Hứa Đông Thăng để lại vàng ở dãy núi sa thạch còn rất nhiều, nơi địa ngục trần gian đó không ai muốn ở lại lâu, thế nên mới tổn thất bốn thành.
Số hoàng kim thất tán, nếu chú tâm tìm thế nào cũng thấy, chỉ cần một người tìm thấy vàng, là người ta sẽ ùn ùn kéo tới đó.
Vấn đề là làm sao để mọi người biết núi đá đỏ có vàng.
Sau nửa ngày suy tính, Thiết Tâm Nguyên tìm mười mấy tấm da dê cẩn thận vẽ bản đồ tới núi đá đỏ, bản đồ rất sơ xài, lại còn nhờ Thiết Nhất viết chữ Ba Tư loằng ngoằng lên đó, thế là thành bản đồ vàng.
Việc còn lại là truyền bản đồ đi, giao cho tiểu dã nhân vì chỉ có nó mới không gây chú ý, Thiết Tâm Nguyên cho dù không mặc Hán phục, dù mặt bị sa mạc làm sạm đi, so với người nơi này, y vẫn là một tên mặt trắng tiêu chuẩn.
Còn đám Thiết Nhất thích suốt ngày mặc áo giáp thì thôi đi.
Tiểu dã nhân buổi sáng rời đi, đến trưa đã về, thông qua ra hiệu, Thiết Tâm Nguyên biết nó không dám đưa da dê cho người sống, đi quanh ba trát một vòng mà không dám, kết quả thấy thi thể sắp thối rữa, liền nhét bản đồ vào.
Thiết Tâm Nguyên không trách, vỗ đầu nó an ủi.
Tiểu dã nhân rất không phục, nói từng chữ:” Người chết ... quần áo”
“ Quần áo người chết làm sao?”
Tiểu dã nhân nóng nảy nhưng ngoài hai chữ đó chẳng biết nói gì thêm, Thiết Tâm Nguyên ù ù cạc cạc, Thiết Nhất viết lên cát, chỉ có y xem : " Sẽ có người lột quần áo người chết."
“ A.” Thiết Tâm Nguyên hiểu ra rồi:” Có người sẽ lột quần áo người chết, sau đó phát hiện tấm da dê, có nghĩa là nó làm không sai?”
Thiết Nhất gật đầu, tiểu dã nhân không hiểu gì cũng gật đầu.
“ Một tấm vẫn ít quá, phải đem số còn lại đi.”
Thiết Nhất chủ động lấy ba tấm bản đồ rồi ra ngoài, thấy hắn tự tin, Thiết Tâm Nguyên cũng chiều theo, dù sao y cũng luôn muốn đám Thiết Nhất tham gia nhiều hơn vào các hoạt động cuộc sống, thế mới giống con người.
Mục Tân đã ở đây thì việc sớm tối vấn an là chuyện không thể thiếu, chẳng phải vì y tôn sư trọng đạo, mà Mục Tân rất thích vụ này.
Vì thế mỗi ngày Thiết Tâm Nguyên tới pha trà cho Mục Tân cũng là lúc nghe ông ta giảng đạo.
Theo thói quen của Mục Tân, Thiết Tâm Nguyên mở cuốn kinh đặt trên giá vàng, sau đó rửa dụng cụ pha trà.
“ Thực sự có thiên phạt à?”
Từ giọng nói của Mục Tân có vẻ ông ta khao mong manh đó là sự thật, Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Học sinh cũng không biết có phải là thiên phạt không, chỉ biết khi đó mặt đất rung chuyển, cuồng phong khắp nơi, lửa vọt lên trời, mọi sinh linh chớp mắt bị xé xác.”
“ Thật sự có chuyện như vậy xảy ra?” Câu này Mục Tân giống như hỏi bản thân hơn là Thiết Tâm Nguyên:
“ Lão sư, cảnh đó đúng là học sinh tận mắt chứng kiến, lão sư không cần phí tinh thần vào nó, thiên uy đâu phải thứ phàm nhân ngăn cản được, như rồng chuyển mình, nước lớn dâng, sấm nổ chớp giật đều là thiên uy. Học sinh ở Trung Nguyên học đạo Nho gia, chí thánh tiên sư có câu: Chưa hiểu chuyện người sao hiểu chuyện quỷ!"
“ Học sinh cho rằng ý câu này là chúng ta không nên giải thích chuyện mà chúng ta không thể giải thích, hãy đợi đi học vấn đạt thành hãy nghiên cứu.”
Mục Tân nghiêm tục hỏi:” Mọi vinh diệu đều thuộc về thiên thần, mọi uy nghiêm cũng thuộc về thiên thần, bất kể sông núi hay sa mạc đều có một vị chân thần. Con của ta, vậy con giải quyết vấn đề chân thần với dị đoan thế nào?”
