Hứa Đông Thăng cũng bị quan phủ gọi tới nhận diện thi thể, khác Thiết Tâm Nguyên, mỗi cỗ thi thể hắn đều nhìn một lượt, dù không nhận ra cũng nhìn cực kỳ.
Đến khi nhìn thi thể Đại Đảo, Hứa Đông Thăng nhếch mép cười, khi Thiết Tâm Nguyên hôn mê hắn chơi đùa thanh kiếm sắc kia rất lâu, với người giang hồ như hắn, nhận biết các vết thương là loại bản lĩnh tất yếu.
Được cả Hứa Đông Thăng lẫn Thiết Tâm Nguyên xác nhận đây là hung thủ, Trương Hưng mừng lắm, thế là hắn giảm bớt được không ít phiền toái, chưa kể đây là công tích.
Rời ngõ Trúc Can, Hứa Đông Thăng mời Thiết Tâm Nguyên tản bộ bên bờ Biện Hà quanh co, mang trong mình thương tích nên cực kỳ không muốn, song Thiết Tâm Nguyên vẫn nhận lời, cảm giác kẻ này có phát hiện gì đó.
Sông nước mùa đông thực sự không có cảnh đẹp gì để ngắm, thuyền bè thưa thớt, khung cảnh đìu hiu, chỉ có gió sông lồng lộng thốc vào mặt, chả sao, vì cả hai đều không có tâm tình ngắm cảnh, đi được một đoạn, thấy Thiết Tâm Nguyên có vẻ mất kiên nhẫn, Hứa Đông Thăng hỏi thẳng:
“ Tước gia giết đám người Oa đó sao? Ngài đừng hiểu lầm, không phải ta theo dõi ngài, nhưng nhận ra vết thương để lại trên người Đại Đảo.”
Thiết Tâm Nguyên đáp gọn:” Không phải ta giết.”
“ Tước gia thủa nhỏ từng giết cả mãnh tướng Tây Hạ, vài tên giặc Oa đâu có là gì?”
Thiết Tâm Nguyên hơi nheo mắt lại, kẻ này và mình rõ ràng và mình mới gặp nhau, y lại tìm hiểu về mình, hẳn không phải vô cớ:” Giết người Tây Hạ đó là cơ duyên xảo hợp mà thôi, ngươi nhìn ta giống người luyện võ dùng dao giết người không?”
Hứa Đông Thăng không đáp, chỉ một cái đình trên đê:” Tước gia có vẻ không khỏe, hay chúng ta vào đó nói chuyện?”
Thiết Tâm Nguyên ngẩng đầu nhìn thấy hãi chữ "Vãn Tình" trên đình, y biết tòa đình này là sản phẩm của Âu Dương Tu, tên đó trừ tu sửa đình viện thì chẳng có sở thích gì.
Không đợi Thiết Tâm Nguyên trả lời, phó dịch Hứa gia đã nhanh chóng quây màn quanh đình, bố trí thảm, chậu lửa, bầu rượu cùng món ăn vặt nhanh chóng bố trí, giờ mới để ý có cái xe lớn đi bên cạnh Hứa Đông Thăng đồ lấy từ đó ra, rất có phong cách đại gia.
Thiết Tâm Nguyên nhìn xung quanh, khá nhiều du khách, bước thẳng tới đình.
“ Ha ha ha, tước gia nhãn lực thật cao, những người đó là thủ hạ của ta, riêng nhãn lực đó đã xứng danh thần đồng.”
Còn chưa ngồi ấm chỗ thì Trương Hưng đi vào, chắp tay nói:” Tước gia giết chết tặc nhân, bội phục.”
Thiết Tâm Nguyên lạnh nhạt nói:” Ta làm gì có năng lực đó, hai vị đánh giá cao ta rồi.”
“ Kỳ thực lão phu cũng nghĩ không thông, tước gia ngài là người đọc sách sức trói gà không chặt, dù thân thủ nhanh nhẹn một chút, cũng nhờ tuổi trẻ thôi. Ngũ đao sát của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, ngay cả lão phu cũng không tự tin đỡ được, hai tay Đại Đảo càng có thể xé xác hổ báo.”
“ Vậy mà một chết không nhắm mắt, một thì bị ép chui vào khe hẹp chết cháy, không biết tước gia làm thế nào?”
