Mạnh Nguyên Trực cưỡi trên lưng ngựa, tay cầm thiết thương, cái tên tay vượn lưng gấu này, mặc tỏa tử giáp lên vô cùng hào hùng, nhìn thế nào cũng thấy là một mãnh tướng chân chính.
Hứa Đông Thăng thì mặc bộ nhân giáp nặng nề, toàn thân như khối sắt di động chỉ lộ ra đúng đôi mắt, tay lăm lăm trảm mã đao.
Đội ngũ hơn hai trăm người một chút đối diện với đám sa đạo lên tới nghìn người mà ai nấy mặt gườm gườm như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ địch chứ chẳng sợ hãi.
Thiết Tâm Nguyên sờ sờ người, y mặc giáp sắp loại mỏng nhẹ nhất, nhuyễn giáp chỉ có một lớp, đáng lẽ còn cái dự phòng nữa, nhưng tặng cho Úy Trí Chước Chước rồi.
Trận chiến này e không kết thúc nhanh được.
Sa đạo dù gì chỉ là đám cường đạo, khi thấy nhân số đủ đông là tràn lên tấn công bãi đá lẻ loi giữa hoang mạc, đầu tiên là một, rồi hai tên, nhưng tên khác giờ mất phần thế là hùa theo, đông như kiến cỏ, nhưng hoàn toàn chẳng có chút tổ chức nào.
“ Bình tĩnh, giữ chắc cung, đừng bắn vội .... Giữ chắc, giữ chắc, bắn.” Hứa Đông Thăng tuy bị vàng làm mờ mắt, song vẫn rất tỉnh táo mệnh lệnh cho đám thuộc hạ:
Tên bắn ra ào ào, sa đạo ngã xuống không bao nhiêu, bọn chúng có thể vô tổ chức, nhưng từng tên đều cực kỳ thiện chiến, đa phần dễ dàng đánh bay hoặc chặn được tên.
Đội ngũ sa đạo không hề thưa đi.
Rốt cuộc sau ba đợt tên bắn, tên sa đạo đầu tiên xông tới va chạm với Mạnh Nguyên Trực, thiết thương và loan đao chạm nhau tóe lửa, sa đạo thấy tay tê rần, nhưng hắn cũng buộc đao vào tay, vì thế nghiêng người đi định chém chân ngựa thì bị mũi thiết mâu đâm xuyên họng, chết không kịp kêu một tiếng.
Bất kể là bốn mươi phó dịch của Hứa gia hay những người được bọn họ thuê vận chuyển hàng ở Sa Châu đều là những người kinh nghiệm, thậm chí không ít từng là cường đạo, kinh nghiệm chiến đấu phong phú lại thêm lợi thế địa hình, nhất thời khiến sa đạo đổ máu mà không tiến lên được nửa bước.
Phía Hứa Đông Thăng cũng vang lên tiếng va chạm tiếng xương gãy rợn người, Thiết Tâm Nguyên thì đang cầm một sợi dây. Đây là sợ dây thừng của Đằng Nguyên Nhất Vị Hương, không biết làm bằng thứ gì, ngửi có mùi tanh tanh, chắc là gân thú biển, cực chắc, đao chém không đứt. Y dùng nó để cứa đứt một thứ gông cùm khác trên người, chết đi mà con mang thứ đó với y là xỉ nhục.
Xung quanh bùng lên tiếng reo hò vang dội sơn cốc, Thiết Tâm Nguyên ngẩng đầu lên, không ngờ hơn trăm tên sa đạo xông lên đợt đầu đã chết sạch, trận địa bọn họ vẫn còn nguyên vẹn.
Đám sa đạo thứ hai đang ở giữa đường, đột nhiên có tiếng tù và vang lên, bọn chúng có vẻ hơi do dự, rốt cuộc vẫn quay đầu về.
Mặt Thiết Tâm Nguyên hơi tái đi, sa đạo có kỵ luật sẽ còn đáng sợ hơn chục lần.
Đang chuẩn bị đi tìm đám Hứa Đông Thăng bàn bạc, cổ áo bị siết chặt, còn chưa kịp kêu lên đã bị Thiết Nhất nhé vào một cái hang mới đào.
Thiết Nhất đứng ở ngoài vỗ ngực mấy lần, sau đó cùng Thiết Tam vần một tảng đá cực lớn chặn ở miệng hang, chỉ để lại một khe rất nhỏ tránh khỏi chết ngạt.
Thiết Tâm Nguyên vừa đấm đá vừa chửi bới, nước mắt chảy thành ròng, không phải vì cảm động, mà hai tên vương bát đản khốn kiếp, toàn bộ số thuốc nổ y suốt nửa năm qua y âm thầm chế tác chất hết ở cái xe trượt tưới dầu kia, chỉ cách chưa đầy trăm bước chân, nếu y tiếp tục ở trong cái hang này, không bị sóng chấn động từ vụ nổ ép chết thì cũng bị đá đè chết.
