Thiết Tâm Nguyên có được một hộp nhân sâm, một cái xe đủ loại thảo dược đã bào chế sẵn, nhiều nhất vẫn là các loại dược hoàn và đan tán từ những thương đội nhiệt tình chiêu đãi mình.
Đối với các loại dược liệu thì y không quan tâm lắm, nhưng bào chế nhân sâm thì rất hứng thú.
Đám Thiết Nhất thông qua ẩm thực điều dưỡng đã có chút khởi sắc, có điều thân thể bọn họ vẫn không đủ cường tráng, nếu người khác gặm nhân sâm như củ cải sẽ có vấn đề, nhưng với họ, tuyệt đối không có lo lắng này.
Người mà ngủ cả đêm mà chăn vẫn lạnh băng thì cần nhất là thứ đại bổ này.
Lệnh bài của Mục Tân vô cùng hữu dụng, Thiết Tâm Nguyên cho dù lấy đi hết nhân sâm không để lại chút nào, bọn họ vẫn cười vui vẻ, thậm chí chủ thương đội còn áy náy nói, lần sau tới Tống, nhất định mang về nhiều nhân sâm hơn.
Thấy trong doanh của thương đội có mười mấy thi thể quấn vải, vì phép lịch sự nên Thiết Tâm Nguyên hỏi một câu, khiến chủ thương đội rơi lệ không thôi.
Nức nở nghẹn ngào kể bọn họ bị người Khiết Đan mai phục ở hẻm núi, lăn đá xuống giết đại bộ phận hộ vệ, những hộ vệ bị tập kích vẫn dũng cảm huyết chiến, giết tám người Khiết Đan, nếu như không phải có A Lạp Đinh đi theo sau thương đội giúp đỡ, e còn gặp tổn thất lớn hơn.
Nghe thế Thiết Tâm Nguyên chỉ biết ngửa đầu nhìn trời xanh, không nói ra lời.
Chẳng trách mà Triệu Trinh lại hạ thủ với cao thủ tuyệt đỉnh như Mạnh Nguyên Trực, loại người này là ngựa béo ngàn cân, không được tích sự gì, đụng chuyện gì hỏng chuyện đó.
Mang thuốc trở về, A Lạp Đinh đứng ở cửa doanh, khoanh tay nhìn Thiết Tâm Nguyên như kền kền.
“ Nhìn thấy chỗ thần phạt rồi sao?” Thiết Tâm Nguyên giao nhân sâm cho tiểu dã nhân hỏi:
A Lạp Đinh không trả lời, vẫn lạnh nhạt như trước giờ:” Trưởng lão tìm ngươi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đi vào phòng của Mục Tân, nửa đường đột nhiên quay lại:” A Lạp Đinh, nếu ngươi mà cười nhiều một chút, nhất định sẽ là mục tát anh tuấn đấy.”
A Lạp Đinh ngẩn ra, đang định nói gì thì Thiết Tâm Nguyên đã chạy rồi.
“ Mục tát, tiên tri ư?” A Lạp Đinh lắc đầu rồi theo vào:
Mục Tân cười rất vui vẻ, từ sau khi A Lạp Đinh đem tin tức thần phạt về, nụ cười trên mặt ông ta chưa phai đi chút nào. Nay quan trọng nhất là viết sự kiện thần phạt này vào trong ghi chép về thần tích, cho người đời thấy được sự lợi hại của thiên thần.
Hai tay Mục Tân giấu trong ống tay áo vẫn run rẩy vì kích động, chẳng lẽ nỗ lực của mình ở Tây Hạ đã được thiên thần nhìn thấy, thông qua cứu trợ đám Hứa Đông Thăng để thể hiện thần uy cho mình thấy.
Trí giả như ông ta nhận định sự tình gì là không hoài nghi, chỉ thông qua học vấn bao la như biển của mình để tìm tri thức tương ứng, củng cố luận điểm đó.
Ví như Newton dùng nửa đời sau của mình truy tìm chứng cứ tồn tại của thượng đế.
Nay thần đã thể hiện sự tồn tại của mình.
Nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên cười ngây ngô tươi tỉnh đi vào, suy nghĩ của Mục Tân thay đổi ngay, Hứa Đông Thăng chẳng qua chỉ là một tên thương nhân tham lam, không xứng được thần chiếu cố, như vậy chỉ có thể là vì hài tử này thôi, ánh mắt ông ta nhìn Thiết Tâm Nguyên trở thành yêu thương.
