Buổi tối cắm trại, Thiết Tâm Nguyên thấy bệnh của mình càng nặng, tứ chi mềm nhũn vô lực, nhưng đầu óc thì tỉnh táo, thi thoảng có ý nghĩ kỳ lạ xẹt qua, đó là tác dụng của nấm.
Thuốc của Hứa Đông Thăng chẳng được tích sự gì, gì mà tiểu sài hồ, gì mà liên kiều, ăn cả nồi rồi mà vẫn sốt.
Mục Tân vẫn chưa về, sau đêm biến mất kỳ quái đó, ông ta không xuất hiện nữa, mà ông ta lại là y sinh giỏi nhất đội lạc đà.
Chỗ cắm trại hôm nay là một khu rừng dương chết khô, cho nên không thiếu củi, Hứa Đông Thăng lần nữa dùng cát nóng đại pháp của hắn.
Nơi này có rừng, chứng tỏ có sông chảy qua, sai người đào xuống sâu, kiếm được cát cứng, cát này chứa nhiều nước. Cho cát vào chảo rang nóng liền bốc hơi nghi ngút, sau đó đắp cát nóng khắp người Thiết Tâm Nguyên.
Hắn còn đào một cái bếp hành quân, đốt lửa phía dưới, thế là cát luôn nóng, Thiết Tâm Nguyên cũng nóng.
“ Lão Hứa, không phải huynh tính hấp chín ta rồi ăn đấy chứ?” Thiết Tâm Nguyên bị xông hơi rất khó chịu, nhưng cái miệng y thì không nghỉ, mặt nghiêm túc hỏi:
“ Không có hứng ăn thịt ngươi, bệnh này không phải là phong hàn, mà do không quen thủy thổ, một thư sinh yếu ớt như ngươi mà tới giờ mới ngã bệnh là ta đã phục sát đất rồi.”
“ Đợi cát đem hết hàn khí trong cơ thể ngươi đi, ngươi lại tiếp xúc với bùn đất như thế, sau này bệnh không quen thủy thổ sẽ biến mất. Nếu nóng quá thì kêu lên, khỏi bị biến thành thịt chín.”
Lý luận của Lão Hứa thật quái đản, cơ mà có vẻ cũng được đấy, triệu chứng cảm đang lui đi, chẳng bao lâu thấy miệng khô rang, thều thào gọi Thiết Nhất.
Thiết Nhất đổ cho y ít rượu nho, y không muốn uống nước chát ở sa mạc nữa, thà say chết còn hơn để cái lưỡi bị hành hạ.
Nhưng uống rượu không giải khát, dù có là rượu nho mát lạnh thì cũng thế, Hứa Đông Thăng chửi bới Thiết Nhất cứ liên tục đổ rượu vào mồm Thiết Tâm Nguyên, lấy một bát sữa lạc đà, chẳng biết đã đun nóng khử trùng chưa, cứ vậy đổ vào mồm Thiết Tâm Nguyên.
Khốn nạn cái thân, không cử động được nên người ta muốn làm gì thì làm.
Nửa đêm Thiết Tâm Nguyên tỉnh dậy, vừa mở mắt ra thấy bầu trời sao sáng lấp lánh.
Không ngờ lại gặp mưa sao băng, đẹp không sao tả siết.
Có tiếng gì đó nghe không ra, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn, phát hiện sáu người Thiết Nhất đang quỳ trên cát lạnh cầu khấn, vẻ mặt thành kính vô cùng.
Lão Hứa thấy Thiết Tâm Nguyên tỉnh, sờ trán y, đỡ nóng nhiều rồi, yên tâm ngồi dựa vào bếp ngủ làu bàu:” Ngươi có sáu hộ vệ tốt đấy, từ lúc ngươi bị sốt, bọn họ chưa từng nghỉ ngơi.”
Thiết Tâm Nguyên chép miệng tiếc nuối:” Đáng lẽ là có mười tám cơ.”
“ Tiểu tử không bao giờ biết đủ, nhưng ngươi sẽ sớm có thôi, không chỉ mười tám mà còn một trăm tám mươi, ở một dải Toái Diệp thành, kỵ sĩ nô lệ vì chinh chiến thất bại hoặc tuổi cao bị vứt bỏ rất nhiều, ngươi lấy được trái tim sáu người này, thì nhất định lấy được trái tim của những kỵ sĩ khác.” Giọng Hứa Đông Thăng không dấu nổi vẻ hâm mộ:
“ Đám người này trong mắt người Tây Vực khi vinh quang cao không với tới, lúc thất bại chẳng khác gì bùn đất để người ta dẫm lên, chịu mọi gian khổ trên đời.”
“ Bọn họ nói những người đó bị ma quỷ nguyền rủa, hiếm khi tiếp nhận, ngươi là thứ quái nhân đầu tiên chủ động tiếp cận họ đấy.”
