Từ khi rời khỏi Đại Tống, nơi non xanh nước biếc, phồn hoa tuyệt thế, Mạnh Nguyên Trực thấy võ công mình ngày càng tinh tiến.
Hắn không kinh ngạc, đó là chuyện hiển nhiên.
Trước kia ăn cơm chỉ cần ngồi xuống bàn là có cả bàn cơm thịnh soạn đợi mình.
Giờ thì khác, vì một miếng thịt dê khô, hắn đã giết bảy người.
Nói thế kỳ thực không quá chuẩn xác, nếu như không phải Mạnh Nguyên Trực không vào thành Cáp Tư Nhi mua bán thì không bị bảy tên đạo tặc này bám theo.
Hình tượng của người Tống ở đại mạc cực tệ, tệ tới mức chỉ cần người ta thấy là muốn đánh cướp, thậm chí cho vào nồi nấu cũng không ít.
Bởi thế thương cổ Đại Tống rất ít khi vào sâu trong sa mạc giao dịch, Hứa Đông Thăng cũng phải dựa vào người Ba Tư mới có thể đưa thương đội của mình an toàn trở về, nếu không bọn họ tối đa chỉ có thể tới biên thành như Sa Châu mua bán thôi, tuyệt đối không dám vượt sa mạc để kiếm lời.
Dọc đường đi gian nan vô cùng, ăn cơm bị hạ độc, ở trọ thì bị ám sát lúc nửa đêm, mua đồ bị làm khó, cho dù tới sông uống nước cũng bị người ta xua đuổi, hoặc là thu tiền rất đắt.
Cảm giác bị người ta bài xích rất tệ, vốn nghĩ bình an tìm được đám tàn dư Vu Điền, sau đó đưa họ tới Thanh Hương cốc, không trêu chọc vào ai.
Đáng tiếc, đó là suy nghĩ một chiều của hắn.
Cho nên hắn rút thương ra giết, giờ Mạnh Nguyên Trực thà cho rằng bảy kẻ kia vì miếng thịt dê trong miệng mình mới truy đuổi.
Cảm giác này rất tốt, võ giả không có trói buộc gì mới là võ giả chân chính, không cần suy nghĩ, phàm chuyện không ổn ra rút đao ra chém, vạn sự tốt lành.
Đống thi thể nằm bên cạnh, mùi máu tanh chẳng hề cảnh hưởng tới việc hắn nấu miếng thịt dê trên đống lửa nhỏ, thiết thương cắm bên cạnh, trường đao trước mặt, cung chỉ cần vươn tay ra là lấy được.
Chỉ cần những thứ vũ khí này ở bên cạnh, Mạnh Nguyên Trực thấy mình có thể đi khắp nơi.
Thành Cáp Tư Nhi cách nơi này không xa, Mạnh Nguyên Trực vẫn có thể nhìn thấy tường thành đằng xa như một đường chỉ, có điều hướng đó có bụi vàng bốc lên, hẳn là viện binh của tên vừa trốn thoát.
Mạnh Nguyên Trực vẫn cúi đầu ăn canh thịt của mình, bánh hấp hút no nước thịt đã phồng lên, lúc này ăn là thống khoái nhất.
Chẳng mấy chốc cả nồi bị hắn ăn hết, Mạnh Nguyên Trực thỏa mãn vô bụng, nhìn bụi vàng càng lúc càng gần, đưa tay bó lại mái tóc rối loạn, xách thiết thương, đeo cung nỏ, treo trường đao bên chiến mã.
Chỉ mười mấy tên, Mạnh Nguyên Trực chẳng coi vào đâu, hắn đứng trên dốc, đợi chúng tới.
Kỵ binh dừng lại cách năm mươi bước, một tên mặc giáp da kiểu quan quân thúc mã tới, lớn tiếng nói gì đó.
Mặc dù không hiểu tên quan quân đó nói cái gì, nhưng giống như thời ở Đại Tống, chẳng hiểu nổi đám quan văn dùng thứ từ ngữ ảo diệu thể hiện điều gì, song thông qua ngữ khí vẫn hiểu vài phần, làm hắn cười phá lên.
Có lẽ Triệu Trinh còn có tư cách yêu cầu Mạnh Nguyên Trực bó tay chịu trói, chứ kẻ khác dám tuyên bố như vậy, hắn chỉ muốn bẻ đầu làm bô nước tiểu.
Trưởng thương đưa ra, Mạnh Nguyên Trực xông xuống dốc, tên quan quân đang liến thoắng sững sờ, rút loan đao chém ngay, chỉ là hoàn toàn không ăn thua, trường thương thụt vào đâm ra, như chuồn chuồn chạm nước chọc thủng yển hầu của hắn, loan đao của tên quan quân chẳng chạm được vào cái gì.
