Cách thành Cáp Tư Nhi mười dặm có một cái sơn cốc, bên trong chen chúc rất nhiều túp lều rách nát vá chằng vá đụp.
Một số phụ nhân cường tráng hoặc một số nam nhân đã già mang theo thương tật rõ ràng, tay cầm đao kiếm, lưng đeo cung tiễn, nấp sau những tảng đá cảnh giác nhìn bên ngoài.
Hai nghìn người bọn họ sống sót tới nay là nhờ vào hai chữ cẩn thận.
Thấy Úy Trì Chước Chước phóng ngựa đi một vòng quanh núi, xác nhận không ai bám theo nàng mới phát tín hiệu để nàng vào.
“ Người Tống trong thành có nhiều không?” Úy Trì Chước Chước vừa đi vào sơn cốc, một lão nhân tóc bạc cụt tay, vẻ mặt mệt mỏi tang thương, nhưng ánh mắt phần nào toát lên ngạo khí, giống như vương hầu quý tộc đã trải hết phú quý nhân gian, nhưng lúc này lòng đã nguội lạnh vậy. Ông ta không đợi Úy Trì Chước Chước xuống ngựa đã vội vàng nhảy từ tảng đá xuống, giữ lấy cương ngựa hỏi:
Mấy chục ánh mắt kích động nhìn nàng, nếu không phải vì canh gác nhất định cũng chạy tới.
Nghe nói thành Cáp Tư Nhi bị người Tống chiếm lĩnh, Úy Trì Chước Chước từ khi gặp Thiết Tâm Nguyên thì tràn trề niềm tin về sự chi viện từ Đại Tống, vì thế vội vàng dẫn tộc nhân từ núi sâu ra, muốn hội họp với họ.
Mùa xuân đã tới, vùng núi này không thể che chở cho họ lâu hơn được nữa, trong núi phát hiện dấu vết kỵ binh trinh sát của Hãn quốc, cũng nhìn thấy tung tích của rất nhiều võ sĩ lưu lãng, kẻ muốn triệt để diệt trừ người của nước Vu Điền, kẻ muốn chặt đầu chủng tộc tóc đen đi lĩnh ngân tệ.
Gia tộc Úy Trì này chỉ còn hai nghìn ba trăm bốn mươi ba người, bao gồm hơn hai trăm trẻ nhỏ.
Đứa bé nhỏ nhất trong tộc đã tám tuổi, tám năm qua không phải không có trẻ nhỏ sinh ra, nhưng cuộc sống quá khắc khổ làm chúng không sống nổi quá một tuổi.
Với một gia tộc mà nói, đã là tới lúc tuyệt diệt.
Úy Trì Chước Chước không dám nhìn vào đôi mắt tràn ngập hi vọng của mọi người, cúi đầu xuống nói:” Cửu gia, chỉ có một người Tống thôi.”
“ Một người?” Úy Trì Lôi cố giải thích theo ý nghĩa khác:” Hắn đem theo bao nhiêu quân phó tòng?”
“ Chỉ có một mình hắn, hắn một mình tới Vu Điền, một mình hạ thành, một mình cứu viện chúng ta.”
“ Ra là thế ...”
Không cách nào diễn tả hết sự thất vọng trong lời nói của Úy Trì Lôi, mấy chiến sĩ xung quanh thậm chí có người buông vũ khí xuống, thì ra tin tức không chính xác, giống hai trăm năm qua bọn họ không biết bao nhiêu lần hi vọng, rốt cuộc viện binh mãi mãi chẳng bao giờ tới.
“ Thiết Tâm Nguyên à?”
“ Không phải ạ, là một mãnh tướng tên Mạnh Nguyên Trực.” Úy Trì Chước Chước sợ mọi người hiểu lầm sinh ra hi vọng khiến nàng khó xử, nói liền một mạch đầu đuôi:” Mạnh Nguyên Trực nói Thiết Tâm Nguyên chiếm được một địa bàn ở Cáp Mật, muốn chúng ta dẫn tộc nhân tới đó sinh sống.”
“ Ở đó có nhiều người Tống không?” Úy Trì Lôi tự lừa mình thắp lên hi vọng:
“ Không có nhiều, hơn nữa người Tống ở Tây Vực giúp đỡ chúng ta chỉ có hai người họ thôi.” Úy Trì Chước Chước ấp úng:
“ Ồ ... Là thế à?” Úy Trì Lôi vừa có chút tinh thần lại trầm mặc:
Tất cả chỉ biết chờ đợi, nhưng chính bản thân không biết đang trông mong cái gì, mọi thứ quá xa xôi, bọn họ cũng chờ đợi quá lâu, hai trăm năm rồi.
