Một hồi đối thoại với Mục Tân làm Thiết Tâm Nguyên không chỉ hao tổn tâm trí còn vô cùng khó chịu, vì ông ta là kẻ điên, điên cuồng biến thái có trí tuệ.
Ông ta là học giả khao khát kiến thức, là trí giả có hiểu biết sâu rộng, là tín đồ cuồng nhiệt của thiên thần, cũng là kẻ dã tâm, tất cả quy tụ vào cái đầu điên rồ.
Cái nhìn của ông ta về học vấn của Đại Tống là chính xác, không chỉ ông ta nhìn ra, trước đó Phạm Trọng Yêm đã nhìn ra, sau này Vương An Thạch cũng nhìn ra, nhưng không ai giải quyết vấn đề bằng cách cực đoan như ông ta cả.
Thiết Tâm Nguyên ra ngoài với lòng nặng trĩu, phát hiện trí giả thành kẻ điên dại, ai không tiếc nuối cho được.
Gió lạnh thổi qua, mang tới mùi thơm lạ, Thiết Tâm Nguyên hít hít một lúc mới phát hiện ra là trên người mình, đây là mùi cây an tức, ở Đại Tống hay dùng để chữa bệnh.
Mục Tân sao đột nhiên lại đi xông hương an tức, ông ta bị bệnh?
Thiết Tâm Nguyên về lật xem y sách, chú ý chi tiết thứ này ngăn ngừa bệnh đột nhiên hôn mê, y trầm ngâm một hồi quyết định giao cho Mạnh Nguyên Trực tìm hiểu, tên này theo hoàng đế thời gian dài, có linh cảm nhạy biến về biến hóa của nhân vật lớn, đây vồn là công việc cũ của hắn.
Hứa Đông Thăng bây giờ nơm nóp lo sợ phòng bị Mục Tân phát tác, chuyện này chẳng duy trì được bao lâu, chỉ cần vào địa phận Ba Tư, một câu nói của Mục Tân đủ băm vằn hắm đem nuôi chó.
Nếu được hắn muốn ở Y Ngô Châu tới già.
Vụ án giết người mấy ngày trước đã kết thúc, người ra mặt là Mục Tân, ở hoang mạc ông ta có uy vọng vô tận.
Người Khiết Đan vung đao chém chết tên hỏa kế kia, sau đó chẳng còn ai nhớ tới nữa.
Cái hiệu đó thực ra không tệ, nên Thiết Tâm Nguyên quay lại lần nữa, lần này chỉ một ngân tệ là có hai bát canh thịt, hai cái bánh, y và tiểu dã nhân ăn tới đổ mồ hôi.
Trong canh không biết cho bao nhiêu hồ tiêu, mùa đông có bát canh thế này thực sự làm người ta không muốn chia tay nó.
Đám Thiết Nhất không bao giờ ăn đồ không phải chủ nhân cho, cũng không ăn ngoài, cho nên như sáu ngọn thương thẳng tắp đứng sau lưng y, khiến khách khác tránh cho xa.
Đêm qua Thiết Nhất hoàn thành nhiệm vụ ngoài kỳ vọng của Thiết Tâm Nguyên, hắn tập kích một nhóm người, sau đó tạo hiện trường giả tàn sát lẫn nhau, rồi để lại một tấm bản đồ dính máu.
Theo lý mà nói bỗng nhiên chết nhiều người như vậy, đáng lẽ nơi này không khí phải căng thẳng mới đúng, vậy mà ba trát càng trở nên náo nhiệt, vô số hán tử hùng tráng mang vũ khí đi lại, bọn họ không theo dõi hàng hóa, mà nhắm vào những nhân vật có vẻ bất thường.
Đã có ba đoàn người rời Cáp Mật theo hướng đám Thiết Tâm Nguyên tới.
Giờ Thiết Tâm Nguyên chờ đợi có người mang vàng về, lúc đó làn sóng tìm vàng sẽ cuốn phăng Y Ngô Châu.
Y Ngô Châu không hề có quan phủ cai quản, cũng chẳng hề có một vị thành chủ nào cả, đơn giản nơi này chẳng có thành trì, nơi tụ cư đông đúc nhất là Cáp Mật bên sông Cáp Mật, mà người quanh đó chỉ gọi nó là ba trát mà thôi.
Nếu miễn cưỡng phải nói thì người đứng đâu ở đây là Khiết Đan phòng ngự sứ Hậu Thông, cho dù thường ngày hắn đa phần ở trong quân doanh dưới Thiên Sơn, ít can thiệp vào các hoạt động ở Y Ngô Châu.
Trên bàn Hậu Thông lúc này cũng đặt một tấm bản đồ, hắn chẳng để tâm tư vào đó vì nhìn một cái là biết giả.
Da dê tuy cũ, nhưng chữ trên đó còn mới, người làm bản đồ chẳng thèm hun thêm ít khói để cũ hơn, trắng trợn dùng bản đồ giả rõ ràng lừa người.
Hắn muốn túm cổ kẻ chết tác bản đồ chất vấn xem rốt cuộc muốn gì?
