Hỗn loạn lan đi không cách nào ngăn cản, mọi người ra sức xua bò dê vào nhà, sau đó đóng chặt cửa, trốn trong căn phòng tối om ôm đầu cầu khẩn thần linh cho bão qua.
Vị quan thống chế Khiết Đan từ lúc bao cát nổi lên nhìn trời hét một tiếng đầy bất cam rồi cứa cổ tự sát cực kỳ dứt khoát.
Ông trời không cho hắn bất kỳ chút cơ hội thời gian bù đắp sai lầm nữa rồi.
Gió thổi làm cửa sổ cứ đập sầm sập, tiểu dã nhân rất có kinh nghiệm, lấy đất trộn nước chét vào khe hở, thế là làm tiếng động phiền toái đó biến mất.
Lúc có bão cát thì nơi an toàn nhất chính là trốn trong nhà, nhưng bây giờ ở trong nhà cũng khó ăn toàn nữa, lương thực nơi này bị bão đen nhấn chìm, quân đội Khiết Đan thế nào cũng tới cướp lấy số lương thực còn lại.
Mục Tân lại sắp chạy cho mà xem.
Thiết Tâm Nguyên tính, nếu như mình ngay lập tức rời doanh trại khi quân đội Khiết Đan cướp đoạt lương thực sẽ có sáu thành tới được Thiên Sơn.
Nhưng có vẻ Mục Tân thì đặt lòng tin vào sa mạc ngay tử đầu rồi vì ông ta lựa chọn căn nhà phía tây, chỉ cần lên khoái mã, có thể chạy thẳng vào sa mạc, cũng như những lần trước ông ta không gọi Thiết Tâm Nguyên đi cùng, chỉ có những thuộc hạ thân tín nhất của ông ta thôi.
Vì thế A Lạp Đinh ngang ngược đuổi những người khác khỏi trại, lạnh lùng tới mức làm người ta khó tiếp nhận.
Đám Thiết Nhất không thể ngồi yên, bọn họ mạo hiểm cùng mười mấy người nữa dùng thừng buộc mình vào nhau, mang theo xe lương thực mà Thiết Tâm Nguyên mua trước đó, từng chút từng chút một áp sát Thiên Sơn, bọn họ muốn đi trước tới chân núi, tìm chỗ thích hợp lập doanh trại.
Thiết Tâm Nguyên thì hoàn toàn không muốn bỏ trốn, trong lòng có ngọn lửa thiêu đốt khiến ruột gan y cồn cào, tim đập thình thịch như muốn vọt khỏi lồng ngực. Chính là lúc này, cơ hội mà y mong đợi đã ở ngay trước mắt rồi, y không muốn bỏ chạy lần nữa, đối diện với sa mạc mênh mông cùng với vận mệnh mờ mịt.
Ngay lúc này hoặc không bao giờ!
Thế nhưng trước đó y cần xác nhận chắc chắn một việc đã, thế y mới yên tâm được.
Vì vậy Thiết Tâm Nguyên liều lĩnh mở cửa sổ nhảy ra ngoài bất chấp tiếng la hét ngăn cản của tiểu dã nhân.
Tức thì cát đá từ bốn phương tám hướng đập lên người, khiến toàn thân ê ẩm, gần như không thể nhìn thấy bất kỳ cái gì quá mười bước chân, y vẫn cứng đầu nhắm mắt lần mò về phía tây.
Đột nhiên có một cánh tay khỏe mạnh nhấc y lên, ném ngược trở lại phòng.
Mạnh Nguyên Trực đóng sầm cửa sổ lại nói:” Ngươi định đi đâu, nếu định tìm Mục Tân thì không cần đâu, trong doanh trại Mục Tân không còn một ai, bọn họ giống Hứa Đông Thăng, đều đã biến mất rồi.”
“ Mục Tân đi thật rồi sao?”
Cố gắng khống chế để giọng nói của mình không run lên, còn Hứa Đông Thăng thì Thiết Tâm Nguyên cũng không bất ngờ, từ lúc tìm thấy vàng, Hứa Đông Thăng không còn là con người trước kia nữa, giờ với hắn, chỉ cần có vàng là được, trên đời này thiếu ai cũng chẳng sao.
“ Đi rồi, trước khi đi còn phá sập hết nhà cửa, hẳn là xóa dấu vết, ta qua chỗ Lão Hứa cũng không còn ai.” Mạnh Nguyên Trực khẳng định:
“ Đi rồi, vậy là đi cả rồi, ha ha ha …” Thiết Tâm Nguyên cười một tràng dài, nhận lấy cốc nước ấm từ tiểu dã nhân, súc miệng xong, giọng có chút kích động:” Lão Mạnh, giúp ta đi xem xem còn những ai ở lại, triệu tập hết tất cả bọn họ lại đây đi, chúng ta thương lượng xem phải làm sao. Vhỉ cần gió ngừng, quân đội Khiết Đan ở sau Thiên Sơn sẽ tới Cáp Mật, những người không thuộc tộc Khiết Đan sẽ bị đả kích đầu tiên, bọn chúng sẽ cướp lấy toàn bộ lương thực còn lại trong tay mọi người.”