Rất lâu sau Úy Trì Lôi nhìn tộc nhân trong sơn cốc, chán nản nói:” Đi thôi, ít nhất còn có một nơi hoan nghênh chúng ta, không phải muốn giết sạch chúng ta, dù sao chúng ta không còn nơi nào nữa. Bước ra ngoài, đi trên đường lớn, để thế nhân thấy Úy Trì gia tộc chết một cách vinh quang oai hùng ...”
Chập tối Mạnh Nguyên Trực thấy có một đoàn người không khác gì ăn mày đi tới, giơ cao lá cờ mới tinh, bên trên có con phượng hoàng bay lên từ biển lửa đỏ rực.
Trong thành lần nữa hỗn loạn.
Mạnh Nguyên Trực cười lớn lệnh mở cổng thành.
Mễ Trùng rất nghe lời, hắn gom góp được rất nhiều lương thực, vải vóc, muối, chiến mã, lạc đà, phàm là thứ cần thiết cho chuyến đi xa đều có, thậm chí còn kiếm cho Mạnh Nguyên Trực một con hãn huyết bảo mã thực sự.
Mạnh Nguyên Trực rất thích con chiến mã đó, vỗ vỗ lưng, nó ngửa cổ hí vang, hơi trùng lưng xuống, hỏa giải được lực đạo của Mạnh Nguyên Trực.
“ Giỏi lắm, nếu như ngươi có thể làm thành chủ thì làm cho tốt, ngày nào không làm nổi nữa tới Cáp Mật nuôi ngựa cho ta.”
“ Đó là vinh hạnh của Mễ Trùng.” Mễ Trùng ôm ngực thi lễ, lúc này dù Mạnh Nguyên Trực có nói những lời xúc phạm cỡ nào thì hắn cũng không để trong lòng, dù sao nam nhân ma quỷ này sắp đi rồi, tương lai không còn cơ hội gặp lại nữa:
Từ đây tới Cáp Mật trải qua hơn nghìn dặm đường, ít nhất phải trải qua sáu quốc gia, bảy tám tòa thành, nếu nam nhân này đi một mình thì không sao, những dẫn theo đám mồi ngon như vậy, chắc chắn không ai muốn bỏ qua.
Mạnh Nguyên Trực không biết tâm tư Mễ Trùng ra sao, trước khi đi vỗ vai hắn:” Lần sau ta tới hãy mở cửa thành ra đón ngay, nếu không có một tên nhỏ nhen sẽ lột da ngươi.”
“ Còn có người đáng sợ hơn ngài sao?”
“ Ta à, ta chỉ biết giết người thôi, còn y, có thể khiến ngươi tự giết mình ha ha ha ...”
Mạnh Nguyên Trực phóng ngựa đi rất xa rồi Mễ Trùng mới dần khôi phục lại vẻ mặt bình thường, quay cái cổ cứng đờ cười gượng với quân vệ thành: “ Đó là bằng hữu tốt của chúng ta, ha ha … ha …”
Hãn huyết bảo mã tung vó phi như bay trên đồng hoang, lúc thì xuất hiện trước đội ngũ, lúc ở phía sau, lúc biến mất khỏi tầm mắt của Úy Trì Chước Chước.
Vu Điền tộc nhìn hắn như nhìn một con khỉ.
Úy Trì Lôi cưỡi trên một con lạc đà không nghĩ như thế, mấy lần ông ta bắc tay nhìn, vẻ mặt chấn kinh vô cùng.
“ Cửu gia, người nhìn cái gì thế?” Úy Trì Chước Chước nóng ruột hỏi, hành vi kỳ quái của Mạnh Nguyên Trực khiến nàng bất an:
Úy Trì Lôi ngồi xuống giữa hai bướu của lạc đà, cười khà khà:” Ta thấy một dũng sĩ đang tuyên bố sự tồn tại của mình ở mảnh đất này. Chước Chước, cháu chuẩn bị đi, phía trước có một đội lạc đà đợi chúng ta tiếp nhận, nếu hàng hóa quá nặng nề thì vứt bỏ, nhưng lạc đà, chiến mã và cừu dê thì mang theo hết.”
Đám thám tử theo đuôi di tộc Vu Điền thấy mấy chục người liên tục bị hạ sát bởi Mạnh Nguyên Trực thì ra sức thúc ngựa bỏ chạy về phương xa, một đội lạc đà do đám nhà giàu bất mãn trong thành tụ tập lại cũng kinh sợ bỏ cả thú cưỡi chạy vào thành.