Thiết Tâm Nguyên liếm môi khô:” Có gì mà quái, ta sống bên hoàng thành, có nhiều bằng hữu hoạn quan lắm, còn gọi một người là thúc thúc, bọn họ giống những kỵ sĩ này, dù nam hay nữ đều không coi họ thuộc giới của mình, những người bị bài xích, một khi được người khác tiếp nhận, sẽ đối xử chân thành gấp bội người khác.”
“ Đạo lý này không chỉ mình ngươi biết, nhưng chịu cúi mình xuống làm thì không có mấy, trước kia lão phu đánh cược vào ngươi là đánh cược vào may mắn, nhưng bây giờ lão phu thấy, tương lai dù ngươi đạt được điều gì cũng không hề ngạc nhiên, vì ngươi đáng được thế.”
“ Lão Hứa, huynh làm ta xấu hổ rồi đấy.” Miệng nói thế nhưng Thiết Tâm Nguyên cười ha hả, chẳng có chút khiêm tốn nào:
“ Xéo đi, đừng hòng nghe ta nói lần nữa, mau mau khỏe lại, lão tử không làm nhũ nương cho ngươi.” Hứa Đông Thăng nói xong lại thô bạo đổ sữa lạc đà vào mồm Thiết Tâm Nguyên:
Lão Hứa rõ ràng là trả thù.
Thế nhưng trải qua biện pháp chữa trị không có bất kỳ chỗ dựa khoa học nào của Hứa Đông Thăng, Thiết Tâm Nguyên không chết mà còn đỡ hơn nhiều, sau ba ngày ngủ li bì không ăn không uống, y bò ra khỏi giỏ trúc, cướp lấy bát cháo gạo, húp một miếng mà chua xót rơi lệ.
Thiết Tâm Nguyên thấy toàn thân như một cái túi da rỗng, ăn hết bát cháo chuyển sang cái đùi dê của Hứa Đông Thăng.
Bắt gặp ánh mắt sói đói đó, Hứa Đông Thăng giấu ngay ra sau lưng:” Ngươi chưa ăn được thứ này.”
Thiết Tâm Nguyên cũng biết điều ấy nên cố nhẫn nhịn:” Ta ngủ bao lâu rồi?”
Hứa Đông Thăng an ủi: Hơn hai ngày một chút, ngươi gầy đi nhiều, trông có chút dáng vẻ của người sống trong sa mạc rồi. Lần này bị bệnh không uổng, ai lần đầu vào sa mạc cũng phải trải qua, năm xưa ta bị tiêu chảy nửa tháng, mất gần hai mươi cân thịt mới dần dần thích ứng.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười vẫy tay với đám kỵ sĩ nhìn mình nửa mừng nửa lo, nhìn quanh thấy đội ngũ không giảm đi người nào, hỏi:” Có tin gì về trưởng lão chưa?”
“ Tốn không ít công sức mới cạy được miệng của một tên, theo như hắn nói có một tòa cổ thành bị cát chôn vùi, mỗi lúc đông xuân giao nhau có gió lớn thổi đi cát bên trên, làm tòa thành hiện ra, trưởng lão hẳn là đợi tòa thành đó xuất hiện.”
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Sao trước đó không ai biết mà lần này lại hỏi ra?”
Hứa Đông Thăng bình thản húp sữa lạc đà:” Vì ngươi vừa mất thêm một viên lưu ly.”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái lên, lục lọi hành trang lấy bản đồ.
Theo như Hứa Đông Thăng kể lần đầu họ gặp nhau, Mục Tân cũng bất thình lình xuất hiện ở rìa sa mạc, so khoảng cách ông ta xuất hiện với biến mất thì khoảng hai trăm dặm, trên đời không có đường hầm nào dài như thế.
Nếu có ai còn bôn ba giữa cát vàng.
“ Ngươi vừa mới khỏe lại, nghỉ ngơi chút đi, ít nhất hiện giờ chúng ta không nguy hiểm.” Hứa Đông Thăng lấy bản đồ, cười:
“ Hai ngày nữa là chúng ta rời sa mạc rồi, tới lúc đó thăm dò bí mật của Mục Tân, nói thật nếu có một đường hầm như thế thì chúng ta phát tài rồi, có thể tới Cam Châu mà không cần nộp thuế.”
“ Nếu có cái đường hầm như thế thì hàng lang Hà Tây nắm trong tầm tay, ai đi quan tâm chút thuế nhỏ.” Thiết Tâm Nguyên trầm ngâm:” Mục Tân toan tính lớn hơn nhiều, nếu không đã chẳng bỏ đi một cách âm thầm như vậy.”
“ Bảo ngươi bớt suy nghĩ nghỉ ngơi nhiều vào mà không chịu, dù là thế thì cũng là chuyện của người Tây Hạ, kể cả đại quân của Mục Tân tới Lan Châu cũng là chuyện triều đình Đại Tống nên lo lắng, chúng ta chỉ là hai tên quỷ xui xẻo thôi.”