Thiết Tâm Nguyên cầm bầu rượu lên tự rót cho mình:” Xem ra Hứa tiên sinh phải thỉnh giáo cao nhân khác rồi, ta thực sự không biết gì.”
Một chiếc thuyền hoa chầm chậm cập bờ, phó dịch chạy tới thông báo, Hứa Đông Thăng cười:” Không nói cũng không sao, chỉ là hiếu kỳ cá nhân không ảnh hưởng tới đại cục, hôm nãy lão phu tới để tiễn biệt tước gia đi xa.”
“ Đi đâu?”
“ Tước gia ở kinh thành đã lâu, không muốn nhìn phong đình đại mạc à?”
-“Ta chỉ là một nho sinh, tới đại mạc e không sống nổi.” Thiết Tâm Nguyên khẽ rùng mình:
Hứa Đông Thăng cười lớn:” Trước kia tước gia nói ta dựa vào Hồi Hột mới có thể đứng chân ở tái ngoại, nhưng chưa đủ, tước gia, thời gian vẫn còn, thử nghĩ thêm xem sao.”
“ Bên cạnh Hồi Hột là người Tắc Nhĩ Trụ, nghe nói ở đó xuất hiện một vị đại anh hùng đã diệt Hô Lô San, Hồi Hột sợ hãi nên tăng thêm tiến cống, hi vọng được Đại Tống hỗ trợ, không phải chỗ dựa của Hứa tiên sinh là vị anh hùng đó chứ?”
Hứa Đông Thăng chắp tay một cái: “ Tước gia quả nhiên là tú tài không ra khỏi cửa cũng biết chuyện thiên hạ, thật hiếm có. Nếu như tước gia gặp được Đồ Cách Lỗ Khắc Bá Khắc Diệp Hộ, nhất định cũng bị phong thái của ngài chấn nhiếp.”
Thiết Tâm Nguyên ném thẳng chén rượu vào mặt Hứa Đông Thăng:” Ngươi và Đằng Nguyên Nhất Vị Hương giống nhau, đều là đám tặc nhân, lợi dụng thành thị Đại Tống phòng bị không đủ mà giết người cướp bóc, chẳng qua vì phân chia đồ không đều nên sinh mâu thuẫn phải không?”
“ Ta luôn thấy bất thường, vì sao Đằng Nguyên Nhất Vị Hương liều lĩnh ra tay với thương cổ giữa kinh thành, giờ hiểu rồi, vì ngươi chiếm đoạt tiền tài các ngươi cùng nhau cướp được nên ả mới nổi giận làm liều ...”
Hứa Đông Thăng rút khăn tay lau mặt, quay sang Trương Hưng cười:” Ngươi xem, ở Đại Tống dù là một tên quý tộc chưa mọc đủ lông cũng dám hất rượu vào mặt lão phu, hào kiệt như lão phu không đi quy thuận anh hùng chân chính, chẳng lẽ chịu ấm ức bởi loại chó má này?”
Trương Hưng có chút ngượng ngùng, dù sao hắn cũng là quan viên Đại Tống.
Khỏi nói cũng biết những kẻ này có thể hoành hành Đông Kinh là nhờ cha con Trương Hưng, Thiết Tâm Nguyên nhìn tường thành nguy nga thở dài:” Thủng lỗ chỗ thế này ai mà cứu vãn được.”
Trương Hưng thấy Thiết Tâm Nguyên không cả thèm nhìn mình thì khó chịu lắm:” Đông Kinh gạo muối đắt đỏ, không dễ sống, nếu không kiếm chút tiền trái lương tâm thì chẳng sống nổi, tước gia thông cảm.”
“ Tước gia ngài cũng chớ con thường cha con ta, nhớ năm xưa gia phụ sáu lần lên chiến trường, đều xung phong đi đầu, trận Hảo Thủy Xuyên càng liều mạng chém giết, toàn thân thương tích trở về, không có công lại còn có tội.”
“ Nếu chẳng phải bị thương thì đã đầy tới Lĩnh Nam rồi, đời này coi như vô vọng, gia phụ cả đời một lòng vì nước vậy mà triều đình đối đãi như thế, thì cần gì phải hết lòng vì Đại Tống nữa, kiếm chút tiền tài hưởng thụ chẳng phải hơn sao?”