Thuận tay ngả người lấy thuẫn tròn của tên quan sai che trước mặt, vừa vặn chắn được một mũi tên, ném thuẫn ra, thuẫn xoay tròn phát ra tiếng gió rít quái dị, lực đạo mạnh tới mức chém đứt người một tên xấu số.
Chiến mã tăng tốc vọt tới hai bước, thiết thương quét ngang chẳng cần tồn nhiều sức, vì mục tiêu của của Mạnh Nguyên Trực luôn là cổ họng, tiết kiệm nhiều sức lực.
Đội ngũ còn chưa kịp thành trận, thoáng cái đã mất hai người, Mạnh Nguyên Trực phóng ngựa lao thẳng qua, phải mất hơn mười trượng mới kìm được đà, đám kỵ binh kia giờ mới từ kinh hoàng tỉnh lại, vung loan đao hò hét xông tới.
Mạnh Nguyên Trực rút cung lắp tên, ba mũi tên bắn ra nhanh như chớp, sau đó không bận tâm kết quả, rút trường đao, hét to nhảy khỏi lưng ngựa, vừa vặn tên bay vèo vèo dưới chân.
Mục tiêu của hắn là người chứ không phải chiến mã, vì theo lời Thiết Tâm Nguyên, hoàn cảnh của đám người Vu Điền không tốt, muốn tới được Thanh Hương cốc thì phải có đủ chiến mã.
Đoạn đường này tiểu quốc nhiều như lông trâu, cường đạo cũng nhiều như lâu trâu, đội ngũ nhỏ có lẽ còn có cơ hội qua được, một đám phụ nữ trẻ nhỏ đông như vậy e chưa đi mười dặm đã bị người ta cướp sạch, phụ nữ trẻ nhỏ cũng là một thứ tài sản.
“ Giết!”
Thay đao tay thương xông vào đám kỵ binh như sói vào đàn cừu, tiếng la hét vang lên không ngớt, máu bắn tung tóe, bốn tên kỵ binh mất mạng tức thì, hai tên ngã ngựa.
“ Ác ma! Ác ma.”
Một tên nhát gan hét lên, số còn lại đã mất sĩ khí, giờ có kẻ đã chạy đợi nào chịu ở lại uổng mạng, quay đầu ngựa chạy trối chết.
Mạnh Nguyên Trực chỉ kịp đánh gã hai tên nữa, sau đó không truy đuổi, đi bắt chiến mã không chủ về, buộc thành hàng dài, đợi hai tên mình bị đánh ngất tỉnh lại.
Nhiều ngựa như thế một mình hắn không thể dẫn đi hết, giờ hắn có ba mươi hai con ngựa rồi, đó là chiến quả ba ngày qua, Mạnh Nguyên Trực vô cùng hài lòng.
Dùng mũi đao đâm vào đùi mỗi tên một cái, chúng tức thì kinh hoàng dập đầu xin tha mạng bằng đủ thứ tiếng .
Đến khi một tên nói đầu hàng tiếng Hồi Hột, Mạnh Nguyên Trực mới nghe ra, hắn biết ít tiếng này, chỉ tên đó nói:” Từ giờ ngươi là mã nô của ta, không phục chết.”
Quay đầu nhìn thành Cáp Tư Nhi đằng xa, ở đó vang lên tiếng hào, đó là lệnh toàn quân phòng bị.
“ Ta chỉ có một mình, vì sao bọn chúng không ra giết ta?”
Tên nói tiếng Hồi Hột lúng túng trả lời:” Cáp Tư Nhi thành thuộc về Mạc Lạp Mục Cát Tư đại nhân, trong thành có một trăm tám mươi kỵ binh, vừa rồi ngài đã giết chết Đại tướng quân Dịch Tư Tạp Nhĩ, cho nên trước khi chiêu mộ đủ dũng sĩ, không ai dám làm gì ngài.”
Đại tướng quân kiểu gì mà chưa tới hai trăm quân, Mạnh Nguyên Trực bật cười, đột nhiên nảy ra một ý, xách tên kỵ binh đó lên:” Nếu như các ngươi giúp ta chiếm tòa thành này, ta sẽ thưởng nó cho ngươi.”
Tên nói tiếng Hồi Hột cho rằng Mạnh Nguyên Trực bị điên, Mạnh Nguyên Trực không cho là thế bảo hắn phiên dịch lại lời của mình, những người giúp hắn đánh thành sẽ được phong tướng quân hết, thế là có thêm nhiều người nghĩ hắn bị điên.