Mạnh Nguyên Trực sốt ruột, cảm thấy Thiết Tâm Nguyên hơi bất thường:” Ngươi điên à, không chạy đi còn bàn bạc cái gì nữa, ngay cả Mục Tân cũng chạy rồi.”
Thiết Tâm Nguyên tự nhận ra tâm tình của mình hơi quá khích, hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh, lắc đầu:” Không chạy được, hoặc nói cách khác không thể bỏ người khác mà chạy được, nếu không những chuyện ta làm thời gian qua trôi theo dòng nước hết.”
“ Ngươi muốn làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên giọng vô cùng nghiêm túc:” Ta chuẩn bị bắt đầu sự nghiệp của mình ở Cáp Mạt, mọi điều kiện đã chín muồi, giờ có thể làm rồi.”
“ Điều kiện gì?”
“ Tạo phản!”
“ Tạo phản?” Mạnh Nguyên Trực trố mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên, không thấy y có vẻ gì là nói đùa, cảm giác có chút gì đó hoang đường. Hắn đọc không ít sách vở, phàm là những người nói hai chữ này trong sử sách đều miêu tả rất kinh tâm động phách, không hời hợt như tán gẫu chuyện thường nhật thế này, xác định mình không nằm mơ, ngơ ngác hỏi lại lần nữa:” Ngươi vừa nói tạo phản?”
Thiết Tâm Nguyên khẳng định:” Đúng thế!”
Mạnh Nguyên Trực đi lòng vòng nhìn một lượt, nhìn Thiết Tâm Nguyên từ trên xuống dưới, không biết lấy gì miêu tả tâm trạng mình lúc này:” Ta chẳng thấy ngươi có dị dạng gì thuộc về đế vương, tai không dài quá vai, tay không dài quá gối. Không đào được bia đá, không chém rắn trắng, lấy gì lập nghiệp?”
Rốt cuộc đã nói ra hai chữ đó, quyết tâm của Thiết Tâm Nguyên càng thêm kiên định, đồng thời cũng không còn kích động như khi nãy nữa, cười nhẹ hỏi: “ Ngươi theo hoàng đế lâu như vậy, có thấy ông ta có gì khác người không?”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Không có, ta chỉ thấy ngươi nói tới tạo phản thì trời đất phải có gì khác biệt.”
“ Không phải bên ngoài đang nổi bão lớn à?”
“ Ý ta là, cảm giác lời ngươi nói ra nhẹ nhàng quá, nghe như nói đùa vậy.”
Thiết Tâm Nguyên hài lòng trước phản ứng của Mạnh Nguyên Trực, tên này nghe thấy mình nói tạo phản không tuốt kiếm ra ngay là tốt rồi, vẫy tay:” Đây mới chỉ là suy nghĩ, nhưng bây giờ đúng là thời điểm thích hợp.”
“ Đừng lừa ta, ngươi nói xem thích hợp thế nào, Mục Tân đã chạy, Hứa Đông Thăng cũng chạy, đại quân Khiết Đan lại sắp tới, trong tay ngươi có một nhúm người, không binh không lương mà dám mạnh miệng, không sợ cắn phải lưỡi à?”
Thiết Tâm Nguyên không mắc lừa kiểu khiêu khích cấp thấp này, Mạnh Nguyên Trực muốn dụ y nói ra thì chưa đủ trình độ.
Cửa bật mở, Thiết Nhất từ ngoài đi vào, tích tắc cuồng phong ập vào, Thiết Tâm Nguyên và tiểu dã nhân phải tốn rất nhiều công sức mới đóng được cửa.
Thiết Nhất ngã trên thảm thở hồng hộc, nhận lấy túi nước từ tay Thiết Tâm Nguyên, chỉ chỉ bên ngoài, ý nói đã đem rất nhiều lương thực vận chuyển tới dưới chân Thiên Sơn, thời gian khẩn cấp, mọi người cũng mau đi tránh.
“ Không cần vội, cơn bão này khiến người Khiết Đan chưa tới được đâu, chúng ta vẫn có thời gian ...”
Đang nói chuyện, bỗng nhiên đất dưới chân nhô lên, Thiết Tâm Nguyên vén thảm, nhìn thấy khuôn mặt bẩn thỉu suýt không nhận ra của Mã Hi Mỗ.
Không ngờ bọn họ đào đoạn đường hầm vào phòng từ cái rãnh cát mà đám Thiết Nhất đào dùng để mang lương thực đi.
Chẳng mấy chốc trong phòng toàn những gương mặt bẩn thỉu.
Những người này chủ động tìm tới mình, chứng tỏ công sức thời gian trước phát huy tác dụng, Thiết Tâm Nguyên bảo tiểu dã nhân mang rượu nho mà y cất giữ trong phòng tới ....
Thời cơ thực sự tới rồi.