Đây là lần đầu ông ta trực tiếp hỏi thái độ của y với giáo phái, Thiết Tâm Nguyên khom người đáp:” Học sinh sẽ xây một ngôi đền thuộc về chân thần ở nơi đó, như vậy vinh quang hay uy nghiêm vẫn thuộc về chân thần.”
“ Ha ha ha, con đúng là đứa bé trí tuệ, khi người khác lấy máu và lửa bảo vệ uy nghiêm của thần, con lại nghĩ cách đưa những kẻ vô tri kia quay về vòng tay của thần. Tốt lắm, đợi tới ngày xuất sư, sẽ là Y Mã Mục tốt, thành người phát ngôn của thần.”
Thiên Tâm Nguyên cười ngượng tiếp tục pha trà, bộ dạng học trò ngoan rất trọn vẹn.
“ Chuyến này ta đông du, vốn là mang mục đích học tập hiền giả phương đông để mở mang trí tuệ, thấu hiểu hơn chân ngôn của thần. Nào ngờ tới phương đông mới phát hiện, học vấn đã không còn ở nơi đó, nơi mặt trời mọc lên đã không soi sáng trí tuệ, học vấn cao nhã, tư tưởng kỳ diệu đều bị bỏ xó, bao hiền nhân không người kế tiếp, con người lấy thi từ đẹp đẽ làm vinh, coi vùi đầu nghiên cứu kinh sách làm xỉ nhục.” Mục Tân càng nói vẻ từ bi trên khuôn mặt càng mất đi:” Chỉ có một trận lũ lớn mới quét sạch được ô uế ở nơi đó, để khi mặt trời mọc lên thành thiên đường của học vấn.”
Thiết Tâm Nguyên thầm rùng minh, y có cảm giác mình đã tới gần mục đích của Mục Tân, dụ ông ta nói thêm:” Chuyện lão sư làm ở Sa Châu cũng là mở đê dẫn lũ sao?”
“ Đúng thế, chỉ là máu của hàng nghìn dũng sĩ chỉ đổi được bi thương vô cùng, những kẻ ngu xuẩn đó không hiểu biến hóa trên trời, khu khư giữ cái cũ chẳng chịu tiến bộ, ngu dốt ngoan cố làm người ta đau lòng.”
Vẻ mặt đau khổ của Mục Tân làm Thiết Tâm Nguyên càng thất kinh, người này tuyệt đối không phải kẻ xấu, chỉ là tư tưởng quá mức nguy hiểm, trong lịch sử tôn giáo không ít lần xuất hiện những kẻ mang tư tưởng cao vời muốn thanh tẩy ô uế trần gian thế này.
“ Lão sư lòng có châu ngọc, nhưng họ có mắt không tròng, người không cần bi thương, rồi sẽ một ngày ánh sáng trí tuệ của người soi rọi bùn đất trong họ.”
Mục Tân mỉm cười:” Núi xa ở phương xa, ngươi không đi, nó không tới cạnh ngươi.”
Thiết Tâm Nguyên lòng máy động, cúi rạp xuống:” Học sinh nguyện ý theo lão sư.”
“ Con không muốn tới thánh thành A Lạp Mục Đặc nữa sao?”
“ A Lạp Mục Đặc ở trên đỉnh núi, học sinh không có thang, chẳng thể leo lên đỉnh.”
“ Ta tuy đã già, vẫn có thể tiễn chân con một đoạn.”
“ Ưng non bám lên người ưng lớn tất nhiên có thể đi khắp nơi, nhưng mãi không thể tự mình bay cao, học sinh muốn đi từng bước.”
“ Bước đầu tiên của con ở đâu?”
Thiết Tâm Nguyên trả lời dứt khoát:” Dưới chân!”
“ Ha ha ha ...” Mục Tân cười lớn, đưa tay ra:” Con của ta, con đang định làm gì vậy?”
Thiết Tâm Nguyên cung kính đặt một tấm bản đồ vàng lên tay ông ta:” Xin lão sư chỉ điểm.”
Mục Tân xem lướt qua rồi gấp da dê lại, trả Thiết Tâm Nguyên:” Cỏ xanh tất nhiên thu hút bò dê, thịt thối thu hút hổ lang, vì sao lại làm thế?”
“ Lão sư, ba ngày trước học sinh ăn hai bát canh, trả hỏa kế hai ngân tệ là nhiều rồi, nhưng chúng lại muốn thêm, thêm nữa, phải trừ đi sự tham lam ở vùng đất này thì nó mới có thể mọc lên trái ngọt.”
Mục Tân hiền từ xoa đầu Thiết Tâm Nguyên, vẻ mặt rất hài lòng:” Vậy hãy làm đi, cẩn thận người Khiết Đan, bọn chúng không chỉ tham lam mà còn hung tàn.”