Cáp Mật là vùng phì nhiêu vốn ít ỏi của Khiết Đan, nơi này sản xuất nhiều dưa, mỗi năm tiến cống cho Lâm Hoàng phủ, dưa Cáp Mật ngọt lịm càng là món huân quý Khiết Đan mê mẩn, không ngại phái khoái mã tới Cáp Mật chỉ vì muốn thưởng thức vị ngọt làm người ta ngây ngất.
Lương thực Cáp Mật sản xuất ra càng đảm bảo sự tồn tại của đại quân ở biên thùy.
Hậu Thông không cho phép Y Ngô Châu có bất ý sơ xẩy nào, nhất là khi công chúa vừa bị hoàng đế Tây Hạ dày vò chết, không bao lâu nữa, đại quân sẽ bắc thượng, giáo huấn cái quốc gia ngông cuồng này.
Tấm bản đồ này đã đặt trên bàn của hắn ba ngày, tới giờ vẫn không có thêm manh mối gì.
“ Chuẩn bị ngựa, chúng ta tới thỉnh giáo trí giả phương tây, hi vọng ông ấy có thể giải thích cho chúng ta biết.” Hậu Thông ra lệnh xong thấy phó tướng vẫn nhìn bàn đồ, thở dài:” Nếu ngươi thích, đợi ta đi hỏi trí giả xong sẽ tặng ngươi, huynh đệ chúng ta trải qua vô số chiến trận, đừng để chết vì trò trẻ con.”
Phó tướng cười ngượng, thu hồi ánh mắt lại, theo Hậu Thông rời quân doanh, hắn cũng nóng lòng muốn biết tính xác thực của tấm bản đồ này.
Khi bản đồ đặt lên bàn của Mục Tân, ông ta cười khà khà lấy ra một tấm bản đồ nữa đặt bên cạnh, giống nhau y như đúc:” Tướng quân, ta cũng có đây.”
Hậu Phông nhíu mày:” Với trí tuệ của trưởng lão hẳn nhìn ra dụng tâm hiểm ác của kẻ tạo bản đồ giả này?”
Mục Tân lắc đầu:” Tướng quân có điều chưa biết, tùy tòng của ta từng tới ngọn núi đó xem thiên phạt, nơi đó có vàng không thì chẳng rõ, nhưng bọn họ thực sự mang được vàng từ nơi đó về.”
Nói xong vô tay ba cái, Thiết Tâm Nguyên xách một cái giỏ nặng lên, để bên cạnh Mục Tân, rồi cúi đầu đứng bên.
Mục Tân kéo vải, để lộ cả một giỏ hoàng kim sáng loáng:” Đây là đứa học sinh không thành tài của ta, nó nhặt được vàng từ nơi thiên phạt, mời tướng quân xem qua.”
Hậu Thông lấy một đĩnh vàng đúc rất thô sơ, kiểm tra mãi không thấy ký hiệu, đĩnh vàng này bề ngoài sần sùi, chi chít lỗ không khí, đập lên bàn còn có cát từ bên trong chảy ra.
Bất kể Tống, Liêu hay Tây Hạ quản lý vàng giống nhau, chỉ cần phát hiện ra vàng nén ở dân gian là tịch thu nạp vào quốc khố.
Đĩnh vàng này rõ ràng đúc từ rất lâu, không thuộc về quan phủ, rất phù hợp với định nghĩa về bảo tàng.
Hậu Thông chắp tay:” Trưởng lão, thiên phạt là sao, ai bị thiên phạt?”
Thiết Tâm Nguyên thấy Mục Tân ra hiệu thì bước lên chắp tay nói:” Tướng quân, kẻ bị thiên phạt là sa đạo, chính mắt ta chứng kiến tiếng nổ lớn, ánh lửa và gió lốc, sau đó leo lên núi nhìn, thấy bất kể chiến mã hay sa đạo đều bị xé nát, thê thảm vô cùng.”
“ Vậy theo trưởng lão, ai là người làm ra bản đồ này?”
“ Rất có thể là sa đạo may mắn sống sót nào đó.” Mục Tân mỉm cười:” Tướng quân chớ nóng vội, người của ta đã tới nơi đó, đợi hắn về, chân tướng sẽ sáng tỏ. Thiên phạt giáng thế, chúng ta không thể không thận trọng.”
Thiết Tâm Nguyên tiễn Hậu Thông đi rồi, quay về hỏi:” Lão sư, tiếp theo chúng ta phải làm sao?”
“ Con của ta, không cần quản chúng, lòng người hám lợi, dù người kiên định tới mấy cũng không kháng cự nổi tin đồn, Hậu Thông nhất định tới xem, chúng ta đợi là được. Những kẻ không có thiên thần trong lòng sẽ bị vàng dụ hoặc. Con của ta hãy nhớ, vàng chính là mắt ác quỷ biến thành.”
“ Học sinh thụ giáo rồi.” Lời tổng kết của Mục Tân làm Thiết Tâm Nguyên cảm khái rất lâu, giờ y càng mong A Lạp Đinh sớm trở về hơn ai hết.