Đấm đá không ăn thua, Thiết Tâm Nguyên liên tục chửi rủa sáu tên thái giám khốn kiếp chết không tử tế.
Lúc này cảm thụ được rõ ràng tiếng vó ngựa rung chuyển mặt đất, bên ngoài truyền vào tiếng Hứa Đông Thăng khàn giọng kêu gào mọt người giữ vững thế trận phòng ngự, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Thiết Tâm Nguyên nóng ruột vô cùng, ở bên ngoài chưa chắc mình bị sa đạo giết chết, nhưng ở đây bị thuốc nổ giết chết trăm phần trăm.
Suốt nửa năm qua y cực kỳ dày công chế tạo số thuốc nổ này, vì đảm bảo nó có chất lượng cao nhất, mỗi một vật liệu chế tạo đều là tinh hoa, không hề có lẫn chút tạp chất nào.
Vì thế y cực kỳ tự tin vào món quà bất ngờ y giành tặng cho Mục Tân này.
Không ngờ gieo gió gặt bão.
Tảng đá chặn trước cửa hang quá nặng, Thiết Tâm Nguyên dựa lưng vào vách hang, vận hết sức toàn thân không khiến nó nhúc nhích, hai tên khốn kiếp kia nhất định ước lượng theo sức lực bản thân để chọn tảng đá này, y có thể tưởng tượng được khuôn mặt của nhà khảo cố nghìn năm sau khi phát hiện cái xác khô của mình.
Trong tay còn có đoản kiếm, đá ở hoang mạc lại không phải thứ cứng rắn gì, nên y khoét được một cái lỗ ở mép tảng đá, vừa vặn nhìn thấy một tên đại hán râu vàng giương cung bắn.
Lòng lạnh toát, thoáng cái bọn chúng xông tới tận đây, cuộc chiến nguy ngập lắm rồi, nếu làm theo kế hoạch thì đám Thiết Nhất sắp châm lửa, con bà lũ khốn kiếp.
Không biết tên sa đạo kia đang đánh với ai, chỉ thấy lát sau hắn trúng đòn ngã xuống, cách mắt Thiết Tâm Nguyên hơn một tấc, y không chút suy nghĩ đâm đoản kiếm thấu não hắn.
Bên ngoài chiến đấu một lúc rồi yên tĩnh hơn, chứng tỏ sa đạo xông vào đây chưa nhiều, cái thi thể che lỗ bị kéo ra, đầu Thiết Nhất xuất hiện.
Thiết Tâm Nguyên vội vàng nói:” Đưa ta ra ngoài, các ngươi mà chết hết thì lão tử chết đói trong này à, đưa ta ra ngoài nhanh, ta có cách giết bọn chúng.”
Thiết Nhất há miệng ú ớ một hồi, âm thanh cực kỳ khó nghe sau đó biến mất.
Thiết Tâm Nguyên vừa sôi máu vừa tuyệt vọng, gào thét:” Thả lão tử ra, quân khốn kiếp các người định giết ta à?”
Bên ngoài lại có tiếng chém giết rồi, Thiết Tâm Nguyên điên cuồng khoét cái lỗ nhỏ, khi to bằng nằm đấm thì thấy hai chân đám Thiết Nhất qua lại như đèn kéo quân, đồng thời cũng thấy sa đạo, nổi cáu rút nỏ, nhắm vào chỗ ba tấc dưới rốn bóp cò.
Một tiếng kêu thảm tuyệt nhân gian vang lên, đến Thiết Nhất cũng giật mình, không ngờ trên đời có tiếng kêu như thế.
Tên sa đạo kia lăn lộn trên mặt đất, không ngờ tới bên cái hốc, hai mắt như chó dại nhìn Thiết Tâm Nguyên.
Hết hồn rụt đầu lại, đợi bên ngoài yên tĩnh hơn một chút mới ghé mắt nhìn, chỉ thấy tên sa đạo đó nhảy tưng tưng rời chiến trường, để lại mũi nỏ đẫm máu.
Thiết Nhất lần nữa ghé mắt nhìn vào hang, thấy cái hốc càng to hơn, vẻ mặt không vui. Thiết Tâm Nguyên đâu thèm quan tâm hắn vui hay không, chửi:” Thả lão tử ra, đám khốn kiếp, mau thả ta ra, &*@%& ..”
Bao nhiêu lời lẽ nhục mạ người ta đều được phun ra từ cái mồm thơm tho của y.
Một lúc sau tảng đá nhúc nhích rồi đẩy sang bên, Thiết Tâm Nguyên lao ngay ra ngoài, nhìn ánh sáng cảm giác như trở lại nhân gian lần nữa, đá Thiết Nhất, Thiết Tam mỗi tên khốn kiếp một cái, thở hồng hộc lệnh chúng rời đi.