thiên, từ khi Đại Tống lập quốc, bọn họ luôn phái sứ giả liên lạc với Đại Tống cùng giáp kích đoạt lấy Tây Vực.”
Thiết Tâm Nguyên kinh ngạc:” Không ngờ ông cũng biết, giờ họ làm sao rồi?”
“ Ở đây có ai không biết?” Hứa Đông Thăng cười nhạt đấm xuống đất, giọng có chút bất bình:” Còn làm sao nữa, một đám dị tộc vây quanh luôn muốn làm thịt ngươi, Lý Thánh Thiên và nhi tử Lý Đức phải chống lại thôi, nhưng dù bọn họ đánh bại tiểu quốc xung quanh, dù giết được bốn Y Mục Mã, thì sao nào? Đánh bại một nhà thì nhà khác lại tới đánh, chinh chiến quanh năm, dù người sắt cũng bị người ta nện thành sắt vụn.”
“ Lý Đức đến chết cũng không thấy viện quân Đại Tống đến, Điền Quốc không còn nữa, đám bộ thuộc của hắn tản mạc trong hoang sơn, đoán chừng vài năm nữa là chết sạch.” Hứa Đông Thăng dùng ngón tay đầy mỡ vẽ cái bản đồ đơn giản trên cát:” Nghe đồn bọn họ hẳn đang tụ tập nơi này, nhưng đợi mùa xuân năm sau Tạp Lạt Hãn phát động công kích thì ngay cả Hồi Hột cũng không thoát nổi.”
“ Không, viện quân của họ tới rồi.” Thiết Tâm Nguyên móc trong lòng ra một cái ấn ném cho Hứa Đông Thăng.
“ Đây là Chinh bắc đại tướng quân ấn?” Hứa Đông Thăng hét ra tiếng, hà hơi vào ấn đồng đóng lên cánh tay y mình, ấn đồng có mực đóng dấu, nên tay hắn thêm một hoa văn màu đỏ, nhìn thật kỹ lẩm bẩm:” Đúng là đồ thật, ba trăm ngân tệ bán không?”
Con bà nó, đúng là thứ gian thương, Thiết Tâm Nguyên đoạt lại ấn đồng cho vào người, ném cho hắn ta dấu Kim Thành huyện nam:” Cái này thì bán, ba trăm quan thế là rẻ rồi đấy.”
“ Tự ý trao quyền là tội chặt đầu đấy, ngươi không định về Đại Tống nữa à?”
Thiết Tâm Nguyên khinh miệt nói:” Ngươi thấy ta còn về được sao? “
“Rời khỏi Ngọc Môn quan
Hai hàng lệ chẳng cạn
Nhìn phía trước sa mạc
Phía sau Quỷ Môn quan.”
Hứa Đông Thăng đột nhiên đọc một bài thơ, cảm khái ném trả lại con dấu:” Người xuất tái đều mong sống sót về nhân gian, chỉ tiếc đều thành xương khô trong sa mạc, mỗi lần ta xuất quan đều tưởng mình chết rồi, đến khi về tới Ngọc Môn Quan mới thấy mình nhặt lại được cái mạng.”
Thiết Tâm Nguyên xòe tay ra:” Nói nhiều thế, cho ta vay ít tiền đi.”
“ Trên sa mạc không cho vay tiền.”
Hứa Đông Thăng nói rất kiên quyết, nhưng cuối cùng Thiết Tâm Nguyên vẫn kiếm được một trăm ngân tệ. Theo lý thuyết thì tiền Đại Tống lưu hành khắp thiên hạ, nhưng ở một dải này, tiền gì cũng không bằng bạc.
(*) Mình thích phần đi tây bắc này, lúc nào cũng giống cuộc phiêu lưu khám phá, đầy thứ mới mẻ.