Chút vàng với ông ta là gì, nếu ông ta cần tiền, vô số tín đồ tranh nhau mang hết gia sản tới trước mặt, tới địa vị của ông ta, tiền trừ là công cụ đạt thành mục tiêu thì không còn chút ý nghĩa nào cả.
“ Con đã tận mắt chứng kiến thần tích, con của ta, con là người có phúc, thiên thần ở bên cạnh con, khi con khốn khó hãy giơ tay cầu cứu thiên thần, người sẽ nghe thấy đưa tay viện trợ ...”
Mỗi lần Mục Tân bắt đầu truyền giáo cho mình, Thiết Tâm Nguyên chia làm hai người, một quỳ trước Mục Tân như tín đồ thành kính nhất đói khát học tập yếu nghĩa của tông giáo, một thì tính toán tìm kẽ hở trong mối quan hệ đan cài phức tạp giữa Mục Tân, Hạ Tủng, Mạnh Nguyên Trực, thậm chí Hứa Đông Thăng tìm con đường hoàn thành mộng tưởng của mình.
Y vốn rất thông tuệ hoặc có thể nói quái thai dù phân tâm thế này vẫn nhớ được lời giảng của Mục Tân, chẳng qua với y đó chỉ là thứ văn tự lạnh băng vô nghĩa thôi.
Giống như văn chương của Hàn Dũ được y dùng làm bản kinh, chỉ là thứ công cụ, đạt mục đích xong là vứt đi.
Nhưng mà phải thừa nhận giọng Mục Tân cực kỳ có sức cảm nhiễm, mang âm vận như hát, nghe rất dễ chịu, nếu không nghĩ gì cứ nhắm mắt lại là có thể thoải mái chìm đắm trong âm luật uyển chuyển.
Mục Tân rất hài lòng với thái độ chuyên tâm của Thiết Tâm Nguyên, ông ta vững tin chỉ cần chìm đắm trong ý chỉ của thần, dù là đá cứng cũng gật đầu.
Thiết Tâm Nguyên học tập xong đi rồi, Mục Tân quau đầu nói với A Lạp Đinh im lìm đứng trong góc khuất:” Quên chuyện này đi, hiện giờ y ở gần thiên thần, ta cảm thụ được tim y đang đập, rồi có một ngày, thiên thần tiếp nạp y.”
Sự thay đổi Thiết Tâm Nguyên đều lọt vào mắt Mục Tân, mới đầu ngay cả học ngôn ngữ đã bài xích, kháng cự, rồi dần dần đứa nhỏ ham học đó chuyển sang tò mò, tìm hiểu kỵ sĩ nô lệ chính là minh chứng. Đến nay đã có thành kính sợ hãi với thiên thần chuyển sang yêu thương chữa trị cho những kẻ mà trước kia coi như kẻ thù vứt bỏ ở hoang mạc, chuyển biến đó chứng tỏ thiên thần đã gieo mầm trong tim y.
A Lạp Đinh do dự một lúc, nói nhỏ:” Trưởng lão, trong chuyện này có mùi âm mưu.”
Mục Tân khẽ lắc đầu:” Hãy cất hoài nghi của ngươi thật sâu dưới đáy lòng, nếu y thành sứ giả của chân thần, chút hoài nghi dù nhỏ nhất của ngươi cũng sẽ bị lửa giận của y thiêu thành tro bụi.”
A Lạp Đinh kinh ngạc nhìn Mục Tân, vì sao trưởng lão trí tuệ lại thiên vị thiếu niên ấy như thế.
Mục Tân mỉm cười:” Những ngày qua y đều một lòng một dạ chữa trị cho thương binh trong doanh, sáu tên nô lệ cũng theo y không rời nửa bước. Nếu ngươi hoài nghi, hãy theo dõi Hứa Đông Thăng và Mạnh Nguyên Trực.”
“ Trưởng lão không nghi ngờ người Khiết Đan sao? Theo như người sống sót kể lại, kẻ tập kích là người Khiết Đan.”
“ Ta chưa bao giờ nghi ngờ.”
A Lạp Đinh vâng lời rời khỏi phòng Mục Tân.
(*) Truyện này của Lão Kiết không có được sự chặt chẽ trôi chảy như các truyện khác, nhưng nó có rất nhiều sự tươi mới trong đó.